Xuyên Sách Về Những Năm 80: Ai Cũng Một Lòng Với Tôi - Chương 134: Thử nghiệm

Cập nhật lúc: 2026-02-09 12:06:30
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chạy về đến ký túc xá, mồ hôi đầm đìa cả lưng, Vưu Thanh vội cởi áo khoác, chui tọt chăn, hồi hộp mở lá thư từng dòng một cách cẩn thận.

Là bức thư phản hồi từ một vị tổng biên tập họ Sử của tạp chí Võ Hiệp. Trong thư, ông khen đề tài truyện của cô mới mẻ, khiến họ vô cùng hứng thú, và còn sẵn sàng trả nhuận b.út 15 tệ cho mỗi ngàn chữ.

Ông còn hỏi hiện cô bao nhiêu bản thảo dự trữ. Nếu thành phần lớn, khi biên tập duyệt xong mà vấn đề gì, thì thể lên đầu tiên ngay tuần .

 

15 tệ một ngàn chữ!

Mắt Vưu Thanh lập tức trợn tròn như rớt ngoài.

 

Trước đó cô nghiên cứu khá kỹ thị trường: thời điểm , tạp chí thông thường trả 10 tệ cho mỗi ngàn chữ, mấy cây b.út nổi danh thì mới 20 tệ trở lên.

Cô đây chỉ là một “tân binh” chập chững bước nghề, mà Võ Hiệp sẵn sàng đưa giá 15 tệ — thế là đủ thấy họ ưng bản thảo truyện của cô đến mức nào .

 

Tác phẩm Nữ Hiệp mà cô đang sắp tất, theo ước lượng sơ bộ thì cũng tầm 300.000 chữ. Nếu tính theo mức 15 tệ/1000 chữ thì…

Gần 5000 tệ!

Chà chà!

Vưu Thanh lập tức từ giường tụt xuống như tên b.ắ.n, lôi giấy thư trả lời.

 

Với mức sống thời đại , 5000 tệ mà quy thời hiện đại ( khi cô xuyên về đây), ít cũng bằng 500 triệu đồng!

Ngòi b.út thép lướt giấy “soàn soạt”, ánh mắt cô long lanh sáng rực như trời.

 

Đến khi sắp nhét thư và bản thảo phong bì, cô vỗ đầu cái “bốp”.

Tuần về Bích Thành ăn Tết , nếu bên tòa soạn gửi thư phản hồi…

Cô liền mở lá thư , ghi thêm dòng địa chỉ mới, dặn dò họ gửi về Bích Thành cho chắc ăn.

 

Vưu Thanh bao giờ trải qua một sinh nhật mà hồi hộp lạnh buốt như thế .

Cô ngáp một cái rõ to, quấn c.h.ặ.t áo bông, từ sáng sớm chôn chân cổng Đại học Thanh Bắc, cẩn thận quan sát từng qua , sợ bỏ sót Đoàn Thố.

 

Không bao lâu, đôi chân tay bắt đầu tê cứng vì lạnh. Cô khịt mũi mấy cái, dậm chân vài nhịp cho đỡ cóng, giơ cổ tay lên xem đồng hồ.

8 giờ 40 phút sáng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-ve-nhung-nam-80-ai-cung-mot-long-voi-toi/chuong-134-thu-nghiem.html.]

Bất ngờ, một chiếc khăn quàng cổ dày cộp phủ lên đầu cô, theo đó là hương thơm dịu nhẹ của xà phòng vương vấn trong khí.

Chưa kịp ngạc nhiên, giọng trầm ấm pha chút vang lên ngay đỉnh đầu cô.

 

“Trời thế đội mũ ? Muốn cóng tai luôn hả?”

 

Đoàn Thố càu nhàu, nhanh tay lấy chiếc khăn len đen quấn c.h.ặ.t lên đầu và cổ cô, bọc kín mít.

Vưu Thanh ngước lên bằng đôi mắt là phần duy nhất còn lộ ngoài.

 

Anh mặc quân phục dày, tóc cắt ngắn gọn gàng, hai chiếc răng khểnh lấp ló, cả toát lên vẻ rắn rỏi đầy sức sống.

 

“Nhớ tớ đến mức đợi nổi, giữa trời tuyết chờ luôn thế ? Coi chừng lạnh bệnh đấy.”

Sau khi quấn khăn xong, cúi xuống, nhéo nhẹ mũi cô lắc lắc.

“Chúc mừng sinh nhật.”

 

Sau một năm huấn luyện quân đội, Đoàn Thố càng thêm cứng cáp và khí chất quân nhân bừng bừng. Anh mỉm , khóe môi khẽ nhếch.

“Cảm ơn.”

Vưu Thanh mỉm híp mắt, đôi má đỏ hồng trong gió lạnh.

 

“Uầy, tóc xoăn ?” Anh tiện tay nhét mấy lọn tóc xoăn còn thò ngoài trong khăn, kịp để cô đáp bật : “Đẹp đấy.”

“Ăn sáng ?” Anh hỏi.

Cô lắc đầu.

“Thế thôi, tớ mời—.”

 

Đoàn Thố định khoác vai cô trong trường thì Vưu Thanh lập tức kéo tay , chuyển hướng ngoài cổng.

“Ăn trong trường chán lắm .”

Cô đáp tỉnh bơ, đỏ mặt cũng chẳng chột .

 

Mọi thứ, đúng theo kế hoạch mà tiến hành.

Quản lý thời gian – chính thức khởi động!

Loading...