Xuyên Sách Về Thập Niên 70, Tôi Bắt Đầu Từ Việc Đi Lao Động Nông Thôn - Chương 238: Chu Thiết Nam Vẫn Chưa Quay Lại
Cập nhật lúc: 2026-01-10 07:27:47
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vừa dứt lời, giáo sư Cốc khiến cả Giang Diệm lẫn Thịnh Ý đều sửng sốt.
Giang Diệm kinh ngạc vì ngờ từng phẫu thuật cho cha chính là cô gái mặt. Còn Thịnh Ý thì sững khi Giang Diệm là con trai của Giang lão gia.
Chỉ là nghĩ đến bà Giang, lòng cô lập tức trở nên lạnh nhạt, ánh mắt Giang Diệm cũng bớt phần thiện.
Giang Diệm nhận sự đổi rõ, từ khi giáo sư Cốc phận của , cô gái như lạnh hẳn , nhưng mấy để tâm, vẫn giữ vẻ điềm đạm, lịch sự như .
Bữa sáng Thịnh Ý mua khá nhiều, cô vốn tính cả phần của giáo sư Tôn và một sinh viên khác. Chỉ là, Giang Diệm là con trai nhà họ Giang, cô cũng chẳng còn hứng mời ăn cùng. Tất nhiên nếu tự đến ăn thì cô cũng sẽ ngăn cản.
Giang Diệm thật đang đói, sáng nay kịp ăn gì. Ban đầu còn nghĩ ăn, nhưng mùi bánh bao nóng và đậu hũ non thơm nức mũi trong phòng khiến càng lúc càng khó chịu nổi. lúc , giáo sư Cốc lên tiếng:
“Tiểu Giang, nếu ăn sáng thì đây ăn chút .”
Được thầy mời, Giang Diệm cũng khách sáo, trực tiếp xuống bắt đầu ăn.
Thịnh Ý lập tức đầu , tỏ vẻ , thấy cho đỡ bực .
Khi giáo sư Tôn đến, ông cũng kịp ăn sáng. Sáng dậy muộn, rửa mặt xong vội đến đây, nên cửa ngửi thấy mùi đồ ăn liền xuống ăn luôn.
Trong lúc ba đàn ông đang ăn, Thịnh Ý chỉ im sách bên cạnh.
Chờ họ ăn xong, cô mới khép sách , chuẩn học cùng.
Giáo sư Tôn vốn ấn tượng với Thịnh Ý, chỉ là rõ năng lực thực sự của cô đến , nhưng nghĩ thể học trò của giáo sư Cốc, chắc chắn tầm thường.
Ông nhanh ch.óng trạng thái dạy học. Hai học trò đều là thông minh, nên tiến độ học nhanh.
Thỉnh thoảng ông những câu hỏi khá khó, mà Thịnh Ý vẫn thể một hồi ngắn suy nghĩ, đưa đáp án chính xác và mạch lạc.
Sau vài như , trong lòng giáo sư Tôn khỏi cảm thán. Bảo lão Cốc quý cô gái như , đúng là tầm thường.
Trong mắt ông, Giang Diệm vốn là một sinh viên thiên tài, nhưng so với Thịnh Ý, dường như vẫn còn kém một bậc.
Điều đó khiến Giang Diệm chịu ít áp lực. Anh thừa nhận, cô gái thật sự quá giỏi, đến mức thể sánh ngang với những giáo sư như bọn họ. Mà trông cô hình như còn nhỏ tuổi hơn vài tuổi.
Giang Diệm khẽ hít một , điều chỉnh tâm thế. Vừa thừa nhận sự xuất sắc của Thịnh Ý, thẳng thắn nhận điểm yếu của , dồn bộ tinh thần bài học, tập trung lắng từng lời giảng.
Tửu Lâu Của Dạ
Buổi sáng trôi qua nhanh, giáo sư Tôn cảm thấy ông gần như chẳng còn gì để dạy nữa.
Khi giáo sư Cốc ngoài mua cơm hộp về, bước liền thấy giáo sư Tôn đang , sắc mặt chút khó coi.
“Lão Cốc, ông dẫn tới đây là để dạy học là để khoe học trò hả? Học trò của ông giỏi đến mức còn gì để dạy cả! Có mấy chỗ còn nghĩ , mà con bé rõ ràng rành rẽ. thấy chắc đổi chỗ,, để học trò con bé mới đúng!”
Giáo sư Cốc gãi mũi, lúng túng đáp:
“Thật… thật ?”
Thực lòng ông ngờ học trò giỏi đến thế. Ông vốn chuyên về Trung y, ít khi để ý đến Tây y nên cũng nắm hết năng lực của cô. Qua vài trò chuyện, ông chỉ thấy cô yếu ở mảng cổ phương, ai ngờ Tây y của cô xuất sắc đến .
Giáo sư Tôn thở dài, chút bất lực:
“Dạy thêm cũng vô ích. Chiều nay sẽ tổng kết những điểm chính, liệt kê danh sách sách cần cho hai em, là coi như xong nhiệm vụ của .”
Giáo sư Tôn đầu hai vẫn đang trò chuyện, trong mắt ông ánh lên vẻ tán thưởng rõ rệt.
Giáo sư Cốc cũng hài lòng, ông bước đến gọi hai cùng ăn trưa.
