“Thật , ở hợp tác xã, việc theo thâm niên. Dì là lâu nhất, nên lúc xã trưởng mặt, việc phân công hôm đó đều do dì sắp xếp.”
Vưu Thanh lắng Tiền Tống Lan kể nỗi niềm, còn quên rót thêm tách cho bà.
“Hồi , con nhỏ đó chẳng điều . Giao việc gì cũng cằn nhằn, cứ so bì với khác như thể thiệt thòi lắm. Dì mấy câu góp ý thì nó mặt nặng mày nhẹ.”
Nói đến đây Tiền Tống Lan tức đến phát đau n.g.ự.c:
“Dì vốn cũng nhịn, nghĩ thanh niên mà, cá tính chút cũng . ai dè...”
Bà hớp một ngụm , bắt đầu kể tiếp.
“Nó vốn vị hôn phu ở quê. Thế mà dạo gần đây, lén lút liếc mắt đưa tình với một thanh niên đến cửa hàng mua đồ! Như thế là vấn đề về tác phong đạo đức đó con!”
“Dì thấy , mới nhắc nhẹ vài câu, sợ nếu chồng cưới của nó mà chuyện tìm đến tận nơi, cũng ảnh hưởng tới danh tiếng của hợp tác xã...”
“Thời buổi ai cũng theo đuổi tình yêu tự do, dì hiểu. Dù gì công việc cũng là do hôn phu nó nhờ xin cho. nếu nữa, thì cứ rõ ràng, chia tay cho êm , gì mà lén lút!”
“Ấy thế mà con bé đó chơi chiêu ăn cắp la làng! Nó méc với xã trưởng là dì già , nhớ nhầm giá, gây mấy vụ than phiền!”
“Xã trưởng mà thì giận tím . Lại thêm cái mác ‘ ô dù’ của nó, gì cũng trọng lượng. Thế là ? Công việc cũ của dì lột sạch, chuyển hết sang tay nó, còn dì giờ lính trướng của nó!”
Tiền Tống Lan dứt lời thì húp cạn chén , tức đến n.g.ự.c phập phồng đều.
“Dì Tống Lan, đừng tức quá, coi chừng cao huyết áp đó.”
Vưu Thanh dịu dàng vỗ lưng bà , an ủi: “Chuyện đúng là bực thiệt.”
Tuy miệng thì giúp, chứ trong lòng Vưu Thanh cũng thấy chột .
Nghĩ , với ánh mắt của Lâm Thuật Niên, cô chắc cũng chả khác gì cái cô Tiểu Khúc trong mắt Tiền Tống Lan.
Đứng núi trông núi nọ, dây dưa rõ ràng.
mà... cô nỗi khổ của chứ!
Vưu Thanh tự lẩm bẩm trong lòng, hít một thật sâu, chỉnh đốn tinh thần.
“Người xưa câu ‘tiên lễ hậu binh’ đó dì.”
Cô thong thả rót thêm : “Gặp chuyện gì, cứ chuyện cho rõ ràng .”
“Con thấy, ngày mai dì mua chút trái cây, tới chuyện t.ử tế với cô . Giải thích rằng dì góp ý là vì cho tương lai của cô , ý gì khác. Cả hai đều nhường một bước, sống cho nhẹ đầu.”
Tiền Tống Lan mà nhíu mày suy nghĩ.
“Nếu mà cô vẫn mặt dày, điều, còn lấn tới thì thôi, khỏi giữ thể diện nữa. Cứ lấy chính cách của nó mà trị nó. Mình cũng tố cáo lên xã trưởng luôn! Dù xã trưởng cũng là bà con của chồng sắp cưới cô , chắc chắn sẽ dễ dàng tha thứ kiểu hành xử như !”
Tiền Tống Lan mệt mỏi gật đầu:
“Ừ. Dì cũng chịu đủ . Lần mà hạ còn coi thường, thì bỏ luôn cái việc đó! Theo con bán quần áo cũng !”
