Đời vì việc quá sức mà đột t.ử ngay bàn mổ, thật cô cũng từng do dự, nếu sống một nữa, nên đổi một công việc khác, một cách sống khác ?
nghĩ nghĩ , cô vẫn yêu y học, vẫn thích cảm giác cầm d.a.o mổ trong tay.
Vì , đại học y ở thế giới , cô nhất định thi đậu.
Thẩm Thanh Viễn đôi mắt cô trong veo sáng rỡ, tràn đầy mong đợi và sức sống, bỗng nhiên cảm thấy đây thật sự đ.á.n.h giá thấp cô gái .
“Chúc cháu đạt ước nguyện.”
“Cảm ơn ông, cháu sẽ cố gắng.”
Nhận lời chúc từ ông ngoại, Tô Niệm Niệm vui mặt. Cô ôm chồng sách về phòng .
Ngoài hai cuốn sách y, những cuốn còn đều là danh tác và sách lịch sử cách mạng.
Chưa đến giờ nấu cơm, cô tiện tay cầm một cuốn, tựa lưng bên giường , trong lòng vẫn ngừng kinh ngạc sự chu đáo của đàn ông .
Anh bình thường cô buồn chán?
Trong căn phòng sáng sủa, Tô Niệm Niệm lật sách đến trang từng dở. Ở phần lề trống cạnh dòng chữ in, từ khi nào xuất hiện một dòng chữ bằng bút máy. Cô khẽ cau mày kỹ, chỉ thấy ghi:
[Mỗi sách nên quá 50 phút, nghỉ 10 phút, nhớ kết hợp việc và nghỉ ngơi.]
Nét chữ cứng cáp, mạnh mẽ, cô nhận , là chữ của Lạc Thừa.
Cô lật thêm vài trang nữa, cứ cách hai ba trang một câu dặn dò hoặc một câu châm ngôn sống.
Tiếp đó cô mở những cuốn khác xem, cũng tương tự.
Tô Niệm Niệm ngẩng đầu khỏi trang sách, cố nhớ , cô nhớ rõ, lúc khi , trong sách hình như từng những dòng chú thích .
Vậy thì… hẳn là do Lạc Thừa ghi khi sách.
Chỉ là kiểu ghi chú thế … đúng là hành vi mà học sinh gương mẫu ba mới .
Có sách bầu bạn, buổi sáng trôi qua trong chớp mắt.
Khi cô từ phòng bước , trong phòng khách rộng lớn mấy . Ngoài Thẩm Phóng, những còn cô đều quen.
Nghe thấy tiếng bước chân, đều sang cô, trong mắt mỗi đều lóe lên vẻ kinh diễm.
“Này? Cô gái là ai ? Thẩm Phóng, lén quen bạn gái lưng bọn hồi nào thế hả?”
Một đàn ông để tóc húi cua hề che giấu ánh mắt dò xét, gần như dùng kính lúp soi cô.
Hành động khiến Tô Niệm Niệm khẽ nhíu mày nhẹ. Cô lễ phép gật đầu, trực tiếp lướt qua họ, thẳng bếp.
Thẩm Phóng cũng thấy hành vi của bạn quá đà, vội kéo xuống, giải thích:
“Nói bừa cái gì thế? Đó là đầu bếp ông nội mời về, thì đừng lung tung.”
Nghe là đầu bếp, mấy đều tỏ vẻ kinh ngạc, trong lòng thầm nghĩ, nếu nhà cũng một đầu bếp xinh thế thì mấy.
Tuy , thấy Thẩm Phóng bảo vệ như , họ cũng dám đùa cợt thêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-chi-gai-cua-nu-chinh-trong-truyen-nien-dai/chuong-76-chiec-banh-tu-tren-troi-roi-xuong-1.html.]
Người hành động khoa trương chính là Trương Chi Đạo, cháu trai của Trương Mộ Lễ. Anh liếc về phía bếp, hạ giọng hỏi Thẩm Phóng:
“Này, cô gái đó yêu ? thấy hình như trúng tiếng sét ái tình .”
“Thôi ông ơi. Trong vòng một tháng ít nhất cũng ‘yêu từ cái đầu tiên’ với ba cô gái . khuyên thu cái tâm đó , thì ông sẽ tha cho .”
Thẩm Phóng trợn mắt liếc , để Tô Niệm Niệm dính dáng chút nào tới con khỉ tăng động .
Trương Chi Đạo sợ nhất là Thẩm Thanh Viễn. Nghe nhắc tới ông cụ, tặc lưỡi, gượng:
“Đừng nghiêm trọng thế chứ, là tin đồn thôi mà.”
“À đúng , nhắc tới tin đồn, ? Thằng Triệu Lượng bắt .”
“Hắn phạm tội gì ?!”
Chủ đề lập tức thu hút sự chú ý của tất cả , ai nấy thi bàn tán.
Chỉ vì Triệu Lượng quá đáng ghét, giờ cuối cùng cũng tống trong, đúng là hả lòng .
Khi Tô Niệm Niệm bưng đĩa trái cây từ bếp , cuộc trò chuyện đó, bước chân cô khựng , trong lòng đầy kinh ngạc.
Triệu Lượng đột nhiên bắt?
Chẳng lẽ là do Lạc Thừa ?
Bảo dạo ai tìm cô báo thù…
“ mấy chuyện cưỡng h.i.ế.p phụ nữ đ.â.m đều lật hết. Bên kinh thành hình như coi trọng vụ , cho dù ông nội mặt cũng cứu nổi.”
“Hắn còn mấy chuyện bẩn thỉu như ?!”
“ là đáng đời!”
Thấy Tô Niệm Niệm mang trái cây , Thẩm Phóng lập tức chấm dứt đề tài, dậy nhận lấy đĩa:
“Cảm ơn cô. Trưa nay bọn ăn ở đây, trong bếp còn đủ đồ ?”
Ban đầu bữa trưa chỉ định nấu canh cá diếc và hai món đơn giản là đủ, giờ đột nhiên thêm bốn năm . Tô Niệm Niệm suy nghĩ một chút gật đầu:
“Vậy lẩu đồng cho nhé, trời lạnh ăn cái hợp lắm.”
Lúc , Trương Chi Đạo bỗng xáp , hì hì bắt chuyện:
“Đồng chí, cô thích ăn lẩu thế? Phiền cô quá .”
Tô Niệm Niệm chút thiện cảm nào với đàn ông quá tự nhiên . Cô vô thức lùi một bước, thái độ lễ phép nhưng xa cách, về bếp, ngoài nữa.
Trương Chi Đạo thấy thì xụ mặt, đả kích nhẹ. Anh hiểu từ khi nào trở nên kém hấp dẫn đến thế…
Còn Thẩm Phóng chỉ khẩy một tiếng, thiếu điều thẳng hai chữ: “Đáng đời.”
…