Sắp Tết , trong khí khắp nơi đều thoang thoảng mùi thơm của tóp mỡ và viên chiên rán giòn rụm.
Nhiều gia đình sớm sắm sửa Tết ngay từ giữa tháng Chạp. cũng nhà nghèo đến mức nồi cơm bốc nổi khói, tận hai mươi chín Tết mới chen chợ dành cho ít tiền.
Liễu Cầm và Vưu Thanh thì vẫn sắm sửa gì cả.
Tuy tình hình tài chính hiện tại dư dả gì cho cam, nhưng cũng đến nỗi thiếu thốn đến mức nhịn ăn nhịn mặc. Lý do hai con dời đến sát Tết mới sắm là nguyên nhân cả.
Liễu Cầm bận rộn lo bán hàng ở chợ đầu mối suốt cả tháng Chạp, còn Vưu Thanh – khi điểm thi đại học – thì xung phong mẫu quảng cáo “sống” cho quầy hàng của , diện nguyên bộ quần áo của gian hàng nhà khắp nơi.
Gần Tết, đổ xô mua sắm quần áo mới đông nghịt, cộng thêm hiệu ứng [hot girl bán hàng] mà Vưu Thanh mang , khiến hai con mãi đến tối hai mươi tám mới chịu nghỉ tay.
Sáng sớm hai mươi chín Tết, Liễu Cầm kéo Vưu Thanh từ trong chiếc chăn ấm ngoài đ.á.n.h răng rửa mặt. Hôm nay hai con một nhiệm vụ trọng đại: sắm đủ đồ Tết, về còn nhồi bột hấp bánh chưng, bánh bao.
Ăn sáng sơ sài xong, họ nhét mấy cái túi vải giỏ chợ, chuẩn tinh thần [bung lụa] mua sắm tiếc tay.
Trong lòng Liễu Cầm, cái Tết năm nay thật sự đặc biệt.
Đây là cái Tết đầu tiên mà hai con sống riêng, chạy ăn từng bữa, là năm đầu tiên bà công việc mới, khí thế và động lực mới.
Điều quan trọng hơn cả: con gái bà – Vưu Thanh – thi đỗ Đại học Thanh Bắc!
Cái tên đó – Đại học Thanh Bắc – thôi thấy chấn động cả linh hồn!
Từ ngày nhận giấy báo trúng tuyển, Liễu Cầm cất nó như bảo bối trong vỏ gối, tối nào cũng ôm ngủ, mơ cũng tủm tỉm như trúng độc đắc.
Ra đường thì khỏi , câu đầu tiên ai gặp cũng chúc mừng chúc mừng. Dù là thật lòng giả dối, thì với một phụ nữ gần nửa đời từng ai ngưỡng mộ như Liễu Cầm, bà thấy sống lưng như dựng thẳng, bước nhẹ nhàng, hít thở phơi phới.
Ngoài trời gió lạnh cắt da, băng đá buông xuống từ mái hiên như những thanh gươm trong suốt, nhưng Vưu Thanh quấn khăn thật dày, chợ mà toát hết cả mồ hôi.
Tết nhất, thịt cá là mua đầu tiên kẻo hết. Liễu Cầm kéo con gái đến xếp hàng ở hợp tác xã, chọn miếng thịt m.ô.n.g heo ngon cỡ ba cân. Nếu giới hạn, bà còn mua thêm vài miếng nữa.
Sau đó, bà mua thêm một con cá chép để lấy may đầu năm: [năm nào cũng dư dả].
Còn cá biển như cá đao, cá ngừ thì cần mua, vì hôm qua họ Viên Dũng Đào đem tặng một mớ cá tươi đ.á.n.h bắt về.
Gà cũng cần mua luôn – ba của bà, Liễu Kiến Hoa, mấy hôm mang tới một con gà nuôi thả sẵn, sạch sẽ gọn gàng.
Lúc ông để ý, Liễu Cầm còn lén nhét mấy tờ tiền túi áo ông – xem như chút lòng hiếu thảo của đứa con gái mà cả đời vẫn chê là [vô tích sự].
