"Tớ vui."
Vưu Thanh ngẩng mắt lên, đôi mắt và hàng lông mày đến ch.ói mắt của Lâm Thuật Niên.
Lâm Thuật Niên thả lỏng, đầu nghiêng về một bên, từ cao xuống che ánh mặt trời ch.ói chang phía lưng cho Vưu Thanh.
"Rồi sẽ một ngày tớ xây dựng gia đình riêng của . Dù tớ yêu đến , thì khi tổ ấm mới, tớ cũng sẽ khó lòng chăm sóc bà chu đáo như ."
Vưu Thanh cụp mắt xuống, đầu gối nhẹ co dựa yên của chiếc xe đạp, vô thức đan các ngón tay mân mê.
"Mẹ con tớ với một tình cảm ruột thịt ấm áp nhất đời. Nên nếu tớ một tình yêu rung động tim gan, tớ cũng mong thể tìm một khiến bà hạnh phúc như . Đó là cách tớ yêu bà ."
Khi Vưu Thanh ngẩng đầu lên, thì thấy Lâm Thuật Niên đang chằm chằm cô, chớp mắt lấy một .
Đằng xa, phố xá đông qua , tiếng ồn ào huyên náo, đầu chim ch.óc bay qua ríu rít.
Lâm Thuật Niên dường như chẳng thấy gì. Anh chỉ mím môi thành một đường thẳng, ngây Vưu Thanh như thể đây là đầu tiên thật sự nhận cô là ai.
Anh ngạc nhiên sự thấu hiểu và cởi mở của cô khi về chuyện như thế.
Giống như một cánh cửa nhận thức mở mắt.
Từ tới nay, luôn một nỗi oán giận ngấm ngầm trong lòng đối với cha .
Anh nghĩ rằng một khi họ chọn xây dựng gia đình, sinh , thì họ trách nhiệm với gia đình đó – và với .
Khi cha mỗi cuộc sống riêng, trái tim luôn tràn ngập giận dữ và phản kháng.
Giận vì một gia đình trọn vẹn. Giận vì cha giống các bậc phụ khác, cố gắng "sống vì con". Giận vì mỗi dịp lễ Tết, mâm cơm đoàn viên chẳng bao giờ đủ đầy.
nếu từ góc độ của cha thì ?
Một là thương nhân lăn lộn chốn thương trường, một là giáo sư đắm chìm trong sách vở. Có thể thời trẻ vì rung động bốc đồng mà họ đến với .
ngày qua ngày, giữa cơm áo gạo tiền, họ mới phát hiện bản chẳng hề hợp .
Ông chẳng hiểu nổi thơ ca văn chương bà yêu thích, còn bà thì chẳng cảm xúc gì với những nguyên tắc thương trường ông đắm trong đó.
Vậy thì... chim trời và cá biển, nhất thiết trói buộc cả đời chỉ vì một chữ "hạnh phúc" của ?
Hạnh phúc kiểu đó là giả tạo.
Yêu một là mong họ thật sự sống vui vẻ.
Hãy để chim về trời – tung bay tự do.
Hãy để cá về biển – thỏa sức vẫy vùng.
Một làn gió mát như trút sạch đám bụi mù trong lòng Lâm Thuật Niên, khiến cảm thấy cả l.ồ.ng n.g.ự.c giải thoát.
Anh chợt ngẩn .
Anh cảm thấy quá muộn trong việc khám phá con thật của Vưu Thanh.
Đứng cô, đột nhiên cảm thấy… chút tự ti.
Cả tháng tám, Vưu Thanh bận đến mức chân gần chạm ót.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-ve-nhung-nam-80-ai-cung-mot-long-voi-toi/chuong-125-uon-toc.html.]
Ban ngày, cô cưỡi chiếc xe đạp "hai sáu" của nhà , phóng băng băng con đường nhựa nóng hầm hập, ghé từng cửa hàng vật liệu xây dựng quốc doanh và hợp tác xã để lựa chọn từng món đồ trang trí nội thất ý.
