Xuyên sách tính kế ngủ cùng đại gia - Chương 80

Cập nhật lúc: 2024-12-10 08:19:42
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/BSgqq7eCKs

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thật ra Cố Yến Khanh cũng biết mặt mũi súp lơ trông như thế nào, chẳng qua nhất thời hơi ngớ ngẩn nên mới lấy nhầm thôi.

Chỉ số thông minh đang offline, đại khái là chỉ dáng vẻ hiện tại của anh.

Kiều Vãn Tình cũng không bắt anh đi hái lần nữa, cầm lấy rồi xào chỗ “súp lơ” kia đi. Vì cải ngồng nở hoa rồi, nó già nên ăn cũng khá dai, với lại chỗ có hoa còn hơi đắng nữa.

Kiều Vãn Tình bụng đầy ý xấu gắp một miếng cho Cố Yến Khanh, mỉm cười hỏi anh: “Cố tổng, súp lơ ăn có ngon không?”

Cố Yến Khanh: “……”

Bây giờ Khẩu Khẩu có thể tự xúc vài thìa để ăn rồi. Nó một hai đòi tự xúc ăn. Nghe thấy mẹ hỏi ba mình, nó còn dùng cái thìa gõ gõ bát, vui vẻ nói: “Ngon, ăn ngon ~”

Cố Yến Khanh gắp chỗ rau Kiều Vãn Tình gắp cho mình vào bát Khẩu Khẩu: “Thế bảo bảo ăn nhiều chút nha.”

“…… Anh xấu tính thật.”

Khẩu Khẩu không biết mình bị hố, dùng thìa nhỏ cố gắng xúc rau Cố Yến Khanh gắp cho mình vào miệng. Tay thằng nhóc còn chưa quá thạo với động tác cầm thìa nên sau rất nhiều lần thử mới thành công. Cải ngồng già rồi nên nó không cắn được. Nhưng thằng nhóc này rất thông minh, cho vào miệng mút mút.

Trùng hợp thay cái nó vừa mút lại là chỗ hoa bị đắng. Nó vừa mút một cái thì nhíu hết cả khuôn mặt nhỏ lại, nhổ “Phi phi phi” mấy cái liền.

Cố Yến Khanh cùng Kiều Vãn Tình nhìn bộ dáng nó bị đắng mà vô lương tâm nở nụ cười.

Thằng nhóc Khẩu Khẩu ngốc nghếch còn không biết mình đã bị ba ba hố. Thấy hai người bọn họ cười nó cũng đơ cái miệng đắng “Ha ha” cười theo.

Cho nên có một người ba ngốc nghếch thì sẽ sinh ra được một đứa con cũng ngốc nghếch y chang luôn.

……

Ăn cơm sáng xong thì Kiều Vãn Tình thừa dịp trời đang mát chạy lên núi hái nấm. Vốn dĩ cô định để Cố Yến Khanh ở nhà trông con còn mình đi cùng bà nội Kiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-tinh-ke-ngu-cung-dai-gia/chuong-80.html.]

Nhưng người nào đó một hai đòi đi cùng cô, nên cô đành phải đổi thành bà nội Kiều trông Khẩu Khẩu rồi mình đi cùng Cố Yến Khanh.

Bây giờ Khẩu Khẩu rất dính người, nếu quang minh chính đại đi trước mặt nó thì nhất định sẽ không được. Vì thế Kiều Vãn Tình bảo Cố Yến Khanh ra trước còn mình sẽ rình cơ hội rồi ra sau.

Cố Yến Khanh bật cười: “Cứ như chúng ta yêu đương vụng trộm ấy nhỉ?” Kiều Vãn Tình trừng anh: “Ai bảo con anh dính người như vậy?”

“Rồi rồi, trách con tôi.” Cố Yến Khanh xoa nhẹ đầu cô, nghe lời đi ra ngoài. Kiều Vãn Tình thừa dịp Khẩu Khẩu cùng bà nội Kiều đi nhặt trứng ngỗng thì cũng trộm chạy đi.

Ngoài cửa, Cố Yến Khanh cầm theo rổ hái nấm chờ cô. Nhà cô gần đường quốc lộ nên có đèn đường. Cố Yến Khanh dựa vào đèn đường, đôi chân dài vắt chéo, khuôn mặt đẹp đẽ biểu tình đạm mạc làm người ta cảm thấy anh vô cùng cao lãnh.

Người đàn ông này lại…… thuộc về mình.

Kiều Vãn Tình không nhịn được cười cười. Trong lòng mỗi cô gái đều có giấc mộng về một chàng hoàng tử của đời mình. Nhưng cũng chỉ là mơ thôi. Người có thể được gả cho một chàng hoàng tử thật cũng không có nhiều.

Mà Cố Yến Khanh ưu tú như vậy lại thích cô. Cô nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

Cho nên cô cũng đúng là • cô gái sống trong tiểu thuyết.

Nhìn thấy cô đi ra, Cố Yến Khanh ngước mắt. Khuôn mặt vốn lạnh nhạt lại có một chút ý cười, vươn tay với cô: “Đi thôi.”

Kiều Vãn Tình nhìn bàn tay chìa ra chỗ mình. Bàn tay trắng nõn thon dài, khớp xương rõ ràng. Cô mỉm cười vươn tay đan xen mười ngón vào tay anh.

“Hơi xa,” Kiều Vãn Tình làm công tác tâm lý cho anh trước, “Nếu anh mỏi không đi nổi nữa thì đứng dưới núi chờ tôi.”

“Rốt cuộc là vì sao em cảm thấy tôi rất yếu?” Cố Yến Khanh dở khóc dở cười, như nghĩ tới cái gì, hạ giọng nói, “Có phải là do…… Đêm đó tôi không thỏa mãn được em không?”

“……” Kiều Vãn Tình bị trêu đến mặt đỏ tai hồng, người này đúng là không biết xấu hổ, “Cút ngay đi, buổi tối kia căn bản không phải……”

“Hả? Không phải cái gì?” Cố Yến Khanh thấy cô đột nhiên dừng lại, nghiêng người qua hỏi cô.

Kiều Vãn Tình lỡ miệng, bản năng định nói là buổi tối kia căn bản không phải là tôi. Tuy rằng cô có ký ức của nguyên chủ, nhưng không có được cảm giác của cô ấy, làm sao biết được mình có thỏa mãn hay không cơ chứ.

Loading...