Năm trước, sau khi Đàm Việt đưa Đàm Hâm tới đây một lần thì không còn qua đây nữa. Về sau càng ngày thì Kiều Vãn Tình cũng càng nhắn tin với anh ít đi, chỉ thỉnh thoảng mới có liên hệ, nhưng cũng không thân thiết như trước nữa.
Đàm Việt biết cô mở quán đồ chay, còn hỏi qua cô có cần mình đầu tư hay không. Lúc ấy Kiều Vãn Tình không có tiền, còn hơi động tâm. Nhưng sau đó biết được đầu tư không giống như vay tiền, nếu để đối phương đầu tư sẽ phải chia tiền lãi cho anh nên Kiều Vãn Tình không đồng ý.
Khụ khụ, cô chính là người thực dụng như thế đấy.
Hẳn là Đàm tiểu thư không biết quán đồ chay này là quán của cô. Nhìn thấy Kiều Vãn Tình, sắc mặt của Đàm Hâm khẽ thay đổi, hiển nhiên không đoán được cô sẽ xuất hiện ở chỗ này.
“Kiều tiểu thư, đã lâu không gặp.” Đàm Việt nhìn thấy cô thì ôn hòa chào hỏi. “Đã lâu không gặp. Hai người cũng tới miếu Nguyệt Lão cầu nhân duyên hả?”
“Đi xem náo nhiệt mà thôi, thuận tiện tới quán đồ chay của cô ngồi. Có thể nghĩ ra việc mở một quán đồ chay ở nơi này, Kiều tiểu thư đúng là sáng tạo.”
Nghe Đàm Việt nói vậy, trong lòng Kiều Vãn Tình không thể khống chế được mà cao hứng hơn một chút. Trên phương diện buôn bán, Đàm Việt lợi hại như vậy, nếu được anh nói như vậy thì khẳng định là thật sự không tồi.
Kiều Vãn Tình cười nhàn nhạt: “Đàm tổng quá khen rồi. Hai người ngồi đi, tôi vào phòng để chút đồ.”
Đàm Việt gật đầu, Kiều Vãn Tình bế Khẩu Khẩu đi vào. Đàm Việt ngồi xuống thì Đàm tiểu thư không cao hứng nói: “Sao không nói trước với em quán này là cô ấy mở?”
“Làm sao, vẫn còn chưa buông được Cố Yến Khanh hả?”
Đàm tiểu thư quay đầu đi, đáp án không cần nói cũng biết. Từ lần trước Cố Yến Khanh làm trò trước mặt cô nói Kiều Vãn Tình là bạn gái anh xong thì Đàm Hâm cũng không đi tìm anh nữa.
Tuy rằng Cố Yến Khanh rất ưu tú, nhưng sự kiêu ngạo của cô không cho phép cô làm kẻ thứ ba.
Nhưng mình không chiếm được, lại thấy người khác chiếm được thì trong lòng cô cũng có chút khó chịu.
Đặc biệt người đó lại là Kiều Vãn Tình, cô càng khó chịu hơn.
Đàm Việt uống một ngụm nước, nói: “Người như Cố Yến Khanh không phải là người đàn ông mà em muốn giữ là có thể giữ được.”
Đàm tiểu thư kiêu ngạo nói: “Em mặc kệ.”
Đàm Việt bất đắc dĩ lắc lắc đầu. Ngại còn có mấy người bạn ở đây nên anh không nói gì thêm.
Kiều Vãn Tình về phòng, buông Khẩu Khẩu xuống. Bế thằng nhóc này một buổi sáng, tay cô tê cứng hết cả rồi.
Thay quần áo xong, Kiều Vãn Tình lại đổi tã giấy cho Khẩu Khẩu. Qua hơn nửa buổi sáng thì tã giấy của nó đã nặng trịch. Kiều Vãn Tình luyến tiếc không muốn vứt đi, muốn đặt một bên để mang về.
Mỗi lần cô xách một đống tã giấy đã dùng qua mang về thì bản thân cô cũng cảm thấy mình giống như biến thái. Hơn nữa cô lại ngồi xe của Cố Yến Khanh, đương nhiên anh cũng không thể không thấy được.
