Cánh cửa gỗ vốn chẳng mấy mới mẻ, khi gỡ bỏ tấm áp phích, hiện một cái lỗ to bằng cái chảo gang.
Cái lỗ toang hoác, viền xung quanh còn tua tủa những mảnh gỗ sứt sẹo, trông y như chiến trường một trận cãi lộn của vợ chồng – Vưu Thanh mà khỏi rùng .
Liễu Cầm như thể nuốt ruồi, cổ họng nghẹn , buồn nôn đến tận chân tóc.
Vưu Thanh rằng, trong mắt như bốc lửa, lập tức lao bóc nốt mấy tấm áp phích dán các cánh cửa còn .
Quả đúng như dự đoán – cửa nào cũng lỗ thủng to nhỏ khác , vết nứt ngoằn ngoèo, kiểu nào cũng .
Cô tức đến mức chống nạnh mà khẩy.
“Mẹ, đây là 'nghĩa tình thâm hậu' của mợ năm của đấy hả? Mẹ nể bà bao nhiêu, thì bà moi sạch bấy nhiêu!”
Liễu Cầm gì, chỉ vịn tường, cố gắng điều hòa thở – mắt bắt đầu hoa lên vì tức.
Đây là ngôi nhà mới đầu tiên thực sự thuộc về hai con họ, là thành quả, là giấc mơ bao năm vun đắp… Là chốn an cư mà họ ấp ủ từng viên gạch, từng cánh cửa.
Mà cánh cửa thì… chẳng những rẻ tiền, mà còn là đồ cũ kỹ, thủng lỗ chỗ – chắc chắn là mấy nhà đập phá cãi mới vứt !
Chị năm của bà – Liễu Mai – bụng gì chứ? Ăn tiền trung gian là một chuyện, nhưng sâu xa hơn, hẳn là thấy ghen tức khi em gái tốn sức mà cũng hạnh phúc, nhà mới!
Trong mắt bà , em xứng sống yên hạnh phúc ?
Vưu Thanh càng nghĩ càng giận – mấy hôm nay cô nghẹn bức vì chuyện tình cảm lối thoát, giờ thì , kẻ đ.â.m đầu họng s.ú.n.g, khỏi cần nén nữa.
Cô hít một thật sâu, sải bước cửa, thẳng sang phía đối diện – nhà mới của Đoàn Mộng.
Vừa cửa tiếng máy khoan máy cắt ầm ầm – mấy bác thợ đang lắp sàn.
Đoàn Mộng đang nhai kẹo cao su, thấy bạn hùng hổ , bèn đầu đầy tò mò.
“Các ơi, nhờ mấy giúp một tay nhé, công thưởng ạ.”
Vưu Thanh cố nặn một nụ lịch sự.
Vưu Thanh lái chiếc xe ba bánh mượn từ mấy bác thợ, phía chất bốn cánh cửa cũ nát, Đoàn Mộng thì chễm chệ đống cửa, giữ … tạ sống.
Hai con gái, rầm rập như vũ bão, phóng thẳng về phía thôn bên – nhà Liễu Mai.
Theo lời Đoàn Mộng “méc” với bố thì, sắc mặt của Vưu Thanh lúc đó, đúng kiểu “ cha trận”, trừng mắt nghiến răng – y chang Hoa Mộc Lan trong phim mà dân làng thường xem buổi tối ở sân hợp tác xã.
Chiếc ba bánh phanh gấp ngay cổng nhà Liễu Mai, Vưu Thanh bật xuống xe như một chiến binh dày dạn.
giờ tan tầm buổi tối cuối tuần, cả xóm lũ trẻ con đang nô đùa trong ngõ, lớn thì rửa rau, giặt đồ – thấy động, ai nấy đều .
Đoàn Mộng nhảy xuống xe, Vưu Thanh vung chân, nghiến răng đá từng cánh cửa xuống đất.
Cửa lăn lóc, hướng thẳng về phía cổng nhà Liễu Mai.
RẦM! RẦM! RẦM! RẦM!