“Ơ , con thấy đấy ạ! Sau kinh tế ngày càng mở, cái gọi là ‘bát sắt’ , chẳng bằng cái sạp nhỏ của con !”
Vưu Thanh bật , tay che miệng như thể sợ ồn.
Xong xuôi chuyện , cô sang Liễu Cầm:
“Mẹ ơi, nhà mới của tiến độ tới ?”
“Có cái gì . Mới lắp vài cái cửa, còn chờ con về mới quyết định.”
Liễu Cầm , xoay mở ngăn kéo, lấy một chùm chìa khóa, đưa cho Vưu Thanh:
“Lát nữa trời dịu nắng , đưa con coi thử nhé?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-ve-nhung-nam-80-ai-cung-mot-long-voi-toi/chuong-118-ky-nghi-he.html.]
Vưu Thanh gật đầu.
Chiều xuống, ánh hoàng hôn đỏ rực như thiêu đốt cả bức tường phía tây.
Vưu Thanh tán gẫu vài câu với bà nội Tề ở sân, đợi Liễu Cầm rửa xong chén bát hai con cùng xem nhà mới.
“Mộng Mộng, con cùng xem nhà mới nhà chị , coi nó tới .”
Bà nội Tề phe phẩy quạt mo, gọi vọng trong nhà.
“Dạaaaa!” Đoàn Mộng lanh lảnh đáp lời.
Thế là ba thong thả dạo bộ tới khu nhà phúc lợi.
Tòa nhà phúc lợi cao năm tầng, nhà mới của hai gia đình Vưu Thanh và Đoàn Mộng đối diện ở tầng hai.
Nhà bên Đoàn gia bắt đầu sửa sang từ nửa tháng . Khi đến nơi, bên vẫn vang lên tiếng đục đẽo lách cách. Đoàn Mộng chào một tiếng tách về bên giám sát thi công.
Liễu Cầm tra chìa mở cửa, để Vưu Thanh bước .
Căn hộ bố trí khá hợp lý, hai phòng ngủ một phòng khách, tổng diện tích chừng 60 mét vuông.
Vưu Thanh một vòng quanh khu bếp và nhà vệ sinh, cảm thấy khá ưng ý. Duy điều, mấy cánh cửa kỳ cục.
Vật liệu chẳng mới, mà đó dán đầy tranh ảnh ngôi , thú cưng… chẳng ăn nhập gì với căn nhà mới cả.
“Mẹ ơi, mấy cái cửa mua mới hả? Con thấy giống đồ cũ ? Có lừa đó?”
Vưu Thanh cau mày, thụp xuống định bóc mấy tấm hình xí .
Liễu Cầm ậm ừ ậm ờ:
“Khụ… cái là do mợ năm con đặt giùm… chị bảo quen bán, giá rẻ…”
“Cái gì cơ?!”
Vưu Thanh bật dậy như lò xo, lửa giận trào lên tận óc:
“Là mợ năm Liễu Mai lo vụ ?”
“Bà mà ý gì! Một cái cửa bán giá 5 đồng, bà cắt phéng 2 đồng rưỡi, tin ?!”
“Nhìn cái chất lượng xem, mang chợ đồ cũ còn ai thèm rước!”
Hễ nhắc tới mợ năm Liễu Mai, Vưu Thanh thấy tức n.g.ự.c.
“Ừ, cũng với chị . Cửa đúng là gì. Chị còn bảo hàng…”
Liễu Cầm thở dài.
Mẹ cô vốn dễ dãi, rõ bà chị đáng tin, nhưng cứ đeo bám giúp, bà cũng khó từ chối.
Vưu Thanh hít sâu một , tức tối lột mấy tấm hình để xem thử chất cửa thật sự thế nào.
Ai dè lột xuống, ngay cả Liễu Cầm cũng trợn tròn mắt!
“Cái ...!”