Xuyên thành chị gái của nữ chính trong truyện niên đại - Chương 70: Tìm Được Em (1)

Cập nhật lúc: 2025-12-20 17:35:52
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy con trai trò chuyện với Tô Niệm Niệm khá vui vẻ, trong lòng Dương Ngọc Lan sinh cảnh giác, bà bỗng xen hỏi:

“Đồng chí Tiểu Tô, nhà cô ở ? kết hôn thì ?”

Bầu khí vốn nhẹ nhàng vui vẻ, vì câu mà đột ngột trở nên gượng gạo.

Hoàn cảnh gia đình của Tô Niệm Niệm, khi cô việc, nhà họ Thẩm nắm đại khái.

Giờ đây, hành động hỏi cho rõ của Dương Ngọc Lan khiến ba đàn ông mặt đồng loạt cau mày.

“Cháu lớn lên ở thôn Hướng Dương, đúng là từng một cuộc hôn nhân.”

Tô Niệm Niệm đối phương cố tình khó , nhưng cô cho rằng ly hôn thì thấp kém hơn khác. Chuyện đó căn bản thể trở thành vũ khí công kích cô.

“Ồ… ~”

Dương Ngọc Lan ngờ cô trả lời thẳng thắn như thế, trong lòng liền cho rằng cô gái da mặt thật dày.

“Vậy cô ly hôn vì lý do gì?”

Ngày lễ mà cố tình khơi chuyện khác khó chịu, Thẩm Thanh Viễn đặt đũa xuống, mất khẩu vị.

“Ăn xong thì về sớm , đừng lảng vảng mặt , mà phiền.”

Ông hiểu từ khi nào cô con dâu cả của trở nên cay nghiệt như .

Rõ ràng cũng xuất từ nông thôn, giờ càng ngày càng mang dáng vẻ của mấy bà mệnh phụ quan gia ?

“Bố ơi, tụi con mới tới lâu mà bố đuổi , bình thường bố nhớ tụi con ?”

Dương Ngọc Lan vẫn nhận ông cụ đang tức giận, định thêm thì Thẩm Thiệu Đông kéo nhẹ góc áo.

“Bố, tụi con về ạ. Có chuyện gì thì bố cứ gọi văn phòng bệnh viện cho con.”

Nói xong, bác dậy, trong mắt đầy bất lực.

Thẩm Phóng thấy còn hiểu chuyện gì xảy , cũng chỉ xoa trán ngán ngẩm. Việc quả thật quá đáng, cũng tiện thêm.

Đợi rời hết, Thẩm Thanh Viễn Tô Niệm Niệm đang thu dọn bàn ăn, giọng hiền hòa :

“Dọn xong thì nghỉ sớm , hôm nay cháu nấu ngon.”

Được ông ngoại khen trong ngày lễ, tâm trạng Tô Niệm Niệm lập tức hẳn lên. Cô lời cảm ơn tiếp tục công việc.

Thẩm Thanh Viễn cô gái trẻ rạng rỡ , cũng niềm vui của cô lây sang. Ông , lấy một hộp sô-cô-la nhân rượu đặt lên bàn:

“Quà Trung thu cho cháu, cầm lấy ăn cho ngọt miệng.”

Nhận món quà quý như , Tô Niệm Niệm nhất thời nên đáp lễ , đành nhận từ từ nghĩ xem nên tặng ông thứ gì cho .

Trăng Trung thu tròn vành vạnh.

Trên đường về nhà, Thẩm Thiệu Đông nghĩ tới nghĩ lui, chắc sẽ cãi nhưng vẫn nhịn mà chất vấn:

“Bà rõ ràng cảnh của cô Tiểu Tô, mà còn hỏi mặt như thế, quá đáng ?”

Không ngờ chồng thái độ như với chỉ vì một ngoài, trong lòng Dương Ngọc Lan dâng lên tủi :

hỏi gì , quan tâm vài câu cũng ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-chi-gai-cua-nu-chinh-trong-truyen-nien-dai/chuong-70-tim-duoc-em-1.html.]

“Mẹ, gọi đó là quan tâm ? Mẹ là xát muối vết thương thì .”

Thẩm Phóng tán thành bà, khiến Dương Ngọc Lan nổi giận.

“Mấy ? chỉ hỏi thôi mà cũng ? Chẳng lẽ mấy chuyện đó đúng ?”

Biết cũng thông, về nhà chỉ thêm ầm ĩ, Thẩm Phóng ném một câu “Con sang nhà bạn” bỏ .

Dương Ngọc Lan trong lòng tức giận nhưng dám trút lên chồng, suốt quãng đường về nhà mặt nặng mày nhẹ, hai vợ chồng ai với ai thêm một lời.

Ở Đông Bắc, qua Trung thu nhiệt độ giảm hẳn, cảm giác như sắp bước mùa đông.

Sau mấy ngày suy nghĩ kỹ lưỡng, Tô Niệm Niệm cuối cùng cũng nghĩ nên tặng ông ngoại thứ gì. Cô định đến bách hóa lâu mua ít len về đan cho ông một chiếc áo.

Từ đây đến bách hóa khá xa, xe buýt hơn nửa tiếng, nên khi xong bữa sáng cô liền xuất phát.

Lúc , Lạc Thừa cuối cùng cũng tra tung tích của Tô Niệm Niệm. Biết cô đầu bếp riêng cho khác, kinh ngạc bất ngờ.

Vì nơi ở của Thẩm Thanh Viễn canh phòng nghiêm ngặt, chỉ thể nhờ bạn Chu Dương của đưa .

Chu Dương lớn lên trong khu đại viện , vợ Lạc Thừa bếp riêng cho ông cụ Thẩm, quả thực dọa cho nhẹ.

Ông cụ đó, cho tám cái lá gan cũng dám gần, vợ Lạc Thừa chẳng lẽ ăn gan hùm mật gấu ?

Lạc Thừa mang đầy nét tâm sự nên để ý đến lời trêu chọc của . Đưa tới nơi xong, Chu Dương liền lẩn .

Nhìn căn nhà độc lập mắt, ngoài kích động, trong lòng Lạc Thừa còn chút thấp thỏm. Lâu gặp, nhớ cô.

Anh gõ cửa, mở là dì Giang. Thấy bên ngoài là một trai trông sáng sủa, bà nghi hoặc hỏi:

“Cậu tìm ai?”

Muốn để ấn tượng , Lạc Thừa ưỡn n.g.ự.c tự giới thiệu. Chỉ là khi đến quan hệ với Tô Niệm Niệm, là vợ chồng cũ mà chỉ là bạn.

Nghe là đến tìm Tô Niệm Niệm, dì Giang đ.á.n.h giá từ đầu tới chân một lúc mới :

“Nó nhà, việc gì thì với , chuyển lời giúp cho.”

ở đây…

Trong lòng khỏi dâng lên một tia hụt hẫng.

Suy nghĩ chốc lát, Lạc Thừa gượng :

“Vậy phiền dì với cô , cháu đợi ở cổng công viên phía , gặp về.”

Thím Giang tưởng hai yêu, trong lòng bĩu môi một cái, nhưng vẫn gật đầu đáp:

“Được, đợi nó về sẽ .”

Lạc Thừa gật đầu cảm ơn rời .

Nhìn theo bóng lưng khuất dần, dì Giang lẩm bẩm:

“Không gặp về? Hứ~ kiên nhẫn thì cứ đợi …”

 

Loading...