Xuyên Sách Về Những Năm 80: Ai Cũng Một Lòng Với Tôi - Chương 72: Ước mơ

Cập nhật lúc: 2026-02-08 11:41:11
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chưa kịp mở miệng thanh minh, một quả cầu tuyết nữa từ trời giáng xuống, dội thẳng lên đầu , mắt mũi tối sầm trong một màu trắng xóa.

 

Nhân lúc Đoàn Thố lo Vưu Thanh, Lâm Thuật Niên cũng âm thầm vo một quả cầu tuyết to tổ bố, rằng ném thẳng đầu .

 

X—.”

 

Chưa kịp c.h.ử.i hết câu, Đoàn Thố vùng dậy, quơ tay xúc cả đống tuyết, hằm hằm đuổi theo Lâm Thuật Niên đang khoái trá chạy trốn gốc cây.

 

Đoàn Thố chạy vo tuyết, đầu lắc lư, đuôi (ý vạt áo) vung vẩy, trông cứ như thể đang hừng hực khí thế “bảy phần phục, tám phần đ.á.n.h”.

 

Phía đó, tuyết văng tung toé, chiến sự bừng bừng. Còn bên , Vưu Thanh và Trì Ngộ yên bình như tranh tết.

 

Cô đang cầm một cây pháo sáng nhỏ, Trì Ngộ thì cẩn thận bật diêm, một tay che gió, một tay chìa định châm cây pháo.

 

Lửa bén, "phì phạch" một tiếng, cây pháo điện tỏa những tia sáng đủ màu, Vưu Thanh mỉm , vung tay vẽ đủ hình thù nền trời đêm.

 

Trì Ngộ cũng nhoẻn miệng , ánh mắt ngưỡng mộ rời pháo hoa trong tay cô, vẻ mặt thành kính như đang ... thần linh.

 

“Cậu cũng đốt chứ.”

 

Trì Ngộ giật , xua tay từ chối: “Tớ xứng để lãng phí những điều đẽ thế .”

 

Vưu Thanh , nhướng mày chậc một tiếng, nhanh tay rút một cây pháo châm, mượn lửa từ cây của nhét thẳng tay .

 

Trì Ngộ sợ cô bỏng, vẫn ngoan ngoãn nhận lấy.

 

“Cậu xứng với tất cả những điều nhất.”

 

thẳng mắt , từng chữ như tuyên ngôn.

 

Cây pháo trong tay Trì Ngộ khẽ run lên, những tia sáng lấp lánh cũng vọt ngoài như mất kiểm soát.

 

Trong đôi mắt vốn âm u u tối của bỗng le lói chút ánh sáng hy vọng.

 

[Đinh! Chúc mừng ký chủ, thu một đơn vị năng lượng.]

 

Vưu Thanh định thì hai quả cầu tuyết to như đầu từ bay tới, đồng loạt tông bên Trì Ngộ, khiến nửa bên mặt chìm trong tuyết.

 

Cây pháo sắp tàn cũng tuyết dập tắt.

 

Khoé môi Vưu Thanh đang cong cong bỗng dần khép , đôi mắt hạnh sáng rỡ phủ một tầng giận dỗi mỏng. Cô phắt sang – nơi hai kẻ đầu sỏ gây chuyện đang .

 

Hai to xác dính đầy tuyết vội vã mặt , thì ngó lên trời, thì xuống đất, giả vờ như chẳng gì.

 

Vưu Thanh hừ lạnh, nhanh nhẹn nâng hai tay giúp Trì Ngộ phủ tuyết mặt vành tai. Tuyết lạnh buốt, tay cô cũng lạnh theo.

 

Chờ khi hai kẻ mất cảnh giác, Vưu Thanh bất ngờ bật dậy, lấy hai quả cầu tuyết vo sẵn trong tay, ném vèo vèo về phía Lâm Thuật Niên và Đoàn Thố.

 

Lâm Thuật Niên phản ứng chậm nửa nhịp, ăn ngay một cú mặt.

 

Đoàn Thố nhanh hơn, né chạy đầu lè lưỡi mặt chọc Vưu Thanh, ai ngờ đ.â.m sầm gốc cây, lộn ngược , phệt tuyết.

 

Vưu Thanh thấy lăn lộn, đến mức bụng đau vẫn dừng .

