Vì còn việc cần nhờ, Tô Niệm Niệm chỉ do dự trong chốc lát gật đầu đồng ý.
Hàn Như vui mừng liếc mắt hiệu cho Lạc Chính Khanh, bảo ông mau gọi thằng con ngốc nghếch Lạc Thừa về.
Mọi lượt xuống phòng khách. Tô Niệm Niệm sắp xếp lời trong đầu, rõ mục đích chuyến hôm nay.
Nghe xong, Hàn Như ngạc nhiên nhướn mày, ngờ cô con dâu út cũ âm thầm ngoài kinh doanh dịch vụ hỷ sự và tang sự.
Đây là đầu tiên con dâu cũ nhờ bà giúp đỡ, Hàn Như liền vui vẻ đồng ý ngay. Thấy , Tô Niệm Niệm vội kéo Lý Đào liên tục cảm ơn.
Buổi tối gói sủi cảo nhân cải chua thịt heo. Từng sống ở đây một thời gian, Tô Niệm Niệm rành rẽ đồ đạc trong bếp.
Cô bên thớt giúp băm cải chua. Nhân lúc cô để ý, Hàn Như tìm đến Lạc Chính Khanh, nhỏ giọng hỏi: “Thế nào ? Con trai ông bao giờ về?”
Lạc Chính Khanh đang báo trong phòng khách. Ông đặt tờ báo xuống, giọng đầy vẻ hận sắt thành thép: “Gọi điện , nó ở trong đơn vị, cũng chẳng chạy .”
“Thế thì ?” Hàn Như thất vọng cau mày, lẩm bẩm bất mãn: “Không gì mà ngày nào cũng bận. Trông mong nó theo đuổi vợ, chắc đợi đến năm khỉ tháng ngựa!”
Cùng lúc đó, một luồng gió lạnh thổi qua. Đứng cổng nhà họ Thẩm, Lạc Thừa nhịn mà hắt một cái.
Anh xoa mũi, đưa tay gõ cửa. Người mở cửa là Thẩm Phóng.
Khoảnh khắc cửa mở , hai đàn ông ngoại hình nổi bật đều sững . Lạc Thừa lịch sự gật đầu, hỏi: “Xin chào, tìm Tô Niệm Niệm.”
Thẩm Phóng đàn ông mặt, nghi hoặc hỏi: “Anh là ai?”
Hai chữ “chồng cũ” xoay vòng trong miệng mấy , cuối cùng Lạc Thừa vẫn : “ là bạn của cô .”
Trong tiềm thức, ghét chữ ‘cũ’ .
Dù phận của Tô Niệm Niệm vẫn điều tra rõ ràng, nhưng Thẩm Phóng tự động nhập vai nhân vật “ vợ tương lai”. Đôi mắt như gắn máy quét, từ xuống đ.á.n.h giá Lạc Thừa một lượt, cuối cùng chấm 35 điểm ngoại hình, đạt chuẩn.
Trong đó, 30 điểm là vì bộ quân phục đang mặc.
Lạc Thừa hề đ.á.n.h giá thấp thương tiếc như . Thấy đối phương chắn ở cửa như phòng trộm, trong lòng khỏi cạn lời. nghĩ đây là nhà chủ của Tô Niệm Niệm, chỉ thể nén giận: “Phiền gọi cô hộ một chút, bọn hẹn .”
“Cô ở nhà.” Thẩm Phóng tựa cửa, còn dò hỏi thêm quan hệ giữa hai . Với tư cách “ trai duyệt”, sợ Tô Niệm Niệm chịu thiệt vì đàn ông.
“Không ở nhà?” Vài hôm hai hẹn cuối tuần thư viện đơn vị, Lạc Thừa tin lời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-chi-gai-cua-nu-chinh-trong-truyen-nien-dai/chuong-102-tu-dien-tan-hoa-1.html.]
lúc , thím Giang bưng chậu rỗng từ trong nhà , lớn tiếng gọi: “Thẩm Phóng, đó gì thế? Mau qua đây giúp thím việc!”
Thẩm Phóng?
Nhớ tới lời đồn mà Chu Dương từng , sắc mặt Lạc Thừa lập tức trầm xuống, giọng cũng lạnh hơn mấy phần: “Nếu việc thì cứ bận , phiền .”
Thẩm Phóng vẻ mặt khó chịu của , thấy chút thành ý nào, liền chấm 0 điểm nhân phẩm trong lòng.
Rời khỏi nhà họ Thẩm, Lạc Thừa thất thần bước con phố. Trong cơn gió lạnh buốt, giống như một chú ch.ó lớn lạc, tê dại mà còn phảng phất chút tủi .
Quỷ xui thần khiến thế nào, về khu nhà tập thể xưởng máy. Tòa nhà nhỏ màu đỏ vẫn còn sáng đèn. Ngẩng đầu cửa sổ căn phòng tân hôn của và Tô Niệm Niệm, trái tim gió lạnh nguội mới dần ấm .
Trong phòng khách nhà họ Lạc, Tô Niệm Niệm đang bưng bát dọn đĩa, bận rộn ngơi tay.
Trên bàn là từng đĩa sủi cảo nóng hổi, đầy đặn trông vô cùng hấp dẫn.
“Nào nào, mau xuống. Hôm nay chỉ cô và ông Lạc ở nhà thôi, đồng chí Lý Đào đừng quá câu nệ.” Hàn Như tươi mời Lý Đào , lấy nước ngọt vị cam trong nhà chia cho từng : “Cháu là bạn của Niệm Niệm nhà cô, nhớ thường xuyên tới chơi nhé.”
“Dạ… , cảm ơn cô ạ.” Lý Đào ghế, vô thức sang Tô Niệm Niệm, tiếp theo nên gì.
Ngay khi cầm đũa chuẩn ăn cơm, ngoài cửa vang lên tiếng động. Tô Niệm Niệm theo phản xạ đầu , khéo chạm ánh mắt chút cô độc của Lạc Thừa.
Trong tích tắc , cô chợt nhớ … hình như hẹn đàn ông .
“Hôm nay con ? Bố con gọi điện lên đơn vị mà tìm con!” Hàn Như bật dậy khỏi bàn ăn, giọng đầy trách móc. Nếu Lý Đào ở đây, bà sớm chạy tới đ.á.n.h .
Tô Niệm Niệm chột l.i.ế.m nhẹ môi, trong lòng đoán .
Lạc Thừa chăm chú Tô Niệm Niệm cách đó xa, tâm trạng rơi xuống đáy vực ban nãy lập tức bật ngược lên cao, chỉ thiếu điều lao thẳng tới ôm chầm lấy cô lòng.
“Anh còn ăn cơm ?” Tô Niệm Niệm nở một nụ gượng gạo với , trong lòng dâng lên chút áy náy, “Mau rửa tay ăn cơm .”
Dù trong lòng nhiều điều hỏi, Lạc Thừa cũng sẽ mặt nhiều như . Anh rửa tay xong liền tới bàn ăn, xuống bên cạnh Tô Niệm Niệm. Động tác quen thuộc, tự nhiên khiến tất cả những mặt đều khỏi bùi ngùi cảm khái.
Thấy cái đầu gỗ của con trai út cuối cùng cũng khai sáng một , sắc mặt vốn đầy bực bội của Hàn Như mới dịu đôi chút.
“Ăn cơm nhanh lên , là sủi cảo nguội mất.”