Xuyên thành chị gái của nữ chính trong truyện niên đại - Chương 72: Không Giống Trước Kia (1)

Cập nhật lúc: 2025-12-20 17:58:28
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cú đ.ấ.m , Lạc Thừa sức hề nương tay. Sống mũi gã cho dù gãy, cũng dưỡng mười ngày nửa tháng mới lành.

Ngay tức thì, tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên. Đám xung quanh lúc mới hồn, hiểu chuyện gì xảy .

Bị ép nép trong lòng Lạc Thừa, Tô Niệm Niệm cũng hành động đột ngột của cho sững sờ.

gần, sự tàn nhẫn của khiến tim cô run lên. Có một khoảnh khắc, cô cảm thấy dáng vẻ của Lạc Thừa… cực kỳ nam tính.

Lần thấy bắt trộm cũng mang cảm giác

nghĩ tới việc sự hung hãn thể dùng lên , chút rung động hiếm hoi trong lòng cô lập tức tan biến còn dấu vết…

“Đ*t m* mày chán sống hả?!”

đ.á.n.h ôm mũi, hai mắt đỏ ngầu, rơi trạng thái cuồng nộ.

Thấy tình hình , những kẻ còn vội vàng xúm tới. Lạc Thừa kéo Tô Niệm Niệm lùi một bước theo bản năng, lén móc từ túi quần một con d.a.o găm, nhét tay cô, hạ giọng dặn dò:

“Em tìm chỗ nào trốn , cầm cái phòng .”

Tô Niệm Niệm hiểu rõ bản lĩnh của nên nhiều lời. Cô lập tức nhận lấy dao, theo chỉ dẫn của , né sang một bên, cố gắng tuyệt đối gây thêm rắc rối.

, thế một chọi bốn vẫn khiến tim cô thắt , chỉ sợ Lạc Thừa sơ sẩy một chút là sẽ chịu thiệt.

“Anh em , xông lên! Đánh c.h.ế.t con nó cho tao!”

Theo tiếng hô lệnh, mấy tên đang hừng hực khí thế lập tức lao về phía Lạc Thừa.

Thế nhưng cho dù chúng là tay đ.á.n.h quen mặt nữa, cũng thể so với Lạc Thừa xuất quân đội. Ban đầu còn dựa đông mà vung tay múa chân vài chiêu, nhưng nhanh rơi thế hạ phong.

Trong chốc lát, bờ sông vốn yên tĩnh vang lên tiếng kêu gào t.h.ả.m thiết xen lẫn c.h.ử.i rủa ngớt, cho đến khi cả đám Lạc Thừa đ.á.n.h gục la liệt đất, tiếng c.h.ử.i mới dần im bặt.

Sát khí toát từ khiến bọn chúng dám tiến lên thêm bước nào.

Tên cầm đầu đau đến mức một tay ôm mũi, một tay ôm bụng, mặt mày méo mó. Thấy rõ cả đám đối thủ của Lạc Thừa, chỉ thể tiếp tục hò hét hù dọa bằng miệng:

“Đm mày, mày dám đ.á.n.h tao hả?! Mày tao là ai ? Bố tao là Triệu Hướng Bình! Mày cứ đợi đấy, tao sẽ khiến mày sống yên ở cái đất !”

Nói , khom lưng lổm ngổm bò dậy từ đất, trừng mắt Lạc Thừa đầy căm hận.

chờ.”

Thấy vẫn còn c.h.ử.i rủa ngừng, Lạc Thừa bỗng hối hận vì ban nãy tay còn nhẹ, để còn sức mà gào mồm.

“Được! Mày giỏi lắm! Có gan thì đừng chạy!”

Chẳng bao lâu , mấy tên lăn bò rút lui khỏi đây. Rất nhanh, bờ sông trở về vẻ yên tĩnh ban đầu.

Lạc Thừa chỉnh nếp nhăn áo sơ mi, bước tới bên Tô Niệm Niệm, thở vẫn vững vàng:

“Đi thôi, đưa em về.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-chi-gai-cua-nu-chinh-trong-truyen-nien-dai/chuong-72-khong-giong-truoc-kia-1.html.]

Cái tên Triệu Hướng Bình mà tên nhắc tới, Tô Niệm Niệm từng trong đại viện, cũng ông một đứa con trai du côn, ngang ngược. Nghĩ đến đây, cô khỏi lo lắng Lạc Thừa sẽ vì mà rước phiền phức.

“Anh thương chỗ nào ?”

Thấy cô đầy lo lắng quan tâm , trong lòng Lạc Thừa ngọt như rót mật. Anh nhịn , lắc đầu, khiến cô thêm lo.

“Không thương thật chứ?”

Tô Niệm Niệm cau mày chặt . Suy nghĩ một chút, cô ngẩng lên :

“Anh yên đó, nhắm mắt .”

Gương mặt nhỏ nhắn của cô ửng lên một màu hồng nhạt. Dù màn đêm xám mờ cũng che nổi vẻ xinh . Lạc Thừa khẽ chớp mắt, vô thức nín thở, trong lòng mơ hồ dâng lên một cảm xúc mong chờ.

“Em định…”

“Đừng nữa, nhắm mắt nhanh lên.”

Không giải thích, Lạc Thừa chỉ cho rằng cô đang ngại ngùng, liền ngoan ngoãn nhắm mắt .

Tim đập “thình thịch” ngừng, vì hồi hộp mà vành tai đỏ bừng.

Tô Niệm Niệm gương mặt tuấn tú mắt, trong lòng thoáng chút đành, nhưng nghĩ tới phận của tên du côn ban nãy, cô vẫn hạ quyết tâm, nghiến răng tung một cú đấm.

Trong bóng tối, Lạc Thừa nhạy bén cảm nhận luồng gió lướt qua bên tai. Theo bản năng, mở mắt , chỉ thấy một nắm đ.ấ.m nhỏ nhắn, trắng trẻo đang lao thẳng về phía mặt . Anh sững cô, né tránh.

Nắm đ.ấ.m giáng trúng khóe miệng. Vì dùng lực quá mạnh, gương mặt tuấn tú của Lạc Thừa đ.á.n.h lệch sang một bên, nửa mặt lập tức tê rần đau buốt.

“Có đau lắm ? Nếu mở mắt thì thật sự xuống tay nổi.”

Tô Niệm Niệm lắc lắc bàn tay đ.á.n.h , khỏi thắc mắc, cô đ.á.n.h mà tay đau thế ?

Lạc Thừa dùng ngón cái quệt nhẹ khóe môi, một tia m.á.u theo đầu ngón tay chảy , trông hề nhẹ.

Anh đầu , vẻ mặt đầy khó hiểu, hiểu vì đ.á.n.h .

Sợ tức giận, Tô Niệm Niệm vội vàng giải thích:

“Mấy chắc chắn sẽ bỏ qua dễ dàng . Thân phận đặc biệt, nếu họ báo án, nhất định là tự vệ chính đáng.”

“Chỉ vì chuyện thôi ?”

Lạc Thừa giật giật khóe môi đau nhức, buồn bất lực, đồng thời trong lòng dâng lên một nỗi hụt hẫng khó tả.

Hóa tự đa tình

Nhìn “thành quả” do gây , Tô Niệm Niệm chút áy náy, nhưng nhiều hơn là yên tâm.

“Ừ. Anh yên tâm , bây giờ thương tích, cho dù họ vu khống cũng vô ích. Chỉ cần c.ắ.n chặt là tự vệ chính đáng là .”

“Ừ, .”

 

Loading...