Khẩu Khẩu ăn cơm chậm hơn người lớn, lại còn vừa chơi vừa ăn. Đôi khi ăn nó còn ngậm cơm nữa nên mọi người ăn xong hết rồi mà bát nó vẫn còn hơn một nửa. Như thường lệ thì Kiều Vãn Tình sẽ phụ trách thu dọn bát đũa còn Cố Yến Khanh sẽ phụ trách cho nó ăn.
Cố phu nhân đi qua nói: “Để mẹ thử xem.”
Cố Yến Khanh biết bà mới lên làm bà nội còn khá lạ lẫm nên nhường chỗ cho bà.
Cố phu nhân cầm thìa nhỏ khuấy cháo thịt rau củ của Khẩu Khẩu lên. Khẩu Khẩu không thích ăn cháo trắng, nhưng nếu cho thêm thịt cùng rau vào thì nó sẽ ăn. Mỗi lần Kiều Vãn Tình đều cho nó ăn như vậy.
“Khẩu Khẩu, há miệng ăn cơm nào.”
Khẩu Khẩu quay mặt tránh khỏi thìa của bà, sao đó cầm một miếng nấm mối trong bát canh thịt gà hầm lên. Thằng nhóc này rất thích tự ăn, lúc tâm trạng tốt nó còn dùng thìa xúc nữa. Nhưng đôi khi mà không dùng thìa xúc được thì nó sẽ tức giận ném thìa xuống rồi dùng tay bốc.
Kiều Vãn Tình cho một chút thức ăn của người lớn vào trong bát nó. Nó không nuốt cũng không cắn được nên chỉ đành mút mút vài cái lấy nước rồi nhổ ra.
Cậu cho nấm mối bỏ vào trong miệng ngậm ngậm mút mút một hồi, sau đó lại dùng tay nhỏ bỏ ra, còn mang theo cả một dây nước miếng rất dài nữa. Cậu nhóc không biết bẩn, còn cười hì hì giơ nấm mối lên, “A a” đưa vào mặt Cố phu nhân, nói: “Bà nội, ăn.”
Cố phu nhân: “……”
Đứa cháu này cũng đủ hiếu thuận.
Cố phu nhân không đi làm, ngày thường cũng không bận việc gì nên ở lại chỗ này hai ngày, còn đi quán đồ chay của Kiều Vãn Tình nhìn một cái rồi nếm đồ ăn trong quán cô.
Hôm Cố phu nhân đến thì ông trời ủng hộ Kiều Vãn Tình. Rõ ràng thời gian đó vào những ngày bình thường là thời điểm ít khách nhưng đúng hôm đó có một đoàn du lịch tới, khoảng 20 người. Hơn nữa còn có thêm một ít khách tới quán ăn làm cho quán trở nên náo nhiệt.
Tuy rằng Cố phu nhân không yêu cầu con dâu mình phải biết làm ăn nhưng nhìn việc kinh doanh của quán tốt như vậy, trong lòng bà lại vui mừng vì con dâu mình quá tài giỏi.
Đôi khi lòng người dễ đổi như thế đấy.
Vì Cố phu nhân rất thích rau củ nhà mình nên hôm bà về, Kiều Vãn Tình hỏi bà có muốn mang một chút về ăn không. Kiều Vãn Tình biết Cố gia có một đầu bếp, có thể mang rau sống về đó nấu.
Cố phu nhân không từ chối.
Ngoài rau củ thì Kiều Vãn Tình còn bắt hai con gà to, lấy một rổ trứng ngỗng cùng chỗ nấm mối đợt trước cô hái được đưa cho Cố phu nhân để bà mang về cho ba Cố Yến Khanh cùng ăn.
Cố phu nhân phải lên xe trở về. Bà ôm Khẩu Khẩu hết bế bồng rồi lại hôn hôn, vẻ mặt luyến tiếc. Kiều Vãn Tình không nghĩ tới bà lại thích Khẩu Khẩu đến vậy, vô cùng sung sướng, hứa với bà đầu tháng bảy sẽ mang Khẩu Khẩu qua đó ở vài ngày. Nghe vậy Cố phu nhân mới lưu luyến rời đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-tinh-ke-ngu-cung-dai-gia/chuong-85.html.]
Chờ Cố phu nhân rời đi, ba người mới chậm rãi trở về nhà. Khẩu Khẩu đang ở tuổi thích khám phá, không thích được người khác bế nên chạy đông chạy tây chơi.
Kiều Vãn Tình vừa trông nó vừa nói chuyện với Cố Yến Khanh: “Chúng ta cứ như vậy có phải không tốt lắm không?”
Cố phu nhân thích bế cháu, bọn họ lại không qua đó ở với bà được, Kiều Vãn Tình có chút áy náy.
“Không tốt hả?” Cố Yến Khanh quay đầu lại nhìn cô, cười như không cười nói, “Chả lẽ em muốn tới ở cùng với mẹ chồng?”
“Không cần đâu!”
Trời mới biết hai ngày nay Cố phu nhân đến đây cô phải câu nệ như thế nào, ở nhà mình lại như ở nhà người ta.
Tuy Cố phu nhân không khó ở chung, lại có Khẩu Khẩu không hiểu sự đời thỉnh thoảng làm nũng nhưng Kiều Vãn Tình vẫn có chút không được tự nhiên, nhưng cô cũng không giải thích được.
“Vãn Tình.” Cố Yến Khanh gọi cô. “Hả?”
“Cảm ơn em.”
Cố Yến Khanh nhìn ra được, mấy ngày mẹ anh đến, Kiều Vãn Tình đều vô cùng tận tâm tận lực chăm sóc bà. Đôi khi Cố phu nhân dùng không quen cái gì đó thì cô cũng vô cùng tốt tính chiều lòng bà.
Kiều Vãn Tình đi tới trước mặt anh, vươn đôi tay đặt vào vai anh, thả chút thính: “Anh làm hành động thực tế đi.”
Cố Yến Khanh hiểu ý, cúi đầu định hôn cô. Nhưng đến lúc gần chạm môi cô thì Kiều Vãn Tình lại lấy tay chặn miệng anh.
Kiều Vãn Tình xấu tính rút lui, nói: “Em nói hành động thực tế chính là khen thưởng về vật chất, không phải bảo anh chiếm tiện nghi em.”
*Minh An: Gặp phụ huynh cũng coi như là xác định quan hệ người yêu rùi nên tui sẽ để xưng hô hai anh chị là anh – em nhé! Mấy hôm trước là chị mới chỉ ngầm đồng ý với anh thui nên tui để xưng hô là tôi – anh với tôi – em cho tăng tình thú ý mà hahaha
“Ví dụ như……?”
“Ví dụ như là rửa bát một tuần?” Cố Yến Khanh: “……”
“Làm sao,” Kiều Vãn Tình nhướng mày, “Không được hả?”
“Không thành vấn đề, chỉ là,” Cố Yến Khanh tiến lên hai bước, ôm eo cô, “Tiện nghi có thể chiếm thì anh vẫn muốn chiếm.”
Nói rồi anh hôn cô.