Xuyên Sách Về Những Năm 80: Ai Cũng Một Lòng Với Tôi - Chương 68: Quà tặng

Cập nhật lúc: 2026-02-08 11:39:07
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Này, chiều nay tớ ngang Tiểu Thanh Hà, thấy mấy nhóc đang chơi trốn tìm ở đó. Biết Lạc Lạc vẫn loanh quanh bên . Đi mau!”

 

Đoàn Thố sải bước băng băng, bóng dáng cao lớn in dài ánh trăng.

 

Vưu Thanh khẽ bật trong lòng. Cũng , khỏi nghĩ lý do gì, chút nữa chỉ cần đẩy hết công lao cho Đoàn Thố là xong!

 

Hai gấp, đạp ánh trăng đến bờ Tiểu Thanh Hà, chỉ tiếng gió Bắc lạnh buốt rít từng cơn. Vưu Thanh bắt đầu hối hận vì mang khăn choàng, hai tai lạnh đến mức tê buốt.

 

“Lạc Lạc ơi? Lạc Lạc!”

 

Đoàn Thố từ xa gào gọi.

 

Vưu Thanh thì bước thẳng về phía đống rơm lớn bên bờ sông, giả vờ lục tung từng ụ rơm lên tìm.

 

Sau vài phút diễn trò, cô bước nhanh tới đống rơm cuối cùng với vẻ đầy tự tin, nhẹ nhàng bới .

 

Ánh trăng len lỏi qua khe rơm, rọi lên khuôn mặt nhỏ bé đen nhẻm, đang ngủ say khò khò, miệng còn phồng một cái bong bóng mũi.

 

“Đoàn Thố, đây !”

 

Vưu Thanh khẽ vẫy tay, đủ cho Đoàn Thố đ.á.n.h thức nhóc.

 

Đoàn Thố chạy đến, thò đầu đống rơm, thấy nhóc con đang ngủ ngon lành thì chỉ chống nạnh, nhăn mày một bên bật cùng Vưu Thanh.

 

Vừa rời khỏi cái “tổ ấm” đống rơm, Lạc Lạc dụi mắt lầm bầm:

 

“Chị Vưu, Thố…”

 

Giọng ngái ngủ ấm ớ, đúng kiểu trẻ con mới tỉnh ngủ.

 

“Nhóc nghịch quá thể, bà nội mày sợ đến phát luôn đấy!”

 

Lạc Lạc nhíu mày trăng treo cao, đầu còn gãi gãi khó hiểu.

 

“Ơ? Trời tối ? Mấy đứa Tiểu Nghĩa ?”

 

Lạc Lạc thắc mắc, còn ngáp một cái lưng Đoàn Thố.

 

“Mấy đứa nó giờ đang giường ăn bánh ngô từ lâu !”

 

Đoàn Thố nhấc bé lên cao, sải bước về làng.

 

“Ơ? Tụi em đang chơi trốn tìm mà. Em trốn kỹ quá chắc tụi nó quên mất. Trong đống rơm ấm ghê nên… em ngủ luôn...”

 

Chưa dứt câu, bụng nhóc con kêu rột rột, cả hai nhịn bật . Vưu Thanh liền thò tay túi áo Đoàn Thố, moi bịch viên củ cải chiên vẫn còn nóng hôi hổi.

 

“Nè, ăn tạm cái !”

 

Vưu Thanh dùng ngón cái và trỏ gắp một viên, đút miệng Lạc Lạc.

 

Viên củ cải giòn bên ngoài, mềm ngọt bên trong, miệng khiến nhóc con gật gù, đưa ngón cái khen ngon.

 

“Nhớ với bà nội là ăn viên củ cải của Thố thì trả bằng... một con gà nha!”

 

Lạc Lạc thì vội lắc đầu, mặt đầy khổ não:

 

“Nhà em mỗi con gà mái, còn trông nó đẻ trứng mà!”

 

“Bà em còn bảo nó già , thịt nhai đau cả răng, ăn chẳng ngon!”

 

Thấy nhóc tiếc gà thèm ăn, nét mặt ngập ngừng buồn , Vưu Thanh khẽ đá nhẹ ống chân Đoàn Thố:

 

“Đừng chọc nữa! Nó thì dỗ đấy!”

 

sang đút tiếp viên củ cải miệng Lạc Lạc.

 

“Ăn , Thố chỉ đùa thôi mà!”

 

Lạc Lạc lập tức nhoẻn toe toét, đôi mắt híp thành một đường, miệng nhai nhồm nhoàm dễ thương.

 

Hai nhanh , cuối cùng cũng đưa Lạc Lạc về nhà an .

