Xuyên thành chị gái của nữ chính trong truyện niên đại - Chương 59: Ghen Tuông (1)

Cập nhật lúc: 2025-12-20 09:14:39
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đổi họ cái gì?

Dùng cái đầu ngốc nghĩ cũng thể nào đồng ý !

Lời của Tô Niệm Niệm khiến Vương Mỹ Hạ cứng họng, trả lời .

Quả thật, con gái mà giờ khen hết lời mang họ Lạc, họ Tô, dù giỏi đến cũng con nhà .

Chính vì chuyện , Vương Mỹ Hạ mím môi, mặc dù thể phản bác nhưng trong lòng vẫn cảm thấy bất mãn. Bà gương mặt với vẻ đầy căm ghét, nghiến răng : “Điều kiện của con bây giờ , chỉ cho mười đồng thôi, con chẳng sợ ngoài con bất hiếu ?”

Nếu sợ uy hiếp, Tô Niệm Niệm giống như nhân vật gốc, đem bộ tiền tích góp hết . đây chính là một cái hố đáy, nếu nhượng bộ một sẽ thứ hai, dần dần sẽ biến thành “hậu thuẫn cho em”.

“Mười đồng là nửa tháng lương của con , điều kiện con chỉ , nếu lòng thì con cũng chịu. Nếu con bất hiếu thì cứ , con thật sự quan tâm. Còn nếu nhận tiền, thì thôi, con cũng đỡ tốn.”

suy nghĩ kỹ, nếu bà nhận nữa thì sẽ thu tiền.

Vương Mỹ Hạ kẻ ngốc, vài đấu trí, bà cũng nhận đứa thứ hai dễ qua mặt. Nếu cứ cứng đầu cứng cổ thì cuối cùng chỉ bà chịu thiệt.

, bà giật lấy tiền, trong lòng tức giận như lửa đốt: “Trung thu về thì thôi, nhưng tháng họ mày kết hôn, mày nhất định tham dự.”

Bà chỉ nhờ vài cô con gái mặt, lúc đó mời cả Tiểu Uyển đến, đảm bảo bộ lễ cưới sẽ là sân khấu cho bà tỏa sáng nhất.

“Vâng.” Đối với chuyện họ hàng, Tô Niệm Niệm sẵn sàng , lúc đó còn thể tìm vài manh mối về thế.

Gửi Vương Mỹ Hạ , Tô Niệm Niệm trở về nhà hàng khai báo nghỉ phép. Quản lý Quách gọi cô văn phòng, hỏi về những tin đồn gần đây trong nhà hàng.

Biết sớm muộn gì ông cũng sẽ hỏi, cô giấu gì.

Nghe cô ly hôn, Quản lý Quách kinh ngạc mở to mắt, mất một lúc mới thốt vài lời an ủi.

Nhân cơ hội , Tô Niệm Niệm đề xuất nấu ăn dùng bếp lò. Có lẽ thấy cô đáng thương, Quản lý Quách cũng dễ tính, liền đồng ý ngay.

Vậy là, sáng thứ bảy hôm , Tô Niệm Niệm mang các loại t.h.u.ố.c mua đó đến bếp để nấu những món d.ư.ợ.c thiện.

Ngoài cháo táo đỏ kỷ tử, cô còn nấu canh xương heo bổ dưỡng và món gan xào sáng mắt.

Ba món tốn khá nhiều tiền, nhưng so với giá sô-cô-la thì chẳng thấm .

chỗ ở của Thẩm Thanh Viễn, chỉ còn cách đến nơi việc của Trần Lương nhờ dẫn . Nhân viên tiếp tân thấy cô đến liền gọi điện cho văn phòng Trần Lương, mỉm với cô: “Chú của cô sắp đến, cô bé chờ ở đây một chút nhé!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-chi-gai-cua-nu-chinh-trong-truyen-nien-dai/chuong-59-ghen-tuong-1.html.]

“Chú ạ?” Tô Niệm Niệm nhướng mày, mặc dù Trần Lương trông hai tám, hai chín tuổi, lớn hơn nguyên chủ gần mười tuổi, nhưng cũng đến mức gọi là chú chứ?

, đồng chí Trần cô là cháu gái của mà.”

“……”

Năm phút , Trần Lương bước từ tòa văn phòng. Nhìn thấy Tô Niệm Niệm đó từ xa, miệng khẽ mỉm : “Xin để cô đợi lâu.”

“Không , mới năm phút thôi.” Tô Niệm Niệm giơ tay trái đưa bánh trung thu cho còn tiện thể trêu một chút: “Chú, đây là bánh cháu tự , tặng chú quà Trung thu.”

Sau còn nhiều việc nhờ , nên cô giữ quan hệ .

Nghe cô gọi “chú”, Trần Lương giật một chút, như nhớ điều gì đó, ngượng ngùng sờ mũi, đưa tay còn để nhận bánh: “Cảm ơn.”

Đây là đầu tiên Tô Niệm Niệm thấy vốn điềm tĩnh, khôn khéo biểu hiện như , cảm thấy thú vị nhưng dám tiếp tục trêu. Hai một một đến chỗ ở của Thẩm Thanh Viễn.

Khác với , cô mới tâm trạng thưởng thức cảnh vật xung quanh. Qua phòng bảo vệ là một con đường nhựa rộng, tiếp theo là vài con đường đá tách nhánh, cây cối xanh um tùm.

Hòn non bộ,, suối nhỏ, vườn hoa đều đầy đủ, chim hót líu lo, môi trường cực kỳ .

từng trải, Tô Niệm Niệm thừa nhận nơi còn hơn cả vài các khu cao cấp ở đời .

Khi đến nhà họ Thẩm, ông cụ đang trong sân chơi cờ với khác.

Thấy họ đến, khuôn mặt vốn nghiêm nghị lập tức nở nụ .

Người chơi cờ cùng ông là bạn già Trương Mộ Lễ, theo ánh mắt ông sang, thấy Tô Niệm Niệm, mắt lộ vẻ ngạc nhiên.

Tô Niệm Niệm gật đầu, mỉm với hai ông. Trần Lương giúp cô mang đồ bếp, lát mang một đĩa táo đỏ rửa sạch .

“Đây là táo mới hái vài ngày , ông cụ Thẩm bảo rửa cho cô nếm thử.” Anh đặt đĩa lên bàn đá, từng quả đỏ au trông cực kỳ đáng yêu, trông vẻ ngon.

Thật Tô Niệm Niệm khá nể phục Trần Lương, tuổi còn trẻ mà quan sát tình hình, dường như luôn nắm bắt suy nghĩ của lãnh đạo, gì lạ khi tuổi trẻ giữ vị trí như hiện tại.

Nếu gì bất ngờ, tương lai chắc chắn rộng mở…

Hai ông già răng yếu, ăn nổi táo, Thẩm Thanh Viễn chỉ táo, ánh mắt đầy yêu thương với cô: “Táo ngọt, cháu thử .”

 

Loading...