Buổi chiều, đúng như lời , giáo sư Tôn giúp họ hệ thống các kiến thức trọng điểm, đó ghi danh sách sách cần .
“Những cuốn trong thư viện đều , hai em thể cùng đến đó . Có gì hiểu thì bàn bạc với , nếu vẫn rõ thì ghi , sẽ giải đáp . Tiểu Giang, nếu chỗ nào nắm thì cứ hỏi Tiểu Ý, em chắc chắn thể giúp em.”
Khi đến đây, giáo sư Tôn vẫn quên quan sát sắc mặt của Giang Diệm. Dù Giang Diệm cũng là nhân vật nổi bật trong trường, ông thật sự lo học trò sẽ đả kích, nhưng lúc ánh mắt Giang Diệm bình tĩnh, khiêm tốn gật đầu:
“Em , thưa giáo sư Tôn.”
Sau khi dặn dò xong, giáo sư Tôn cũng còn gì để thêm. Ông chào hỏi vài câu với giáo sư Cốc rời .
Giáo sư Cốc đang sắp xếp tài liệu, hai ngoài sân chuyện thêm một lúc, đến khi ông trở thì mặt mày tươi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-ve-thap-nien-70-toi-bat-dau-tu-viec-di-lao-dong-nong-thon/chuong-238-chu-thiet-nam-van-chua-quay-lai.html.]
“Tiểu Ý, Tiểu Giang, mấy ngày tới, kỳ thi, hai em cùng đến thư viện sách. Có gì hiểu thì cùng bàn bạc, nếu vẫn thì ghi , thầy sẽ hỏi các giáo sư khác.”
Thịnh Ý cảm thấy sắp xếp như tiện, còn kịp mở miệng thì Giang Diệm :
“Giáo sư Cốc, việc e là lắm. Nếu chỉ em và Thịnh Ý cùng học, e rằng khác sẽ hiểu lầm.
Hay là thế , Thịnh Ý, cô quen nữ sinh nào ? Nếu thêm một nữa thì hợp lý hơn.”
Thịnh Ý vốn định sinh viên của trường y, lấy nữ sinh quen , nhưng ngay lúc định trả lời, cô chợt nhớ , hình như thật sự một phù hợp.
Chẳng Tần Tĩnh Di chính là lựa chọn hảo ?
Cô gật đầu:
“Có chứ, để lát nữa hỏi xem cô tham gia .”
Ánh mắt Giang Diệm khẽ d.a.o động, nhưng thêm gì.
Trời vẫn còn sớm, Thịnh Ý và Giang Diệm hẹn thời gian gặp ở thư viện ngày mai, cô hỏi về chuyện của Chu Thiết Nam.
“Thầy, Chu Thiết Nam vẫn ạ?”
“Vẫn . Tiểu Ý, em xem liệu xảy chuyện gì ?”
Ban đầu, giáo sư Cốc chỉ tức giận, một lòng đuổi Chu Thiết Nam , nhưng mấy ngày trôi qua mà vẫn xuất hiện, ông bắt đầu thấy lo lắng.
Thịnh Ý cũng rõ tình hình cụ thể, nhưng đoán rằng tối nay về nhà chắc sẽ kết quả điều tra từ Thẩm lão gia. Trước mắt, cô chỉ an ủi mấy câu:
“Không ạ, khi chỉ về nhà thôi.”
Nghe , giáo sư Cốc thấy cũng lý, nên lo lắng nữa.
Rời khỏi nhà giáo sư Cốc, Thịnh Ý thẳng đến khu ký túc xá nơi Tần Tĩnh Di ở.
Cô với quản lý ký túc:
“Chị ơi, chị giúp em gọi bạn Tần Tĩnh Di xuống ạ?”
Quản lý cô gọi một tiếng chị thì vui mặt.
“Được chứ, cô bé đó , để xem nó về .”
Thịnh Ý cảm ơn, quản lý liền tìm .
Ba phút , cô dắt Tần Tĩnh Di xuống.
Tần Tĩnh Di còn đang ngạc nhiên ai tìm , thấy Thịnh Ý thì vui mừng khôn xiết:
“Thịnh Ý, là cô đến tìm !”
Thịnh Ý mỉm :
“ việc nhờ cô một chút.”
Tần Tĩnh Di vội hỏi:
“Chuyện gì thế? Cô , nếu chắc chắn sẽ giúp.”
Thịnh Ý kể việc đến thư viện ôn tập. Tần Tĩnh Di cần suy nghĩ liền đồng ý ngay:
“Đương nhiên là đồng ý ! Sao chứ? Cùng học với cô và một bạn nam khác, hai đều học giỏi như , chỉ cần hai trao đổi cũng học hỏi thêm mà. Có câu gần mực thì đen, gần đèn thì sáng còn gì.”
Tần Tĩnh Di nam sinh đó là Giang Diệm, vì Thịnh Ý hề nhắc tên . Một là cô thấy chẳng cần thiết, Tần Tĩnh Di cũng chắc , hai là cô thật sự nhắc tới.
Thấy Tần Tĩnh Di năng chân thành, chút giả dối nào, Thịnh Ý mỉm :
“Vậy mai gặp nhé.”
“Ừ, mai gặp.”
Hai hẹn xong, Thịnh Ý liền rời . Tính toán thời gian, chắc cũng đến lúc chú Lý đến đón cô.