Khi ông cụ Thẩm từ trong phòng , liền thấy cả phòng trai độc đang quanh bàn ăn lẩu đồng, ai nấy ăn uống ngấu nghiến, trông vô tư vô lo đến mức chịu nổi.
Ông hiểu nổi, thế hệ của ông, dù là trong thời chiến loạn, vẫn cưới vợ sinh con, thề tìm cho bạn đời, đồng chí cách mạng để cùng hết cuộc đời. Vậy mà đến thời bình , đám trẻ chẳng chịu kết hôn nữa?
Hỏi đến thì đứa nào cũng bảo theo đuổi “tình yêu tự do”. tình yêu tự do ở ? Đến giờ ông vẫn thấy ở cả.
Không khí vốn đang rộn ràng, thấy ông cụ xuất hiện, tất cả lập tức im bặt, ngoan ngoãn như mấy con chim cút.
Tô Niệm Niệm phản ứng chỉ thấy buồn , cô chẳng hề thấy ông ngoại đáng sợ chỗ nào cả.
Cô mang nồi canh cá diếc và bánh táo đỏ chuẩn sẵn đặt lên bàn. Tưởng rằng ông cụ sẽ thích, ai ngờ ông đẩy sang một bên, :
“Ông thấy mùi lẩu thơm hơn, ăn cái đó .”
“……”
Tất cả đồng loạt ngẩng đầu lên, lập tức chẳng còn gan tiếp tục ăn.
Trong nồi lẩu đồng là dưa cải chua và thịt ba chỉ. Tô Niệm Niệm bưng một chiếc bát trống tới, nhẹ giọng nhắc:
“Ông ăn ít thôi, ăn nhiều quá. Canh cá diếc vẫn uống một chút.”
Đối mặt với sự quan tâm , Thẩm Thanh Viễn hiền hòa gật đầu, ý phản bác.
Bộ dạng từ ái khiến đám hậu bối mở mang tầm mắt, lớn lên trong đại viện từ nhỏ đến giờ, đây là đầu họ thấy ông cụ hòa nhã như . Ai nấy đều thầm bội phục “bản lĩnh” của Tô Niệm Niệm.
Trương Chi Đạo cũng rốt cuộc tin rằng lời Thẩm Phóng lúc nãy là thật, nếu dám trêu chọc cô gái , thể sẽ ông cụ Thẩm đ.á.n.h cho gãy chân…
Cuối cùng, bát canh cá diếc Thẩm Thanh Viễn chỉ uống một ngụm nhỏ, trái dưa chua và thịt ba chỉ thì ăn ít.
Những khác ăn xong cũng dám ở lâu, chẳng mấy chốc ai nấy tìm cớ lặng lẽ chuồn hết.
Ăn nhiều, Thẩm Thanh Viễn đề nghị ngoài dạo. Thẩm Phóng liếc thời tiết bên ngoài, nhớ tới thói quen của ông nội, mỗi dạo là bắt chạy vài vòng, liền chẳng nhúc nhích chút nào.
Bất đắc dĩ, vội vàng nháy mắt cầu cứu Tô Niệm Niệm, mong cô cùng ông dạo vài vòng.
Nhận tín hiệu cầu cứu, Tô Niệm Niệm thầm thở dài, chủ động đề nghị dạo cùng Thẩm Thanh Viễn.
Hai bên đường vắng vẻ, cây cối vẫn xanh nhưng lá bắt đầu ngả vàng.
Thẩm Thanh Viễn chắp tay lưng, thong thả bước , dáng vẻ vô cùng nhàn nhã. Tô Niệm Niệm bên cạnh ông, cảm giác như về thế giới của , khi , mỗi lúc rảnh rỗi, cô cũng thường cùng hai ông dạo công viên.
Gió chiều dịu dàng lạ thường, thổi lên mặt mang theo chút ấm áp.
Nhìn khu tập thể d.ụ.c phía , Thẩm Thanh Viễn bỗng hỏi:
“Bình thường cháu chơi môn gì?”