Ban đêm, ánh đèn bàn, cô tha hồ để ngòi b.út thả hồn những trang giấy ô vuông, cố gắng sẵn bản thảo dự trữ, bởi cô rõ – những năm 80 sắp tới, trào lưu võ hiệp sẽ bùng nổ khắp nơi.
Vậy nên cô quyết định rẽ hướng, một cuốn tiểu thuyết võ hiệp mới lạ với nhân vật chính là một nữ hiệp khách cổ đại. Con gái độc nhất của một tiêu cục, vì biến cố bất ngờ mà gánh vác trọng trách, giữa các cuộc tranh đấu môn phái mà dùng dũng khí và trí tuệ giành chỗ , phá bỏ định kiến, cải tổ tiêu cục, đối đầu thế lực giang hồ và cuối cùng lập nên Hoàng gia Tiêu cục.
Liễu Cầm – cô – con gái đang bận gì, nhưng cũng dám phiền. Mỗi mang nước nóng phòng, bà đều nhẹ nhàng đặt xuống lặng lẽ bước .
Khi cánh cửa phòng khép , tiếng sột soạt của b.út máy giấy bỗng ngừng bặt.
Vưu Thanh khẽ chớp mi, cánh cửa khép kín.
Dạo cô cũng lén hỏi Tiền Tống Lan vài chuyện về đàn ông trung niên cùng Liễu Cầm.
Ông tên là Vệ Thiệu, cùng tuổi với Liễu Cầm, hiện đang là chuyên gia chọn giống tại Viện Khoa học Nông nghiệp Bích Thành.
Điều khiến Vưu Thanh bất ngờ là – hai họ do ai giới thiệu, mà là bạn học cấp hai với từ thời còn… trẻ trâu!
Theo lời Tiền Tống Lan, chú Vệ Thiệu khi còn trẻ theo đuổi Liễu Cầm ráo riết, bạn bè và ai cũng quý mến ông .
Liễu Cầm, vì nhẹ tin lời đường mật của Vưu Hướng Bắc, lỡ bước leo lên "con thuyền cướp biển" đó.
Trời đất ơi, hóa là "bạch nguyệt quang" thất lạc bao năm ?!
Vưu Thanh thầm cảm thán trong bụng.
Vệ Thiệu đó cũng ép lấy một phụ nữ "môn đăng hộ đối", nhưng hai tình cảm, mạnh ai nấy sống, chỉ vài năm ly hôn. Từ đó đến nay, ông vẫn sống độc .
Chỉ cần mở lời hỏi thăm cái tên Vệ Thiệu, từ bạn bè đến đồng nghiệp, ai ai cũng khen ông là t.ử tế, đàng hoàng.
Vưu Thanh lúc mới phần nào yên tâm.
Dẫu cũng là bạn học cũ, hiểu từ thời áo trắng – chắc cũng quá tệ.
Thấy Liễu Cầm vẫn hé miệng kể gì, e là sợ tổn thương nên mới giấu nhẹm như thế.
Hừm, Vưu Thanh cũng bà tính "ém" đến khi nào đây.
Hé hé...
Việc trang trí nhà mới, trong cái mùa hè nóng như đổ lửa , giao tay Vưu Thanh, nắm giữ "quyền sinh sát" tối cao.
Cô yêu cầu thợ điện dây âm tường bộ, kiên quyết sơn cái viền tường màu xanh lá cây “chuẩn quốc dân” của thời đại , mà chỉ cần một lớp tường trắng sạch bong kin kít là .
Liễu Cầm tuy trong lòng chút thắc mắc, nhưng cũng chẳng gì. Dù đây là nhà của hai họ, con gái thích thì thôi.
Sau cả mùa hè nổ máy ầm ầm, ngôi nhà mới cuối cùng cũng thành hình, kịp lúc khi Vưu Thanh nhập học tháng Chín.