Xuyên Sách Về Những Năm 80: Ai Cũng Một Lòng Với Tôi - Chương 81: Căng-tin

Cập nhật lúc: 2026-02-09 00:24:56
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dưới gốc cây bạch dương già đối diện ký túc xá nữ, một bóng dáng cao ráo đang lặng lẽ.

Người qua kẻ tấp nập, thỉnh thoảng vài cô gái ngang qua đỏ mặt liếc mấy nỡ rời mắt.

Lâm Thuật Niên đổi tay cầm cái ca tráng men rỗng, tiện thể liếc đồng hồ cổ tay xem giờ, thì thấy một giọng quen thuộc vang lên phía .

Anh cau mày, ngước mắt , thấy Ngô Quan Sương đang chạy chầm chậm tới, mặt là nụ rạng rỡ như gặp cố nhân.

Lâm Thuật Niên theo thói quen nhướng mày , trong lòng chút thắc mắc:

ở đây?

Chẳng đậu Đại học Y Khoa Yến Kinh ?

 

"Cậu chính là Lâm Thuật Niên ."

Triệu Tinh khóe môi khẽ cong, bước tao nhã, theo Ngô Quan Sương, hai tay khoanh lưng trông vô cùng thong dong, ánh mắt trêu chọc liếc Ngô Quan Sương một cái.

Lâm Thuật Niên còn kịp đáp lời Ngô Quan Sương, ánh mắt lướt qua cô gái lạ mặt mắt, cúi đầu nhẹ một cái, xem như chào hỏi.

"Cậu ở đây?"

Anh hỏi Ngô Quan Sương, nhưng ánh mắt đảo qua mấy cô gái phía , cuối cùng dừng ở cô gái cùng — Vưu Thanh, lúc mới yên tâm hơn đôi chút.

 

"Đây là bạn của tớ ở Yến Kinh, Triệu Tinh, hôm nay tớ cùng cô đến trường báo danh."

Ngô Quan Sương đẩy Triệu Tinh — đang liên tục nháy mắt với đó ngẩng đầu lên, tập trung Lâm Thuật Niên.

Nửa năm gặp, vẫn điềm đạm như gió mát trời thu, cao ngạo và lạnh lùng như cũ.

Lâm Thuật Niên hờ hững gật đầu, ánh mắt rơi lên bóng dáng mặc váy vàng nhạt phía .

"Còn ngẩn đó gì? Đi trễ là hết món ngon trong nhà ăn đấy."

Ngô Quan Sương tưởng đang với , vội nở nụ rạng rỡ, định mời cùng ăn trưa.

đột nhiên gọi:

"Nghe thấy , Vưu Thanh?"

 

Nụ của Ngô Quan Sương lập tức cứng , kịp tan nơi khóe môi thì gương mặt sầm xuống, giật đầu Vưu Thanh phía .

Vài cô gái khác cũng bất ngờ sang Vưu Thanh với vẻ mặt kinh ngạc.

Vưu Thanh lúc chỉ c.h.ử.i thề cái thời điện thoại di động . Nếu thì nhắn tin hẹn , đến nỗi lúng túng như bây giờ!

Cô lách qua đám đông, tay ôm cái ca ăn cơm mới trường phát, vui vẻ bước tới mặt Lâm Thuật Niên, ngại ngùng với Triệu Tinh.

 

Triệu Tinh mà ngơ ngác như sương phủ kín đầu óc, vẫn cố nở nụ đáp , trong lòng thì lẩm bẩm: Ủa? Sao Lâm Thuật Niên quen với Vưu Thanh?

Chợt nhớ — hình như hai đều là Bích Thành!

"Xin nhé Triệu Tinh, tớ quên là hẹn ăn trưa với bạn , tớ mời ăn bù nha."

Vưu Thanh vẫy tay với Lâm Quả và Mục Xán Anh – hai đang phía với gương mặt hóng hớt rõ ràng – lon ton bước theo Lâm Thuật Niên.