Mua xong thực phẩm, Liễu Cầm bắt đầu thảnh thơi, chuyển sang mua đồ lễ: nhang, nến, hạt dưa, kẹo bánh.
Lúc bà đang tỉ mỉ nếm thử hạt dưa xem rang đều tay , Vưu Thanh thì chống cằm tựa quầy, mắt đảo quanh linh tinh, chợt ánh mắt dừng ở một cây b.út máy màu đen hiệu Anh Hùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-ve-nhung-nam-80-ai-cung-mot-long-voi-toi/chuong-65-cau-doi.html.]
Lâm Thuật Niên tận tâm kèm cặp cô môn toán, giúp cô đủ điểm đại học – dù là tình cảm lý lẽ, cô đều nên một lời cảm ơn t.ử tế.
Người là con nhà khá giả, chắc chẳng thiếu gì đồ ăn thức uống – tặng cây b.út chắc là hợp lý.
“Chị ơi, ơn lấy giúp em cây b.út xem thử với ạ.”
Nghĩ , Vưu Thanh sang gọi nhân viên bán hàng.
“Cây cần tem phiếu … mà hiệu Anh Hùng đấy, giá tận năm đồng cơ. Có chắc là cô mua nổi ? Bên cái hai đồng nè, xài cũng .”
Một cô bán hàng mặc áo len đỏ, tóc tết hai bên, giọng lạnh chanh chua, hếch mặt lên cô.
Thái độ chẳng mặn chẳng nhạt, ánh mắt như như chứa chút khinh bỉ.
Vừa lúc Vưu Thanh đang tựa quầy ngó, cô gái đó kín đáo [quét] cô từ đầu đến chân một lượt, ánh mắt như đang bốc khói vì ghen tị.
Hôm nay Vưu Thanh buông tóc xõa nhẹ, khoác áo bông khuỷu tay, bên trong là chiếc áo len màu be do Liễu Cầm đan lúc rảnh rỗi, quần nhung tăm nâu. Đơn giản nhưng khí chất dịu dàng, trong sáng như một đóa thủy tiên nở giữa ngày đông, đầy nét trí thức, nền nã.
Còn cô nhân viên – trạc tuổi với cô, mặt mũi tệ, nốt ruồi nhỏ đậm lông mày khá nổi bật – nhưng gương mặt cau như thiếu nợ cô mấy trăm đồng.
là thời buổi , nhân viên hợp tác xã đúng chuẩn [ kẻ ].
Vưu Thanh định từ chối cây b.út hai đồng, yêu cầu gói cây b.út Anh Hùng thì…
“Tiểu Khúc, mắt mũi cô để ? Đây là thủ khoa trường Đại học Thanh Bắc đó! Mau gói ngay cây Anh Hùng cho –.”
Một giọng nữ trung niên quen thuộc vang lên từ kho chứa phía , một gương mặt tròn trịa tươi tắn bước , tay ôm mấy hộp bánh kẹo.
Bà đưa bánh cho Liễu Cầm, sang Vưu Thanh vỗ tay hớn hở:
“Dì Tống Lan đây mà.”
“Dì Tống Lan ơi.”
Vưu Thanh nhận quen, toe tét, đôi mắt cong cong như trăng lưỡi liềm.
Tiền Tống Lan, bạn lâu năm của Liễu Cầm, hai từng chung ở hợp tác xã, thiết đến mức “mặc chung quần”.
Cô gái tên Tiểu Khúc thế thì giật giật chân mày, mặt xám như tro, im re gói cây b.út hiệu Anh Hùng hộp dài, nhẹ tay như sợ rơi danh dự.
“Thanh Thanh, khi nào thì nhập học cháu.”
Tiền Tống Lan dúi cho cô một viên kẹo sữa Đại Bạch Thố, mặt mày hớn hở, nhiệt tình ghé sát .
“Mùng mười là ạ.”
Vưu Thanh lễ phép đưa hai tay nhận lấy viên kẹo, tiện tay nhét túi áo, tít mắt đáp .