Câu hỏi đột ngột khiến Tô Niệm Niệm lúng túng. Đời , ngoài bộ , cô gần như là một kẻ mù thể thao, nếu , cũng chẳng đến mức đột tử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-chi-gai-cua-nu-chinh-trong-truyen-nien-dai/chuong-77-chiec-banh-tu-tren-troi-roi-xuong-2.html.]
Cô lắc đầu, sở trường gì…
Rõ ràng, câu trả lời khiến ông cụ hài lòng. Ông nghiêm mặt :
“Sau nếu bác sĩ, tiên chính bản cháu khỏe mạnh. Có khỏe mới cứu . Ngay cả cơ thể còn hiểu, thì cứu khác bằng cách nào?”
Tô Niệm Niệm cúi đầu, mà hổ, lời ông chẳng khác nào miêu tả đúng cuộc đời của cô.
Thấy cô thực sự lọt tai, Thẩm Thanh Viễn khẽ ho một tiếng:
“Hay thế , từ sáng mai theo ông tập Thái Cực Quyền, rèn nền tảng cho .”
“?!”
Tô Niệm Niệm chớp mắt, thật sự mấy :
“Buổi sáng cháu còn chợ mua đồ, sợ là sắp xếp kịp…”
Một khi Thẩm Thanh Viễn , dĩ nhiên ông nghĩ xong cách giải quyết. Ông quyết định giao việc mua đồ cho Thẩm Phóng, để tiếp xúc đời sống dân sinh, hiểu nỗi khổ của dân, đặt nền móng cho con đường chính trị . Một công đôi việc.
Bắt cháu ruột ông mua rau, Tô Niệm Niệm nghĩ cũng thấy áy náy. Hơn nữa Thẩm Phóng vốn ở nhà họ Thẩm, chỉ vì mua đồ mà lặn lội tới đây, chẳng quá phiền ?
Tiếc là, ông cụ quyết, cho phép phản đối.
Trên đường , họ gặp ít quen. Mỗi như , đối phương đều tiến tới chào hỏi. Khi , Tô Niệm Niệm luôn yên một bên, mỉm lễ phép, hai lúm đồng tiền ngọt ngào khiến khác nhịn mà liếc thêm vài .
Chỉ trong nửa ngày ngắn ngủi, cả đại viện lan truyền tin, nhà họ Thẩm thuê một bảo mẫu mới.
Tin đồn như cỏ dại, truyền qua truyền , cuối cùng biến thành, Thẩm Thanh Viễn nhớ con gái đến phát điên, tìm một bảo mẫu giống con gái , còn nhận cháu gái nuôi…
Lúc , ông cụ Thẩm tới một chiếc ghế gỗ, vịn lưng ghế từ từ xuống, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh hiệu cho Tô Niệm Niệm .
Tưởng ông mệt, cô tháo bình nước quân dụng đưa qua, dịu dàng :
“Ông uống nước ạ, đây là kiều mạch đắng, vẫn còn ấm.”
Hành động tinh tế khiến Thẩm Thanh Viễn mỉm . Ông nhận lấy bình, uống một ngụm, vị đắng , ngọt , vị ngọt lan dọc cổ họng, thấm thẳng tim. Khoảnh khắc , ông vô cùng ngưỡng mộ bố của Tô Niệm Niệm, một cô con gái quan tâm như .
Tô Niệm Niệm bên cạnh, lưng thẳng tắp. Cô định mở lời khuấy động khí thì ông hỏi:
“Cháu thích bệnh viện học thêm chút gì ? Nếu , ông bảo Thiệu Đông nhận cháu trợ lý, học sẽ nhanh hơn.”
Thẩm Thiệu Đông là viện trưởng bệnh viện quân khu. Tô Niệm Niệm mở to mắt ông, hiểu vì ông giúp đến mức , dù hiện tại cô chỉ là đầu bếp nhà họ Thẩm, chứ cháu ngoại ông.
Vị trí trợ lý viện trưởng, đó là ước mơ của bao sinh viên y khoa. Dù đời cô là bác sĩ ngoại khoa, nhưng đời … cô còn học đại học!
Đây đúng là bánh từ trời rơi xuống…
Đối mặt với cơ hội như , Tô Niệm Niệm quyết định, nhất định nắm chặt!