Ở nhà hàng Vì Dân, ai cũng Tô Niệm Niệm ly hôn, nhưng lý do ly hôn thì chẳng ai rõ, kể cả Lý Đào cũng chỉ mơ hồ, hiểu rõ bộ.
Lúc , bộ quân phục thẳng tắp, gương mặt điển trai xuất hiện mắt, Lý Đào lập tức nảy sinh cảm giác bảo vệ bạn .
Lạc Thừa bước nhà hàng, đầu tiên qua cửa sổ trưng bày, thấy bên trong là bà Dương đang mỳ, khẽ nhíu mày, quét mắt một vòng xung quanh, cuối cùng thấy gương mặt giận dữ của Lý Đào.
“Xin chào, tìm Tô Niệm Niệm.”
“Cô nữa !” Lý Đào liếc một cái đầy hậm hực, cầm khăn lau bàn một cách điên cuồng, như thể cái bàn đều là mặt .
Dù rõ cô gái mặt ưa , Lạc Thừa vẫn vội vàng hỏi tiếp: “Cô ốm ? Cô ở ?”
“Bịch!” Một tiếng, Lý Đào ném khăn lên bàn, khoanh tay lớn: “Tai ? Không nữa là từ chức ! Cô còn ở nhà hàng chúng nữa!”
“……” Lạc Thừa sững , trong lòng bỗng thấy hoang mang, siết chặt túi, cố gắng giữ bình tĩnh: “Vậy cô cô giờ ở ?”
Theo như hiểu của về Tô Niệm Niệm, cô sẽ về nhà Tô. Tại cô đột ngột nghỉ việc? Cô đang ở ?
Trong đầu hàng trăm câu hỏi cần trả lời, cô gái mặt sẽ , nên chỉ còn cách tự tìm.
Quả nhiên, khi câu hỏi của , Lý Đào chỉ nhướng mày một câu: “Không .”
Bất lực, Lạc Thừa đành hỏi những khác, câu trả lời vẫn là, cô nghỉ còn thì chẳng ai …
Không tìm câu trả lời ở đây, định mất thời gian tiếp tục, Lý Đào và Tô Niệm Niệm quan hệ , lấy hai quả táo trong túi để cảm ơn, khỏi nhà hàng.
Lý Đào ngẩn hai quả táo tay, thầm trách bản : “Sao bỗng dưng nhận thế nhỉ? Cả đời từng ăn táo ?!”
Ừm~ Hình như hơn một năm cô ăn táo .
Câu “ăn của , khó mở lời cay đắng” quả sai, cô cũng tới gặp chồng cũ của Tô Niệm Niệm sẽ tỏ thái độ …
Về đến căn phòng thuê nhỏ, Lạc Thừa vẫn thể chấp nhận sự thật là Tô Niệm Niệm rời khỏi nhà hàng quốc doanh, cau mày suy nghĩ quyết định về khu tập thể nhờ mấy bạn cũ tìm cô.
Vừa bước khỏi cửa nhỏ, bà chủ nhà vui vẻ đến: “Thế nào? Ở chứ? Chồng cô là cháu thuê, nên dọn dẹp phòng sạch sẽ đấy!”
Giờ đây căn phòng thuê của mất ý nghĩa, Lạc Thừa khẽ động môi nhưng cuối cùng chuyện trả phòng.
Dù , chủ nhà cũng trả tiền.
“Cháu cứ yên tâm ở! Loại phòng nửa năm mà năm mươi đồng, quá rẻ chứ, lấy vợ sinh con còn tổ chức ngay ở đây đấy!”
Lạc Thừa: “……”
……
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-chi-gai-cua-nu-chinh-trong-truyen-nien-dai/chuong-66-khong-tim-thay-1.html.]
Ngày mai là Trung Thu.
Hôm nay ngưỡng cửa nhà họ Thẩm gần như khách đến giẫm nát, hầu hết là đồng đội cũ và cấp cũ của Thẩm Thanh Viễn đến thăm.
Khi Tô Niệm Niệm và Trần Lương đến, dì Giang đang dọn dẹp vệ sinh, Thẩm Thanh Viễn đang tiếp khách trong phòng việc.
Thấy họ đến, dì Giang lập tức xị mặt, chỉ qua cũng tâm trạng cực kỳ .
Câu xưa nay: “Gặp thì ba phần, ai đưa tay đ.á.n.h mặt ”, Tô Niệm Niệm quan tâm thái độ của đối phương, chỉ cần bản tỏ lễ phép, duyên dáng là .
Dì Giang thấy cô lúc nào cũng tươi , ngoài việc âm thầm bực bội cũng biểu hiện gì quá đáng.
“À thì… ông cụ đang tiếp khách trong thư phòng, cháu cầm giẻ lau lau mấy cái bàn đá ngoài sân .”
Giọng điệu hết sức tự nhiên, như thể đó vốn dĩ là việc Tô Niệm Niệm .
Chưa kịp để Tô Niệm Niệm lên tiếng, Trần Lương cô cảnh cáo :
“Ông Thẩm dặn , đồng chí Tô chỉ phụ trách ba bữa ăn mỗi ngày, những việc khác trong phạm vi công việc. Việc của thì tự , để khác . Nếu còn tái diễn chuyện nữa, chỉ thể báo với ông Thẩm.”
Thực dì Giang sớm rõ công việc cụ thể của Tô Niệm Niệm, nhưng bà cam tâm: dựa mà một con nhóc chỉ nấu ba bữa cơm mỗi ngày tiền lương còn cao hơn bà?
Nghĩ đến đó là bà thấy tức cái lồng ngực…
Thấy Trần Lương chống lưng cho Tô Niệm Niệm, trong lòng bà càng khó chịu hơn.
Trần Lương thèm để ý đến sắc mặt lúc đỏ lúc trắng của bà, dẫn Tô Niệm Niệm đến căn phòng cô sẽ ở.
Giống như nhà họ Lạc, đây cũng là một căn nhà hai tầng.
Thẩm Thanh Viễn và dì Giang ở tầng một, còn Tô Niệm Niệm sắp xếp ở tầng hai.
Tiếng cầu thang gỗ “cộp cộp cộp” vang lên khiến Tô Niệm Niệm cảm giác như về nhà họ Lạc.
Tầng hai ngoài phòng của cô còn một phòng khách và một phòng chứa đồ.
Phòng cô ở tuy lớn, nhưng sáng sủa sạch sẽ, ánh nắng ấm áp xuyên qua cửa sổ chiếu khiến căn phòng trông vô cùng thoáng đãng.
Chăn đệm chiếc giường đơn đều là đồ mới, còn gấp vuông vức như miếng đậu hũ, Tô Niệm Niệm chút áp lực, cô dở nhất là gấp kiểu chăn thế .
“Sau đây sẽ là phòng của em, vấn đề gì thì cứ tìm .”
“Cảm ơn , Trần. Sau cứ gọi em là Tiểu Niệm là .”