“Trò chuyện với lạ thì nên ‘xin chào’, ‘ ơn cho hỏi’ , chẳng lẽ bình thường cô chuyện với khác cũng là thái độ ?”
Tô Niệm Niệm định chiều theo ý cô . Loại như thường bắt nạt kẻ mềm yếu, nếu nhún nhường, chỉ khiến cô nước lấn tới.
“ thái độ chỗ nào?”
Giữa chốn đông , Vương Anh phần mất mặt, liền bật dậy, hậm hực quanh, thấy ai chú ý bên thì sắc mặt mới dịu đôi chút.
“Hai đều là bảo mẫu, cô cần gì năng như thế? Làm bảo mẫu ở nhà họ Thẩm thì ghê gớm lắm ?!”
Hóa cô là bảo mẫu của một hộ nào đó trong đại viện… Điều càng khiến Tô Niệm Niệm khó hiểu. Mình mới tới, tranh việc của cô , cũng chẳng chung, lấy thù địch lớn đến thế?
Vì Vương Anh thường xuyên chợ mua rau, bán đậu que bên cạnh quen cô . Thấy hai khí căng thẳng, ông vội giảng hòa:
“Cô Vương , đậu que sáng nay mới hái đấy, cô mua ít về hầm ăn ?”
Bình thường vẫn các tiểu thương nịnh nọt, Vương Anh cụp mí mắt liếc đậu, bĩu môi :
“ mua , đậu của ông ngon bằng đậu ở chợ phía tây thành phố.”
Nghe , bán đậu chép miệng, thêm gì nữa.
Tô Niệm Niệm lười để ý tới EQ thấp như . Cô bảo bán cân cho ba cân đậu que, trả tiền xong liền dậy rời .
Vương Anh thấy thế liền lập tức đuổi theo, bực bội càu nhàu:
“Cô đợi với chứ~ cô như ?”
Bị phiền đến chịu nổi, Tô Niệm Niệm dừng bước, lạnh giọng hỏi:
“Rốt cuộc cô chuyện gì? Nói nhanh .”
Dáng vẻ dữ dằn của cô khiến Vương Anh vô thức rụt vai, do dự một lát lấy hết can đảm cảnh cáo:
“Dù cô xinh đến thì cũng đừng mơ tưởng những thứ thuộc về . Thẩm Phóng là của chị Tiểu Tuyết, nếu cô dám giành , sẽ khách khí !”
Thẩm Phóng là cháu trai ruột của ông ngoại, cái tên Tô Niệm Niệm . Cô khẽ nhíu mày, cuối cùng cũng hiểu ý của đối phương, đây là sợ cô “tiểu tam” ?
“Cô bảo chị Tiểu Tuyết của cô cứ yên tâm. chỉ là đầu bếp nấu cơm cho nhà họ Thẩm, tâm tư mấy chuyện đó. Nếu cô còn dám quấy rầy , sẽ chuyện với cụ Thẩm.”
Để tránh phiền thêm nữa, cô chỉ đành lấy ông ngoại dọa .
Quả nhiên, Vương Anh liền sợ thật.
Cô sợ vì sự lỗ mãng của mà gây phiền phức cho chị Tiểu Tuyết.
“Vậy tin cô một ! Cô lời giữ lời đấy!”
Nói xong, cũng chẳng đợi Tô Niệm Niệm trả lời thế nào, cô đầu chạy mất.
“……”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-chi-gai-cua-nu-chinh-trong-truyen-nien-dai/chuong-68-tet-trung-thu-1.html.]
Không ngờ chỉ nhắc tới tên ông ngoại hiệu quả như , Tô Niệm Niệm ngạc nhiên nhướng mày, tiếp tục mua rau.
Khi cô mua xong đồ trở về nhà họ Thẩm thì hơn bảy giờ sáng. Thẩm Thanh Viễn ngoài dạo, trong nhà chỉ còn dì Giang đang dọn dẹp vệ sinh.
Thấy cô về sớm như , dì Giang liền cô mắc bẫy, càng dám hỏi mấy thứ rau mua ở , sợ Tô Niệm Niệm đối chất với , bà vội thúc giục:
“Mau nấu cơm , ông cụ dạo về thì việc đầu tiên là ăn sáng đấy.”
Tô Niệm Niệm hề ý định đối chất. Thấy chỉ cạnh bà thêm một lát khiến bà sợ đến thế, cô liền hiểu đây chỉ là “hổ giấy”, chẳng chịu nổi dọa nạt.
Về sinh hoạt hằng ngày của Thẩm Thanh Viễn, Tô Niệm Niệm thuộc lòng. Cô lấy bột và nhân chuẩn sẵn khi ngoài, bắt đầu gói bánh bao chay ba loại nhân.
Dì Giang thấy cô so đo với , lúc mới dám thở phào nhẹ nhõm, thầm quyết định mấy chuyện như nữa.
……
Ở đại viện nhà máy cơ khí, nhà họ Lạc.
Lúc , ba nhà họ Lạc đang quanh bàn ăn sáng.
So với khi Tô Niệm Niệm còn ở đây, khí bây giờ phần lạnh lẽo hơn.
Hàn Như bẻ chiếc bánh bao trong tay, chút chịu nổi bầu khí ngột ngạt , khẽ thở dài, hỏi Lạc Thừa đang đối diện, từ đầu đến cuối lời nào:
“Hay là ăn xong con sang nhà họ Tô ăn lễ , ngày đoàn viên mà con với Niệm Niệm ăn riêng thế .”
Động tác ăn cơm của Lạc Thừa khựng , chậm rãi ngẩng đầu lên:
“Không cần , cô bảo con ở nhà cùng bố ăn cho vui.”
Cho tới giờ, vẫn thật với gia đình, nhất là những ngày lễ như hôm nay thì càng thể .
Bởi , Hàn Như vẫn tưởng rằng hôm nay Tô Niệm Niệm việc nên về nhà đẻ ăn lễ, vì thế mới mặt.
Gia phong nhà họ Lạc xưa nay khá dân chủ, ép buộc con cái nhất định ở nhà dịp lễ tết. Với Lạc Chính Khanh và Hàn Như mà , ngày nào cũng là ngày lễ, lúc nào cũng thể đoàn viên.
Ví như hôm nay, con trai cả đưa con dâu cả về nhà đẻ, tối mới về ăn cơm; còn Lạc Uyển Uyển thì sang nhà Sở Từ ăn Tết, cũng ăn xong bữa tối mới về.
Vừa nghĩ đến việc đứa con trai út cô độc một ở nhà, Hàn Như thở dài thêm một tiếng.
Ngồi bên cạnh, Lạc Chính Khanh thấy liền đặt đôi đũa trong tay xuống, đưa mắt Lạc Thừa, hiệu bảo theo lên thư phòng.
Bị gọi đích danh, Lạc Thừa lập tức sinh một dự cảm chẳng lành. Dưới ánh mắt lạnh lùng của bố, cuối cùng vẫn dậy, bước về phía cầu thang.
Hai bố con lên thư phòng tầng hai.
Lạc Thừa khép cửa phòng, còn kịp vững thì lưng bất ngờ ăn trọn một roi.
Anh khẽ rên một tiếng, hề phản kháng.
“Con vì bố đ.á.n.h con ?”