Trong nhiều bức ảnh, một bức xé chỉ còn một nửa, nhưng vẫn treo tường.
Nửa còn nguyên là ảnh chụp chung của Thẩm Thanh Viễn với một đàn ông khác.
Cách , lẽ là nỡ xé bỏ tấm ảnh với đó nên mới giữ một nửa?
cứ treo ảnh như tường, thế nào cũng giống như là cố ý, giống như đang với khác rằng ông và còn quyết liệt.
Thu hồi ánh mắt, Tô Niệm Niệm theo Trần Lương dừng cửa phòng ngủ. Anh nhẹ nhàng gõ cửa, một lúc bên trong mới tiếng đáp.
Hai đẩy cửa bước , Thẩm Thanh Viễn đang tựa đầu giường sách. Thấy đến là cô, trong mắt ông lóe lên một tia kinh ngạc xen lẫn vui mừng:
“Cô bé, là cháu?”
Khoảnh khắc thấy ông, Tô Niệm Niệm cố gắng kìm nén cảm xúc để khiến bản trông như bình thường:
“Nghe ông bệnh, là chỗ nào khỏe ạ?”
“Không , chỉ cảm lạnh nhẹ thôi.”
Thẩm Thanh Viễn bảo cô xuống chiếc ghế cạnh giường, bảo Trần Lương rót hai cốc nước, cô nữa, gương mặt đầy vẻ hiền từ:
“Cảm ơn cháu đến thăm ông.”
Tô Niệm Niệm vẫn nhớ nhiệm vụ hôm nay của , cô quan sát ông cẩn thận, thấy ánh mắt thần, sắc mặt hồng hào, tảng đá treo trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống.
“Thưa ông, ông nghỉ ngơi , cháu nấu cho ông một bát canh bột viên ạ.”
Đây là nhiệm vụ thứ hai. Cô nấu xong sẽ rời ngay, giờ cũng còn sớm, cảm lạnh thì nên nghỉ ngơi nhiều cho mau khỏi.
Lúc , Trần Lương bưng hai cốc nước , giải thích với Thẩm Thanh Viễn ý định của Tô Niệm Niệm.
Ông cụ đặc biệt gọi đến nấu cơm cho , lập tức nổi giận:
“Trong nhà Tiểu Giang nấu ăn , lôi đứa nhỏ đến đây gì chứ?!”
Đối mặt với cơn giận của ông cụ, Trần Lương chỉ mỉm ôn hòa, thái độ nhận vô cùng thành khẩn, nhưng vẫn dẫn Tô Niệm Niệm bếp nấu một nồi canh bột viên nóng hổi.
Thực , qua mấy tiếp xúc , Tô Niệm Niệm ngưỡng mộ công việc của Trần Lương. Cô hy vọng một ngày nào đó, ông ngoại cũng thể tin tưởng cô như tin tưởng Trần Lương , dù chỉ là mối quan hệ công việc, cô cũng cam tâm tình nguyện.
Trong lúc nấu canh, dì Giang vẫn trong bếp, thái độ hẳn là , nhưng thể cảm nhận rõ sự đề phòng của đối phương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-chi-gai-cua-nu-chinh-trong-truyen-nien-dai/chuong-54-ly-hon-1.html.]
Tô Niệm Niệm chẳng buồn để ý đến chuyện đó. Cô việc trả lời những câu hỏi của dì Giang, hỏi gì đáp nấy, nhưng tuyệt đối chủ động bắt chuyện.
Điều khiến dì Giang nghĩ cô là một cô gái thật thà, dễ bắt nạt, nên cuối cùng cũng buông lỏng cảnh giác, mặt còn lộ một nụ nhàn nhạt.
Sau khi nấu xong canh bột viên, Tô Niệm Niệm định rời , nhưng nơi chỗ bình thường thể tùy tiện.
Thẩm Thanh Viễn bảo Trần Lương đưa cô về, đồng thời tự tay đưa cho cô hộp sô-cô-la mà đó cô từ chối nhận, :
“Ông lớn tuổi , răng yếu, ăn đồ ngọt. Con gái các cháu nên ăn nhiều đồ ngọt một chút, như cuộc sống mới ngày càng ngọt ngào.”
Lý do rõ ràng gượng ép, Tô Niệm Niệm ông ngoại hiền hòa chọc “phụt” một tiếng, cảm giác quan hệ giữa hai dường như gần thêm một bước.
Cô nhận lấy hộp sô-cô-la, và dự định sẽ nấu cho ông một bữa d.ư.ợ.c thiện bổ dưỡng giúp tăng cường thể chất để đáp lễ.
Nghĩ lúc , việc học nấu d.ư.ợ.c thiện cũng là do hai ông lão trong nhà ép cô học.
Ai bảo cô kế thừa y bát của họ chứ?
Đành đổi cách, ép cô học những kỹ năng liên quan một chút.
Trên đường về nhà, Tô Niệm Niệm luôn nở nụ rạng rỡ.
Với phận thư ký lãnh đạo, Trần Lương đương nhiên điều tra qua cảnh gia đình của cô khi đưa nhà họ Thẩm. Anh Tô Niệm Niệm kết hôn, bố chồng là giám đốc nhà máy cơ khí, còn chồng đang công tác trong quân đội, là một sĩ quan.
Để tránh điều tiếng, chỉ đưa cô tới bên ngoài khu gia đình, trong, mãi đến khi thấy cô biến mất khỏi tầm mắt mới .
…
Hai ngày tiếp theo, ngoài việc tiếp tục bánh trung thu, giờ tan ca Tô Niệm Niệm còn chạy khắp các hiệu t.h.u.ố.c mua d.ư.ợ.c liệu cần cho món d.ư.ợ.c thiện.
Có vài thứ ở hiệu thuốc, cô chỉ đành sang các khu chợ tìm mua.
Cuộc sống bận rộn khiến cô sớm quên bẵng Lạc Thừa là ai. Ngày hôm đó, cô như thường lệ trở về nhà, bước phòng khách thì Hàn Như hớn hở chạy tới, chớp chớp mắt với cô:
“Niệm Niệm, mau rửa tay , chuẩn ăn cơm.”
Thái độ quá nhiệt tình khiến Tô Niệm Niệm sững một chút. Đến khi ngang qua bếp, cô mới hiểu vì bà khác thường như .
Hóa là Lạc Thừa về.