Bốn cú đá, bốn tiếng động chấn động cả xóm.
Lũ trẻ im bặt. Người lớn giật . Mắt càng lúc càng nhiều.
Thậm chí ông đang gội đầu dở trong sân, bọt xà phòng trắng xoá tóc, cũng vội ló đầu hóng.
“Cái đứa nào mắt đấy hả! Làm cái trò gì thế?!”
Một giọng đàn bà the thé gào lên từ trong sân, cửa bật mở ầm ầm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-ve-nhung-nam-80-ai-cung-mot-long-voi-toi/chuong-119-hoa-moc-lan.html.]
Liễu Mai ló mặt .
Vừa trông thấy mặt Vưu Thanh, còn định trợn mắt mắng vốn, nhưng khi ánh mắt chạm bốn cái cửa thủng lỗ bầy hầy rải đầy sân, bà lập tức cứng họng, môi run run, mắt thì lảng nơi khác.
“Vưu Thanh?”
Sau lưng bà , một thanh niên cắt tóc bộ đội cũng thò đầu , Vưu Thanh nheo mắt – thì là Tạ Quân, con trai cả nhà Liễu Mai.
Cũng chính là… họ của cô.
“Em trò gì thế hả?”
Tạ Quân đống cửa tan hoang, cau mày, trừng mắt, “Không dạy dỗ ?”
Đoàn Mộng đang nhai kẹo thì khựng , nhíu mày cái gã bụng bự, đầu tròn như củ hành .
Vưu Thanh khoanh tay, khẩy:
“Dạy dỗ hả?”
“Cái nhà mà đến giáo dưỡng thì đúng là ‘ sai hỏng’!”
Cô đầu Liễu Mai đang nấp lưng con trai.
“Mợ năm mến , cảm ơn mợ ‘mua giúp’ mấy cái cửa quý hóa đấy! Không mợ lùng sục ở nhà nào tan hoang mới vớ bảo bối thế ? Khó cho mợ quá !”
Liễu Mai bĩu môi, núp lưng con trai, hé một lời.
Hàng xóm bắt đầu hiểu đầu đuôi câu chuyện, xì xào bàn tán, chỉ trỏ thẳng mặt con Liễu Mai, ánh mắt đầy chê bai và khinh bỉ.
Tạ Quân đến đây thì đoán tám chín phần, mặt đỏ gay, gãi cổ hắng giọng:
“Mẹ cũng là lòng thôi! Thấy dì em nghèo, giúp tiết kiệm chút tiền, mua rẻ một tí. Có công mà thưởng thì chí ít cũng tí hiểu tình chứ!”
“Ồ? Giỏi đấy ha! Một màn 'tuyết trung tống than' quá xuất sắc luôn!”
Vưu Thanh vỗ tay, nhạt.
ngay đó, gương mặt cô lạnh như băng.
“Là tống than giữa tuyết, tranh thủ cướp than của khi đang rét run? Tự trong lòng mợ hiểu rõ nhất!”
Hàng xóm xung quanh bắt đầu lao nhao lớn tiếng. Ai cũng lắc đầu ngán ngẩm – làng với , ai chẳng bụng con nhà Liễu Mai.
Tạ Quân thấy đỡ nổi, hậm hực hạ giọng:
“Thì em là sinh viên đại học danh giá, gì cũng khéo. nhớ lấy, đời mà, mười năm Hà Đông mười năm Hà Tây. Đừng quá, kẻo cầu đến nhà họ ngoại đấy nhé!”
Vưu Thanh như chuyện buồn nhất thiên hạ, nhịn mà bật khanh khách.
Nhờ đến ? Ha! Có ngày nào cần đến, thì chắc còn tranh thủ... đổ thêm dầu lửa chứ giúp đỡ gì!
“Thiên đạo vô , thường giúp lương thiện.”
Vưu Thanh lắc đầu, khẽ nhếch môi nhạt:
“Anh họ , tương lai của con nhóc ‘lông vàng’ , phiền bận tâm !”
“Em—!”