Xuyên thành chị gái của nữ chính trong truyện niên đại - Chương 109: Thông Báo Cho Kinh Thị (2)

Cập nhật lúc: 2026-01-07 16:57:20
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Về đến nhà, Tô Niệm Niệm mới phát hiện cả hai xiên kẹo hồ lô đều đang trong tay . Ban đầu cô định chia cho Thẩm Phóng một xiên, nhưng nghĩ chuyện Lạc Thừa, thế là bất chấp nguy cơ ê răng, cô vẫn một mạch ăn hết cả hai xiên.

Ở đầu bên , Thẩm Thanh Viễn trằn trọc ngủ , cứ mãi chờ Tô Niệm Niệm về. Nghe thấy động tĩnh bên ngoài, ông vịn lan can cầu thang lên tầng hai, lúc thấy cô đang lật xem mấy cuốn sách mượn từ thư viện.

Ông tiện tay cầm lấy một cuốn, lật dò hỏi: “Hôm nay cháu thư viện ? Đã ăn tối ? Để dì Giang nấu cho cháu bát mì nhé?”

Về mối quan hệ mập mờ khó rõ giữa và Lạc Thừa, Tô Niệm Niệm tạm thời để ông ngoại . Cô nghịch quyển sách trong tay, ậm ừ đáp: “Cháu ăn bên ngoài ạ. Mấy cuốn sách nếu ông cuốn nào thích thì cứ lấy ạ.”

Thấy cô nhiều về chủ đề , Thẩm Thanh Viễn chắp tay lưng, nữa: “Vậy cháu nghỉ sớm , đừng thức khuya sách.”

“Dạ… , ông ngủ ngon ạ.” Tô Niệm Niệm lén lè lưỡi, đến khi ông rời khỏi phòng ngủ mới thở phào nhẹ nhõm.

Điều khiến cô chợt nhớ đến kiếp , lúc còn học cấp ba từng một đàn tỏ tình với , ngày nào cũng lầu nhà cô hát tình ca. Khi đó sợ ông ngoại và ông nội bắt gặp thì ngại, tâm trạng của cô khi cũng giống như bây giờ.

Sau đó họ vẫn chuyện, vị đàn cũng bao giờ xuất hiện mặt cô nữa…

Ở phía bên , năng lực hành động của Thẩm Thiệu Đông vô cùng đáng nể, đầy một ngày dò hỏi xong tình hình bên Kinh Thị.

Ngày hôm trong thư phòng, ông báo cáo tình hình nhà họ Tô ở Kinh Thị cho Thẩm Thanh Viễn.

Ông cụ mím c.h.ặ.t môi, để lộ chút cảm xúc nào. Trái , khi báo cáo xong, Thẩm Thiệu Đông vô thức siết c.h.ặ.t nắm tay, chỉ sợ bố vì chuyện cũ khơi gợi mà phát bệnh nữa.

“Con gọi điện sang Kinh Thị, rõ tình hình bên cho ông già . Nếu Tô Chấn Nghiệp thể đến , chúng sẽ đưa Niệm Niệm sang.”

“Vâng ạ.”

Có chỉ thị của ông cụ, Thẩm Thiệu Đông nghiêm mặt gọi điện sang Kinh Thị.

Gần hai mươi năm liên lạc, ở đầu dây bên lúc đầu còn nhận là ai. Mãi đến khi Thẩm Thiệu Đông báo tên, đối phương im lặng hồi lâu mới lên tiếng.

Thẩm Thanh Viễn lười nội dung cuộc trò chuyện, chắp tay lưng bước khỏi thư phòng, khỏi hồi tưởng quá khứ…

Năm đó, Thẩm Kỳ m.a.n.g t.h.a.i tròn bốn tháng thì cùng Tô Chấn Nghiệp đến Kinh Thị việc.

Lúc Thẩm Thanh Viễn phản đối kịch liệt, nhưng Tô Chấn Nghiệp nhiều cam đoan sẽ chăm sóc vợ con, còn Thẩm Kỳ cũng một lòng theo chồng.