 

Vừa bước sân, bà nội Lạc Lạc nhào ôm chầm lấy đứa cháu, nức nở, mắng hôn lên mặt mũi lem luốc của nhóc con.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-ve-nhung-nam-80-ai-cung-mot-long-voi-toi/chuong-68-qua-tang.html.]

 

“Ôi cháu ơi! Hú hồn hú vía! Bà chỉ đổ rác một chút mà... Con ơi con mất sớm, bà giờ cũng gần đất xa trời...”

 

“Ơn giời hai đứa Vưu Thanh với Đoàn Thố giúp, thì... thì...”

 

Ba Lạc Lạc líu cả lưỡi, cảm kích đến mức nên lời, chỉ chắp tay cảm ơn lia lịa.

 

“Không bác, tìm em ạ.”

 

Vưu Thanh nhẹ, vẫy tay hiệu với Đoàn Thố “chuồn lẹ ”.

 

“Trời cũng tối , bọn cháu xin phép...”

 

“Ấy khoan ! Trong nồi còn cơm nóng đấy, nhà ăn bữa cơm cho ấm !”

 

Ba Lạc Lạc sốt sắng kéo tay Đoàn Thố, vẫy gọi Vưu Thanh.

 

“Dạ, cần khách sáo ạ!”

 

Vưu Thanh vẫn từ chối lịch sự, mắt thì hiệu với Đoàn Thố liên tục.

 

“Thôi mà, hàng xóm với cả, ăn bữa cơm .”

 

Đoàn Thố thì khách sáo tí nào, giơ tay kéo Vưu Thanh vô nhà thẳng luôn.

 

Chẳng mấy chốc, bà nội Lạc Lạc bưng mấy bát mì trộn nước sốt nóng hổi, trong bát của Vưu Thanh và Đoàn Thố còn thêm mỗi một quả trứng ốp lết tròn vo.

 

“Nào nào, ăn cháu, đừng ngại!”

 

Ba Lạc Lạc chia đũa, vui vẻ mời hai đứa ăn.

 

“Lạc Lạc, cháu đói đúng ? Để bà đút cháu ăn nha!”

 

Bà nội rạng rỡ hai đứa trẻ cầm đũa, thấy yên tâm hẳn, sang đút cho cháu yêu.

 

Lạc Lạc xua tay rối rít.

 

“Bà ơi, cháu ăn viên củ cải của Thố no căng , ăn nổi nữa... Ợ”

 

Chưa dứt câu, một cái ợ vang lên.

 

Mọi ngặt nghẽo.

 

Đoàn Thố bộ đắc ý, giơ bát mì khoe với Lạc Lạc:

 

“Thấy , gà , nhưng trứng gà thì tớ vẫn ăn nhé!”

 

Lạc Lạc đảo mắt, chìa ngón tay vẻ lớn:

 

“Có trứng là ! Giữ gà mái là sẽ còn nhiều trứng nữa!”

 

Câu ngây thơ hồn nhiên phá lên .

 

Bà nội thấy cháu ăn, bèn để nó chơi bi một bên, còn lên giường sưởi cùng , ăn gắp thêm nước sốt cho hai đứa nhỏ, ánh mắt tủm tỉm Đoàn Thố.

 

“Thằng bé , lớn lên trai thật đấy.”

 

Đoàn Thố xong, khoe cả hai cái răng khểnh trắng bóc.

 

“Con bé Thanh cũng thế, xinh giỏi, còn đậu Đại học Thanh Bắc nữa! Nếu mà là con gái , chắc vênh váo cả làng , tìm chồng cho nó chắc cũng hoa mắt! Không trai nào mới xứng đây…”

 

Vưu Thanh chỉ tủm tỉm, ăn mì từng sợi nhỏ, hai má ửng hồng.

 

Ba Lạc Lạc mắt sáng lên, bắt đầu “bật mí”:

 

“Thật xứng đấy!”

 

Đoàn Thố bật thẳng lưng, chuẩn đập tay lên n.g.ự.c như khẳng định vị trí ứng viên sáng giá.

 

“Trưa nay sang nhà Xuân Sinh xin câu đối, thấy con trai ông và Vưu Thanh đang ở đó. Một , một mài mực, hai đứa đều là sinh viên Thanh Bắc cả đấy! Thật sự là trời sinh một cặp!”

 

Ba Lạc Lạc hớn hở kể, đôi lông mày bay lượn như múa.

 

Tay Đoàn Thố giơ lên tới n.g.ự.c thì khựng giữa trung, đôi đũa cũng rơi cạch xuống mặt bàn...

Loading...