Cô khẽ nhíu mày, lăn qua lăn giường hai vòng mới miễn cưỡng mở mắt .
Ngay khoảnh khắc mở mắt, ý thức dần trở về. Như chợt nhớ điều gì đó, cô vội bật dậy khỏi giường, “thình thịch thình thịch” chạy đến gương trang điểm, hai tay che mặt, lộ vẻ thể tin nổi.
Vì cô vẫn thể tỉnh ?!
Chẳng lẽ hôm qua Lạc Thừa về?
Điều rõ ràng là thể.
Trong lúc phấn khích, cô suy nghĩ mãi vẫn tìm nguyên nhân.
lúc đó, khóe mắt cô liếc thấy hộp sô-cô-la rượu đặt bàn, một suy đoán táo bạo bỗng nảy sinh trong lòng…
Để kiểm chứng phỏng đoán của , mấy ngày tiếp theo, Tô Niệm Niệm vô thí nghiệm nhỏ.
Cuối cùng, cô thể chắc chắn một trăm phần trăm rằng thể chất của liên quan đến sô-cô-la.
Chỉ cần trong vòng hai ngày ăn sô-cô-la, cô vẫn sẽ xuất hiện cảm giác choáng váng; nhưng chỉ cần ăn , hiệu quả đúng là thấy ngay tức thì, còn hữu dụng hơn cả t.h.u.ố.c thần.
Tuy cô đến khi nào mới thể trở thành bình thường, nhưng ít nhất một điều khiến cô mừng như điên, đó là cô còn cần dựa Lạc Thừa để sống lay lắt nữa.
Thoát khỏi , cuộc đời cô sẽ sáng sủa vô cùng!
Giờ đây tên đàn ông khốn trọng sinh, mà bản cô cũng còn cần dựa dẫm nữa, thì ly hôn chính là lựa chọn nhất cho cả hai.
Cô tin, chỉ cần chuyện vi phạm pháp luật đạo đức, thì cho dù trọng sinh nữa, cũng thể gì cô chứ?
Có nhận thức , tâm trạng cô lập tức trở nên sảng khoái như mây mù tan hết.
Niềm vui của cô, ngay cả nhà họ Lạc cũng nhận .
Dạo gần đây bầu khí trong nhà vô cùng nặng nề, nay thấy cô nụ , Hàn Như cuối cùng cũng dám thở phào nhẹ nhõm.
“Niệm Niệm, ở đơn vị con khen thưởng gì ?”
Nếu thì thật sự bà nghĩ vì con dâu vui vẻ như , dù thì cho đứa con trai gì của bà đến giờ vẫn cút về nhà.
Tô Niệm Niệm luôn thích Hàn Như. Nghĩ đến việc họ sẽ còn bất kỳ mối quan hệ nào nữa, trong lòng cô cũng chút buồn buồn. tiệc vui nào cũng tan, cô duyên phận giữa họ sắp đến hồi kết.
“Mẹ, thời tiết dạo dần trở lạnh , bình thường nhớ mặc thêm áo nhé.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-chi-gai-cua-nu-chinh-trong-truyen-nien-dai/chuong-52-sap-xep-lai-suy-nghi-1.html.]
“Ừ, con cũng . Đợi Lạc Thừa về, nhất định sẽ dạy dỗ nó đàng hoàng. Con đừng vì nó mà tức giận, đáng .” Con dâu như , Hàn Như càng càng thấy thích.
Bà thật sự hiểu, con trai út kế thừa cái truyền thống quan tâm chăm sóc khác của ông Lạc chứ?
Lúc , ở tận tỉnh Hắc xa xôi, Lạc Thừa nhịn mà hắt xì một cái.
Nhiệt độ nơi chênh lệch ngày đêm lớn, trong đội mấy ngã bệnh. May mà chỉ còn hai ngày nữa là họ thể về.
Giữa khu rừng rậm rạp, mấy chiến sĩ đang nhóm lửa trại. Anh tựa lưng một tảng đá, ngẩng đầu bầu trời đầy . Trong đôi mắt đen như mực là ánh lấp lánh, và hình bóng ánh phác họa nên chính là Tô Niệm Niệm.
Anh đang nhớ cô, nhớ cô!
Khoảng thời gian , chỉ cần rảnh rỗi một chút, trong đầu liền tự động hiện lên đôi mắt mang ý , đang dịu dàng .
Để cho tình cảm cá nhân ảnh hưởng đến công việc, chỉ thể liều mạng thành nhiệm vụ, cố gắng để bản thời gian rảnh rỗi để nhớ đến cô.
Với phận phó doanh trưởng, hành động lấy gương của phát huy tác dụng dẫn dắt . Các chiến sĩ khác thấy cũng lượt noi theo, mỗi đều dốc bộ tinh thần nhiệm vụ, nhờ đó mà nhiệm vụ mới thể nhanh chóng bước giai đoạn kết thúc.
Trong lúc rảnh rỗi, những trai trẻ m.á.u nóng cũng nhịn mà bàn chuyện phụ nữ.
Ví dụ như ai sắp cưới ai, vợ ai gây chuyện nữa , mức độ buôn chuyện chẳng thua gì phụ nữ.
Có thấy Lạc Thừa mãi gì, liền chủ động bắt chuyện: “Doanh trưởng, đợi nhiệm vụ xong, chị dâu sẽ theo về đơn vị chứ? Bọn còn đang đợi đến nhà uống rượu mừng đây!”
Chủ đề đột nhiên chuyển sang khiến Lạc Thừa thoáng sững . Anh họ, im lặng vài giây : “Đơn vị của cô cách đơn vị khá xa, tiện. Đợi về … và cô sẽ mời uống rượu.”
Khoảng thời gian , suy nghĩ rõ ràng. Giấc mơ là giấc mơ, hiện thực là hiện thực. Cho dù nhiều chuyện thể trùng khớp với những gì trong mộng, thì cũng thể chứng minh điều gì.
Sau khi phân tích một cách bình tĩnh, thể khẳng định chắc chắn rằng Tô Niệm Niệm hiện tại tuyệt đối là . Tuy rốt cuộc là chuyện gì xảy , nhưng sự tự tin như .
Hai ngày , Lạc Thừa sắp xếp xong suy nghĩ, dẫn theo các chiến sĩ trong đại đội, bước lên con đường trở về nhà…
Lúc , Tô Niệm Niệm đang bánh trung thu trong quầy kính, bận rộn đến mức thời gian để thở.
Trong tình huống xoay xở kịp, quản lý Quách chỉ thể để Lý Đào tới trợ lý phụ giúp.
Vì chuyện mà thím Dương bĩu môi, trong lòng vui. Rõ ràng bà mới là mì, dựa cái gì mà để Lý Đào, một nhân viên phục vụ, tới giúp chứ?
Càng nghĩ càng phục, bà liền chạy lên văn phòng quản lý định ầm lên một trận. Kết quả mở miệng quản lý Quách dùng vài câu khéo léo đuổi về.
Ý của quản lý Quách là bà là tiền bối, để bà trợ thủ cho hậu bối mà thấy thì .