Cuối cùng, trong bất lực, ông cụ Thẩm đành đồng ý để họ cùng đến Kinh Thị.

Vài ngày khi Thẩm Kỳ sinh con, vì chuyện gì mà hai vợ chồng cãi kịch liệt. Trong lúc tức giận, cô với ai, một lên tàu hỏa trở về Thẩm Thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-chi-gai-cua-nu-chinh-trong-truyen-nien-dai/chuong-109-thong-bao-cho-kinh-thi-2.html.]

Trên đường về nhà họ Thẩm, Thẩm Kỳ luôn ở trong trạng thái tinh thần hoảng hốt. Đến khi một chiếc xe tải lao thẳng về phía cô, cô mới bừng tỉnh khỏi cơn thất thần, nhưng đáng tiếc phản ứng chậm nửa nhịp, kịp né tránh, cuối cùng vẫn tông trúng đưa bệnh viện…

Cũng chính vì t.a.i n.ạ.n , Thẩm Thanh Viễn trở mặt với bên thông gia. Dù Tô Chấn Nghiệp là chồng hợp pháp của Thẩm Kỳ, ông cũng cơ hội tham dự tang lễ của vợ.

Lúc , tại Kinh Thị cách xa ngàn dặm.

Tô Hoài An khi cúp điện thoại nước mắt giàn giụa.

Ông vốn nghĩ cả đời sẽ mang theo sự hối hận sâu sắc mà rời khỏi cõi đời, ngờ một ngày nhà họ Thẩm chủ động liên lạc với .

Lại nghĩ đến đứa trẻ đó…

Khóe mắt ông lập tức lăn xuống hai hàng nước mắt.

Hôm nay là ngày Ngô Ái Quốc xuất viện. Nghĩ đến việc ngày thường quan hệ cũng khá , việc đầu tiên Tô Niệm Niệm khi đến bệnh viện chính là phòng bệnh.

Khi cô bước phòng, bên trong kín , một mảng xanh quân đội vô cùng chấn động.

Mọi ai nấy đều bận rộn, chuẩn cho việc xuất viện.

Do ngoại hình quá nổi bật, sự xuất hiện của cô lập tức thu hút ánh của tất cả .

Lâm Anh thấy cô đến, liền tươi đón tiếp: “Niệm Niệm, hôm nay Tiểu Ngô xuất viện ! Thời gian thật sự phiền em quá, chị đại diện cảm ơn em!”

“Em Lạc Thừa hôm nay Ngô xuất viện, nên qua xem gì cần giúp .”

Trong phòng năm sáu quân nhân, khi đến tên Lạc Thừa, tất cả đều ngoái cổ về phía Tô Niệm Niệm, mặt ai nấy đều giấu nổi vẻ tò mò.

Trước đó họ , vợ cũ của doanh trưởng bọn họ việc ở bệnh viện , chẳng lẽ chính là cô gái mắt ?

Bị mấy trai cao to cùng lúc soi xét, dù da mặt dày đến thì Tô Niệm Niệm cũng tránh khỏi ngượng ngùng. Cô khẽ cúi đầu, nhất thời chút lúng túng.

Lâm Anh thấy liền nhanh ch.óng khuấy động bầu khí: “Chỗ mà Ngô Ái Quốc sắp chuyển đến là căn nhà Lạc Thừa thuê. Hôm nay là ngày lành, Tiểu Ngô mời em và cùng ăn bữa cơm, lát nữa em cùng bọn chị nhé.”

Sau quá trình điều trị, Ngô Ái Quốc thể vài âm tiết đơn giản, nhưng nếu hồi phục như ban đầu thì vẫn cần một quãng thời gian dài để tập phục hồi chức năng.

Chỉ thấy dùng sức gật đầu phụ họa lời Lâm Anh, trong ánh mắt tràn đầy mong đợi.

 

Loading...