 

"Lâm Thuật Niên, đồ ngốc nhà ! Cậu Vưu Thanh và Đoàn Thố..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-ve-nhung-nam-80-ai-cung-mot-long-voi-toi/chuong-81-cang-tin.html.]

Ngô Quan Sương siết c.h.ặ.t t.a.y đến mức móng tay bấu sâu lòng bàn tay. Nghĩ tới cảnh hai đó mật ở nhà ga hôm nọ, cô giận đến mức m.á.u xông thẳng lên não.

gì hơn chứ? Tại những bạn nam từng thiết với , hết tới khác, đều ngả theo cô?!

 

đến đây, vì lòng tự cao, cô mặt Lâm Thuật Niên thừa nhận rằng Đoàn Thố cũng mê mẩn Vưu Thanh!

Lâm Thuật Niên khựng bước, nhưng đầu .

Ngược , Vưu Thanh khựng trong lòng, hiểu nhắc tới Đoàn Thố lúc .

Vừa định đầu liếc Ngô Quan Sương một cái thì Lâm Thuật Niên xoay nhẹ cổ, kéo tiếp men theo con đường nhỏ trong khuôn viên trường.

Triệu Tinh thấy Ngô Quan Sương đang tức đến đỏ mặt tía tai, liền khẽ đẩy cô một cái, hiệu đừng mất mặt ở nơi đông .

bèn thu ánh mắt, đầu với Lâm Quả và Mục Xán Anh cùng nhà ăn.

 

Giữa trưa đầu xuân, ánh nắng ấm áp tràn qua khung cửa, rọi xuống sàn nhà ăn, những bước chân vội vã qua như đang giẫm nát một vùng nắng lấp lánh.

Một hàng dài sinh viên đang kiên nhẫn xếp hàng chờ lấy cơm, từng bước từng bước bò chậm như rùa.

Vưu Thanh ngay Lâm Thuật Niên, hàng dài những món ăn nghi ngút khói, hương thơm lan tỏa quyến rũ khiến cô cứ nuốt nước miếng liên tục.

 

"Nam sinh ký túc xá khoa Luật của tụi mấy ?"

Thấy còn xa mới tới lượt lấy cơm, cô sang buôn chuyện với Lâm Thuật Niên.

Lâm Thuật Niên vẫn còn đang suy nghĩ về câu lúc nãy của Ngô Quan Sương, nửa , nửa giấu, về Vưu Thanh và Đoàn Thố.

Anh liếc gương mặt trắng trẻo tươi tắn mắt, trong lòng chợt dâng lên một cảm giác chua chát.

Chẳng lẽ giữa cô và Đoàn Thố thật sự gì giấu ?

Anh vẫn nhớ Vưu Thanh từng thích Đoàn Thố, nhưng đôi khi thái độ của cô với khiến tưởng nhầm là cô cũng cảm tình với .

Anh ghét cái cảm giác lưng chừng, lấp lửng như . Càng ghét hơn cái việc nghi ngờ chính bản .

Trong lòng lạnh một chút, nét mặt càng lạnh hơn, trả lời.

 

Vưu Thanh thấy bỗng nhiên trở lạnh, thầm đoán chắc là do câu của Ngô Quan Sương khiến hiểu lầm điều gì đó.

Trong lòng cô cũng bắt đầu lo lắng: Chẳng lẽ hôm ở ga tàu chia tay Đoàn Thố, bắt gặp ?

"Bạn sinh viên, lấy món gì nào?"

Chú đầu bếp trong nhà ăn lau mồ hôi trán bằng ống tay áo, tươi hỏi.

Vưu Thanh vội thoát khỏi mớ suy nghĩ rối tung, đưa ca cơm cho chú, tươi chỉ mấy món .

 

Cuối dãy bàn dài trong nhà ăn, hai đối diện .

Vưu Thanh như chim non mổ thóc, ăn cơm mà tâm trí cứ bay lơ lửng, ánh mắt liên tục liếc sang Lâm Thuật Niên để dò nét mặt.

Anh thì im như thóc, cúi đầu ăn từng đũa cơm, dáng vẻ bình thản nhưng lạnh lùng vô cùng.

 

 

Loading...