Một cô giúp việc ăn mặc gọn gàng, mặt mày niềm nở chạy mở cổng, thấy reo lên:
"Dì Nhụy Nhụy tới !"
Tề Nhụy cũng tươi đáp :
"Dì Ngô, lâu gặp!"
Vưu Thanh theo cũng lễ phép chào một tiếng:
"Cháu chào dì Ngô ạ!"
Ánh mắt dì Ngô sáng bừng lên khi thấy Vưu Thanh, lập tức niềm nở mời hai cô sân:
"Ông chủ sáng nay đợi cháu lâu lắm , thấy cháu mãi tới thì cuộc gọi gấp, họp luôn. Ông chắc chắn sẽ về giờ trưa đấy."
Tề Nhụy bộ chán nản, khẽ ôm đầu:
"Trời ơi, cũng tại cái vụ kẹt xe sáng thứ bảy chứ bộ, thì tới sớm hơn !" Cô liếc mắt lên lầu, hạ giọng hỏi "Ôn Tâm dì?"
Dì Ngô nhíu mũi, như chợt nhớ điều gì, vỗ đùi cái đét:
"Ăn sáng xong là nó lên phòng học , từ sáng tới giờ xuống. Mà c.h.ế.t, mùi gì khét thế … Trời ơi, sườn kho tàu của !"
Bà hốt hoảng hai cô:
"Hai đứa cứ tự nhiên chơi nhé, dì phi bếp cái !"
Nói bà chạy vèo như gió trong nhà.
Tề Nhụy , ngượng ngùng:
"Vào nhà chút nhé?"
Vưu Thanh liếc mắt khu vườn cắt tỉa cẩn thận, khẽ lắc đầu, hiền:
"Tớ dạo quanh sân một chút, ?"
"Tất nhiên !"
Tề Nhụy gật đầu vui vẻ:
"Tớ lên lầu gọi Ôn Tâm xuống nhé."
Vưu Thanh cong môi mỉm , khẽ gật đầu, thong thả bước giữa khu vườn rộng thênh thang.
Ngôi biệt thự chính giữa sân, bao quanh là một vườn hoa kiểu hồi chữ, giống như " vây trăng". Giữa tháng năm, muôn hoa đua nở, ánh nắng dát vàng từng tấc đất, khiến chỉ nhắm mắt tận hưởng vẻ thanh khiết của thiên nhiên.
Vưu Thanh lặng lẽ đến sân yên tĩnh, nơi bức tường phủ kín những giàn tường vi đang nở rộ. Cạnh đó là một cánh cổng nhỏ đủ một qua, bên ngoài là con đường rừng mát rượi, vắng vẻ – chắc là cổng .
Cô thu ánh , với biển hoa tường vi mắt. Mưa đêm qua còn để những giọt sương long lanh cánh hoa hồng phấn, phản chiếu lấp lánh như kim cương ánh nắng.
Vưu Thanh cẩn thận bước qua những viên gạch đỏ, chân lún xuống đất ẩm, nhẹ nhàng cúi đầu hít hà mùi hoa.
Bỗng, một tiếng động cơ gầm lên ngoài tường khiến cô giật mở mắt. Cô nghiêng đầu về phía cổng nhỏ.
"Chú của Tề Nhụy… chạy mô-tô ?"
Còn đang ngạc nhiên, kịp thu xếp cảm xúc, thì một chiếc xe lao vọt qua cổng, b.ắ.n tung bùn đất lên cả gấu váy trắng tinh khôi của cô.
Vưu Thanh sững sờ chiếc váy mặc đầu dính đầy bùn. Quan trọng hơn là… hôm nay cô còn một buổi phỏng vấn cực kỳ quan trọng!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-ve-nhung-nam-80-ai-cung-mot-long-voi-toi/chuong-90-gia-su.html.]
Cô chầm chậm ngẩng đầu sang xuống xe mô-tô – một dáng cao lớn đang dừng xe, mặc áo khoác mỏng màu nâu, dáng thẳng tắp, lưng về phía cô, tháo mũ bảo hiểm hất nhẹ mái tóc.
Kiểu tóc đó… cực kỳ "phá cách" so với những năm cuối thập niên 70.
Tóc đỉnh để dài, bồng, còn hai bên thái dương thì cạo sát, toát lên vẻ ngang tàng đầy chất "phiêu lưu".
Làn da rám nắng, đôi lông mày rậm như vẽ.
Ánh mắt sắc sảo, dài như mắt báo, mang khí chất hoang dã đầy cuốn hút.
Cái tên …
Đẹp trai thật đấy!
Cơn giận của Vưu Thanh như bốc sạch sẽ trong giây lát – quả đúng là "mỹ sắc hại ".
Đôi mắt chậm rãi lướt xuống, dừng ngay vết bẩn váy cô.
Cô chờ đợi – nhưng lời xin từ mãi đến.
Cả hai cứ thế đối diện , ánh mắt giao trong im lặng, chỉ gió đầu hạ thoảng qua tóc Vưu Thanh tung bay, lùa qua từng kẽ tay .
Có thể… đang chờ cô giới thiệu bản ?
Vưu Thanh … một câu xin .
Lúc đó, cửa sổ tầng hai bật mở, Tề Nhụy ló đầu vẫy tay:
"Vưu Thanh ơi! Cậu của tớ về ! Mau phòng khách !"
Cả hai đồng loạt ngước lên. Sau lưng Tề Nhụy, còn một khuôn mặt nhỏ nhắn rụt rè đang lấp ló – chắc là Ôn Tâm.
"Tớ tới ngay!"
Vưu Thanh nheo mắt, mỉm vẫy tay.
Ngay khi hai cái đầu khuất bóng, thì một giọng nam trầm ấm nhưng lạnh lùng vang lên cạnh cô:
"Cô là gia sư mới?"
Vưu Thanh , ánh mắt phẳng lặng, nụ tan biến, gật đầu nhè nhẹ.
Nếu vì sự vô duyên của , cô thể mỉm đáp lễ .
Cô bắt đầu đoán phận của – thể chính là ông họ tính khí kỳ quặc mà Tề Nhụy cảnh báo: Ôn Diễn Tân.
Lúc , thứ cô quan tâm mà là mớ bùn dính váy – gì để xử lý khi nhà đây?
Cô lục tìm chiếc túi vải của – chỉ bản sơ yếu lý lịch và quyển sổ tay tiếng Anh chuẩn cho Ôn Tâm, ngoài chẳng gì để lau cả.
Vưu Thanh thở dài ảo não. lúc , thò tay cốp xe mô-tô, lục lọi một lúc đưa …
… một chiếc giẻ lau nhớp nháp, vương cả vết dầu máy.
Vưu Thanh nhíu mày vết dầu đen lấm tấm mảnh giẻ, má phồng lên tức tối.
Sau một hồi đắn đo, cô đành bặm môi, nắm lấy bằng hai ngón tay với thái độ thể nào "ghét bỏ" hơn, bắt đầu lau nhẹ vết bẩn váy.
Ôn Diễn Tân khẽ c.ắ.n môi, khoanh tay , cô nữ sinh đại học mặt mũi bực tức nhưng vẫn cố gắng giữ phong thái tao nhã của mà nhịn bật trong lòng.
Cô gái … xem cũng thú vị đấy!