 

Dưới ánh trăng sáng ngời, nền tuyết trắng mênh m.ô.n.g, Lâm Thuật Niên thấy cô rạng rỡ, đôi mắt cong cong, mặt ửng hồng, còn dính cả mảnh tuyết nhỏ – khoé môi bất giác cũng khẽ nhếch lên.

 

Nụ lóe lên liền biến mất, trở về vẻ kiềm chế, lạnh lùng quen thuộc.

 

Trận chiến cầu tuyết chính thức bắt đầu, chẳng ai phân phe, chỉ cần thấy là ném.

 

Ngoại trừ Trì Ngộ, vẫn luôn là hiệp sĩ trung thành lưng Vưu Thanh.

 

Tuyết bay lả tả, bốn trẻ tuổi nô đùa toát mồ hôi, nụ rời khỏi gương mặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-ve-nhung-nam-80-ai-cung-mot-long-voi-toi/chuong-72-uoc-mo.html.]

 

Sau trận chiến, cả nhóm cùng nặn một tuyết cao hơn cả thật. Đoàn Thố còn tháo khăn quàng của quấn cho nó.

 

Cạn sức, cả đám phịch xuống bên cạnh tuyết, thở hồng hộc.

 

Đoàn Thố khịt khịt chiếc mũi đỏ vì lạnh, ngẩng đầu bầu trời xám xịt, vẫn lặng lẽ rơi tuyết:

 

“Mười năm nữa, tụi sẽ như thế nào nhỉ?”

 

Câu hỏi như gió thoảng, hỏi , cũng như hỏi chính bản .

 

Vưu Thanh – nắm trong tay kịch bản gốc – bụm miệng khúc khích.

 

“Cười cái gì?”

 

Đoàn Thố giơ tay vòng qua Trì Ngộ chọc eo cô một cái.

 

“Khụ—. Hay để tớ đoán thử nhé?”

 

Cô gần như nén nổi khoé môi, ho nhẹ một tiếng, nghiêm túc giơ cây pháo còn đốt chỉ Đoàn Thố.

 

“Cậu, mười năm nữa sẽ là thiếu tướng trẻ nhất của Hạm đội Bắc Dương nước Hoa, dẫn dắt hải quân hiện đại khiến cả thế giới ngước !”

 

“Oa.”

 

cô chỉ đùa, Đoàn Thố vẫn kìm tim đập mạnh, như chạm một giấc mơ xa xăm.

 

Lâm Thuật Niên khẽ hừ mũi, đúng lúc phá vỡ ảo mộng của .

 

“Còn —.”

 

Vưu Thanh xoay cây pháo chỉ mũi Lâm Thuật Niên.

 

Ánh mắt vẫn bình thản, dáng vẻ như hoa cao núi, nhưng khi môi cô – nơi sắp định mệnh đời – trong mắt lấp lánh chờ mong.

 

“Mười năm nữa, sẽ là đại pháp quan uy tín nhất Hoa Quốc, thành pháo đài pháp trị vững chãi nhất, cả đời kiên trì tìm kiếm chân lý, bảo vệ công bằng, thiện hệ thống pháp luật.”

 

Câu dứt, ánh hững hờ trong mắt Lâm Thuật Niên vụt tắt.

 

Thay đó, là ánh sáng sáng rõ, chân thành, và lặng lẽ.

 

[Đinh! Chúc mừng ký chủ, thu một đơn vị năng lượng.]

 

Vưu Thanh mỉm .

 

Lâm Thuật Niên lay động trái tim.

 

Bởi vì cô trúng điều sâu thẳm trong lòng .

 

Đoàn Thố theo nghiệp lính là do ảnh hưởng từ bố – từ nhỏ chẳng hề do dự, chẳng từng hoài nghi, như ăn cơm uống nước – tự nhiên.

 

Cho nên lời tiên đoán đủ khiến tim rung động.

 

Lâm Thuật Niên thì khác.

 

Từ bỏ thương nghiệp, theo đuổi pháp luật, đấu tranh nhiều.

 

Anh từng hoài nghi, từng do dự, từng đau đớn – để cuối cùng tìm thấy bản tâm.

 

Mấy ai hiểu điều đó.

 

“Còn ... để tớ đoán thử—.”

 

Vưu Thanh nhanh như chớp xoay cây pháo về phía bên – nơi Trì Ngộ còn đang ngơ ngác hóng biến căng từ Lâm Thuật Niên. Anh nhận gậy định mệnh đang hướng thẳng về phía ...

Loading...