Khi Tô Niệm Niệm từ tiệm bách hóa trở về, gần trưa. Cô cất cuộn len và kim đan phòng, vội vàng bếp nấu cơm.
Dì Giang dáng vẻ bận rộn của cô, trong lòng khỏi đắc ý. Nghĩ tới khả năng trai vì chuyện mà cãi to với Tô Niệm Niệm, tâm trạng bà càng thêm sảng khoái.
Tô Niệm Niệm cảm nhận đối phương thỉnh thoảng liếc trộm , khiến cô cảm thấy khó hiểu vô cùng.
Mãi đến bữa tối, khi dì Giang đột nhiên vỗ đùi rằng sáng nay tới tìm Tô Niệm Niệm, còn hẹn cô công viên gặp mặt, lúc Tô Niệm Niệm mới hiểu , hóa đang cố tình chơi khăm .
Đè nén cơn tức trong lòng, cô lạnh giọng hỏi là ai.
Với tâm thế chờ xem kịch , dì Giang thong thả cái tên Lạc Thừa.
Không ngờ Lạc Thừa tìm tới tận đây, Tô Niệm Niệm khẽ nhíu mày về phòng .
Không thấy cảnh tượng tức giận bốc hỏa như dự đoán, dì Giang sững một chút, tự thấy chẳng còn thú vị, bèn sờ sờ mũi tiếp tục việc.
Trong căn phòng lầu hai, Tô Niệm Niệm lấy hai trăm tệ, tiền cô bán công việc . Suy nghĩ một hồi, cô vẫn quyết định cổng công viên xem thử.
Dù cho rằng Lạc Thừa sẽ ngốc nghếch chờ ở đó mãi, nhưng nếu một chút, cô vẫn cảm thấy yên lòng.
Thời tiết lúc chênh lệch nhiệt độ ngày đêm lớn, Tô Niệm Niệm khoác thêm áo dày mới dám ngoài.
Trên đường đến công viên, cô ngừng suy đoán, tìm tới đây bằng cách nào?
Và rốt cuộc, tìm cô là để gì?
Gió bấc lạnh buốt táp mặt khiến cô bất giác rụt vai . Phía chính là công viên, cô nheo mắt sang.
Trong làn trời xám mờ, đàn ông như một cây tùng bách thẳng tắp, yên bất động.
Một tia kinh ngạc thoáng qua đáy mắt, Tô Niệm Niệm vô thức bước nhanh hơn. Đến mặt , cô dừng , tâm trạng bỗng trở nên vi diệu khó tả.
“Anh đây đợi bao lâu ?”
Nghe tiếng cô, Lạc Thừa đầu . Gương mặt vốn bình thản lập tức nở một nụ rạng rỡ đến chói mắt.
Đây là đầu tiên Tô Niệm Niệm thấy như , thì , nhưng cô thật sự hiểu nổi thái độ của là ý gì.
Thấy chỉ mặc một chiếc sơ mi ngắn tay mỏng manh, giữa tiết trời cuối thu gió lạnh cắt da cắt thịt, đến cô cũng thấy lạnh cho .
“Anh gì chứ?”
Không Lạc Thừa , mà là do quá lâu, nhúc nhích thì chân tê cứng chịu nổi. Anh nín thở, tham lam cô, giọng khàn khàn vang lên rõ ràng trong đêm tĩnh mịch:
“Không đợi lâu … tìm chỗ khác chuyện nhé.”
Tô Niệm Niệm chạm hai trăm tệ trong túi áo, gật đầu đồng ý.
Giờ , công viên đóng cửa từ lâu.
Hai sóng vai tới bờ sông bên ngoài công viên, cuối cùng xuống một chiếc ghế gỗ dài.
Một bên trái, một bên , cách ở giữa đủ cho thêm ba lọt .
Câu “ nhớ em” xoay một vòng trong miệng Lạc Thừa, cuối cùng biến thành:
“Dạo em sống ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-chi-gai-cua-nu-chinh-trong-truyen-nien-dai/chuong-71-tim-duoc-em-2.html.]
Nghe câu hỏi , Tô Niệm Niệm nên là . Nếu , liệu tức giận mà trả đũa cô ?
Cuối cùng cô trả lời mơ hồ:
“Cũng tạm.”
Nghĩ đến việc tìm thì hẳn cũng chuyện cô nghỉ việc, Tô Niệm Niệm lấy hai trăm tệ từ túi áo đưa cho :
“Đây là tiền bán công việc, trả .”
Mỗi gặp mặt, cô đều vội vàng phân rõ ranh giới với . Lạc Thừa siết chặt túi trong tay, đưa sang:
“Táo trồng núi, ngọt.”
Một cầm tiền, một cầm táo, ai chịu buông tay .
Thấy chẳng chịu theo lối thường, Tô Niệm Niệm gần như cho phát điên:
“Táo cần! Rốt cuộc gì?”
Ngay lúc , một giọng lấc cấc, trêu ngươi vang lên, đột ngột phá vỡ thế giằng co giữa họ.
“Ô hô~ nửa đêm nửa hôm mà gặp một cặp uyên ương hoang dã thế ? Hai đang chuyện gì bại hoại phong tục ?”
Theo tiếng dứt xuống là một tràng hô hố đầy ác ý.
Tô Niệm Niệm sang, vì trời quá tối, cô chỉ thấy lờ mờ bốn năm thanh niên cách đó xa, gương mặt cụ thể thì rõ.
Thấy đối phương đông , sợ Tô Niệm Niệm tổn thương, Lạc Thừa bảo cô cất tiền , bật dậy, nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, kéo lưng , chuẩn rời khỏi nơi thị phi .
Hôm nay Lạc Thừa mặc thường phục, đối phương chỉ coi họ là một cặp tình nhân bình thường. Thấy họ định , mấy vội bước lên chặn :
“Ê~ gì mà ? Ngồi uống với em vài chai hẵng !”
Khoảng cách rút ngắn, Tô Niệm Niệm cuối cùng cũng rõ mặt bọn họ. Gã dẫn đầu chính là kẻ mấy hôm xe đạp suýt tông trúng cô.
Bọn họ cũng diện mạo của Tô Niệm Niệm và Lạc Thừa. Thấy cô xinh như , mấy tên lập tức nổi lòng tà. Dựa việc đông thế mạnh, bọn chúng căn bản coi Lạc Thừa gì, còn huýt sáo trêu ghẹo ngay mặt.
Người phụ nữ của trêu chọc, là đàn ông thì ai cũng chịu .
Lạc Thừa sa sầm mặt, vòng tay ôm lấy vai Tô Niệm Niệm kéo cô lòng bảo vệ, trầm giọng quát một tiếng:
“Cút.”
Ánh mắt lạnh lẽo như phủ một tầng băng, khiến đối diện khỏi rợn .
mấy tên đều là hạng to gan háo sắc, thể dễ dàng bỏ qua một cô gái xinh như ?
Gã cầm đầu hì hì, móc từ trong túi một tờ một trăm tệ đưa cho Lạc Thừa, định dùng chiêu “ lễ binh”:
“Tiền chú em cầm mua rượu uống , để con bé . Yên tâm, sáng mai bọn sẽ trả cho chú.”
Thế nhưng lời còn dứt, một cú đ.ấ.m sắt giáng thẳng sống mũi .
Cơn đau bùng nổ dữ dội, vị tanh mặn lập tức tràn ngập khoang miệng và mũi…