Lý do trực tiếp thuyết phục bà. Khi Lý Đào thấy bà từ văn phòng bước với dáng vẻ vênh váo đắc ý, nhịn mà : “Ê? Cậu xem quản lý Quách lừa bà kiểu gì ?”
Lý Đào lén chọc chọc Tô Niệm Niệm, vô cùng tò mò. Tô Niệm Niệm chẳng thời gian để ý đến cô , vẫn cúi đầu chăm chú việc.
Chỉ vì quản lý Quách hứa với cô, mỗi chiếc bánh trung thu bán với giá hai đồng ba hào, cứ bán một chiếc thì cô sẽ chia năm hào.
Năm hào đó~ một trăm chiếc bánh là năm mươi đồng.
Chỉ cần bán , tiền mua một hộp sô-cô-la rượu chắc chắn thể kiếm .
Tô Niệm Niệm cảm thấy tiền kiếm hiện tại vẫn đủ. Sau khi ly hôn, cô còn học, ăn sô-cô-la để giữ mạng, còn giải quyết chuyện nhà ở, ăn mặc , chung là chỗ nào cũng cần tiền.
Cho dù bây giờ cô một công việc định cùng việc thêm, cũng vẫn thể lấp đầy cái hố lớn .
Lý Đào bên cạnh thì bán mạng việc như cô, cũng chẳng hiểu nổi một cô con dâu giám đốc nhà máy cố gắng đến là để gì.
Vì bánh trung thu do Tô Niệm Niệm mềm dẻo, thơm ngọt, khác với bánh bán ở những nơi khác, nên ngày nào cũng danh tìm đến mua một hai chiếc mang về. Phần lớn đều là mua cho già trong nhà răng miệng còn ăn.
Từ sáng sớm bận rộn đến tận chiều tối, mãi đến khi nhà hàng tan ca, cô mới cơ hội thẳng lưng dậy nghỉ ngơi.
Bước khỏi cửa nhà hàng, ánh đèn đường một đàn ông đang . Tô Niệm Niệm kỹ thì thấy là Trần Lương.
Hôm nay mặc một bộ Trung Sơn, đôi mắt phượng dài hẹp khiến tổng thể trông vô cùng nho nhã. Tuy về ngoại hình thể so với Lạc Thừa, nhưng về khí chất trông chín chắn hơn nhiều.
“Anh Trần, chào .”
Tô Niệm Niệm chủ động tiến tới chào hỏi, trong lòng hỏi ông ăn bánh trung thu .
Chưa kịp mở lời, Trần Lương hiểu ý mà :
“ đến để mặt ông Thẩm cảm ơn cô, ông bánh trung thu cô ngon.”
Nhận lời khen của ông ngoại, đôi mắt Tô Niệm Niệm cong cong, nụ ngọt ngào vô cùng.
Trần Lương sững một chút, đưa hộp sô-cô-la trong tay cho cô:
“Đây là quà cảm ơn ông Thẩm gửi cho cô, xin hãy nhận.”
Tô Niệm Niệm hộp sô-cô-la , nhưng đưa tay nhận.
Thứ đắt tiền như , nếu còn nhận nữa thì trông thật tham lam quá mức.
Nhìn băn khoăn của cô, Trần Lương ôn hòa giải thích:
“Ông Thẩm thích sưu tầm đồ ngọt, nhưng bình thường ăn. Cô là đầu tiên nhận quà của ông.”
“Em thể hỏi… vì ông thích sưu tầm những thứ ?”
Được trở thành “ đầu tiên”, Tô Niệm Niệm vui lắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-chi-gai-cua-nu-chinh-trong-truyen-nien-dai/chuong-53-sap-xep-lai-suy-nghi-2.html.]
Cô ngờ ông ngoại ở thế giới một sở thích đặc biệt như , chỉ là đàn ông mặt sẵn lòng kể cho cô những chuyện riêng tư .
Rõ ràng câu hỏi Trần Lương khó xử. Qua một lúc lâu, khi Tô Niệm Niệm nghĩ rằng sẽ nhận câu trả lời, mới chậm rãi :
“Con gái của ông Thẩm thích đồ ngọt, nhưng khi đó cuộc sống khổ cực, tiền để mua, điều trở thành nỗi tiếc nuối cả đời của ông.”
Trước đó, Tô Niệm Niệm từng hỏi qua cảnh gia đình của Thẩm Thanh Viễn, một trai một gái. Người con gái mà đến, chắc chính là con gái qua đời .
Cô lặng lẽ khép miệng, hỏi thêm nữa.
“Thật , đến đây còn một việc nhờ cô giúp.”
Trần Lương thái độ của ông cụ đối với cô gái mặt đặc biệt, nên nghĩ rằng nếu cô mặt, bệnh của ông sẽ khá nhanh hơn.
“Việc gì ạ? Anh cứ .”
Thấy cô đồng ý dứt khoát, Trần Lương thêm vài phần thiện cảm
“Gần đây sức khỏe ông Thẩm , nhờ cô nấu cho ông một bát canh bột viên.”
“Ông ạ?! Có nghiêm trọng ?”
Ở thế giới , Tô Niệm Niệm xem Thẩm Thanh Viễn là duy nhất. Vừa ông bệnh, cô lo lắng đến mức cuống cả lên.
Chuyện xảy quá đột ngột, cô quên mất che giấu cảm xúc. Trần Lương thấy sự khác thường của cô, ngoài kinh ngạc thì cũng chỉ cho rằng đây là một cô gái bản tính lương thiện.
Nơi Thẩm Thanh Viễn ở lính gác. Thấy đến là Trần Lương, họ chỉ hỏi vài câu đơn giản cho .
Phong cảnh xung quanh thế nào, Tô Niệm Niệm hề để tâm. Giờ phút , cô chỉ gặp ông ngoại càng sớm càng , xem rốt cuộc ông .
Dù gì cô cũng từng là bác sĩ, mấy bước chẩn đoán cơ bản như quan sát, lắng , hỏi bệnh, bắt mạch đều thành vấn đề.
Nhà họ Thẩm một sân lớn, hai bên lối rải sỏi trồng đầy rau quả theo mùa.
Ở chính giữa sân là một giàn nho lớn, nho xanh treo kín dây leo, dây nho phủ kín khung, xanh mướt trông vô cùng đáng yêu.
Cảnh tượng khiến Tô Niệm Niệm nhớ sân nhà ông ngoại khi còn nhỏ, cũng một giàn nho như . Mỗi năm đến mùa nho chín, cô đều giàn ăn thỏa thích.
Trần Lương dẫn cô tòa nhà gạch đỏ hai tầng mắt. Đập mắt là bộ bàn ghế gỗ đặc cổ kính, còn một chú mèo mướp lười biếng đang vắt vẻo một chiếc ghế.
Dì Giang, việc ở đây, thấy Trần Lương dẫn theo một cô gái trẻ thì vội bước tới hỏi:
“Vị là…?”
“Khách của ông Thẩm.”
Trần Lương bà, khẽ nhíu mày, xong liền dẫn Tô Niệm Niệm thẳng qua bà, hướng về phòng ngủ của Thẩm Thanh Viễn.
Tô Niệm Niệm theo phía , liếc xung quanh, lúc ánh mắt cô một bức ảnh treo tường thu hút.