Kỳ lạ là từ trước đến nay Cố Yến Khanh cũng chưa từng nói gì hay hỏi gì cô. Làm cô nghiêm túc nghi ngờ có phải anh đã biết gì rồi hay không.
Làm xong mấy việc lặt vặt thì Kiều Vãn Tình cùng Khẩu Khẩu đi vào phòng bếp. Vừa lúc đầu bếp Lưu đã xào xong đồ ăn, chị Tống định ra ngoài. Kiều Vãn Tình thấy vậy thì đi tới: “Để em đi, chị giúp em trông Khẩu Khẩu.”
“A, được,” Chị Tống lại hỏi, “Mấy người kia là bạn em hả?”
“Dạ…… Cứ coi như là vậy đi ạ.” Hẳn là Đàm tiểu thư cũng không coi cô là bạn. Kiều Vãn Tình nhìn chị Tống cứ muốn nói lại thôi, hỏi, “Sao vậy chị Tống?”
“Không có việc gì, không có việc gì.”
Chị Tống nghe Kiều Vãn Tình bảo đó là bạn cô thì không nói gì thêm. Kiều Vãn Tình đang định nói bọn họ cũng không quá thân với mình thì đầu bếp Lưu đang đứng một bên xào rau nói: “Vừa rồi người bạn kia của em gọi một đĩa chả giò chiên, một hai nói hương vị không ngon, bắt chúng ta phải đổi thành dầu đậu phộng.”
Kiều Vãn Tình hơi nhíu mi. Hạt cải bọn họ dùng để làm dầu đều là hạt cải có chất lượng cao, lại đến nơi có uy tín để ép thành dầu, không thể nói là không ngon được.
Không biết là do đối phương chỉ đơn thuần không ăn quen dầu hạt cải thôi hay là cố ý soi mói.
“Dạ, em biết rồi. Thế mình dùng dầu đậu phộng xào cho bọn họ đi ạ.” Kiều Vãn Tình tốt tính nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-tinh-ke-ngu-cung-dai-gia/chuong-75.html.]
“Lại cả món cà tím này nữa. Vị tiểu thư kia bảo là quá dầu mỡ, bảo chúng ta xào thanh đạm, bớt dầu thôi.”
Kiều Vãn Tình nhìn vài đĩa đồ ăn trên bàn, nói: “Tất cả chỗ này đều là bọn họ trả lại? Là vị tiểu thư kia trả?”
Chị Tống gật gật đầu.
Đầu bếp Lưu làm đầu bếp nhưng bị chê tới chê lui như vậy cũng không vui, nói: “Nếu không phải là quá dầu mỡ thì sẽ là quá thanh đạm. Đúng là kẻ có tiền.
Chắc là ăn quen sơn hào hải vị ở các quán lớn rồi, về nông thôn không ăn quen mấy món đơn giản nơi này.”
Làm gì có chuyện ăn không quen? Người khác đến ăn đều bảo rất ngon mà.
Hơn nữa đầu bếp Lưu cũng đã hành nghề được nhiều năm, tay nghề cũng rất tốt. Bọn họ mở quán được mấy ngày, đón hơn trăm vị khách, cũng có hỏi qua xem họ ăn có ngon không để rút kinh nghiệm. Về cơ bản thì khách bảo đồ ăn ăn rất ngon, không có vấn đề gì hết.
Kiều Vãn Tình biết là đối phương đang khó chịu trong lòng rồi trút giận lên nơi này, cố ý soi mói.
Chị Tống lại nói: “Hơn nữa bọn họ còn bảo chỉ cần là các món ăn họ gọi thì họ sẽ đều trả tiền. Chị cũng không dám nói gì.”
“Em biết rồi chị Tống, chỗ đồ ăn này chị vẫn mang sang cho họ đi,” Kiều Vãn Tình đưa đồ ăn họ trả cho chị Tống, nói, “Chị nói với họ là bữa cơm này bà chủ mời, bảo bọn họ đừng khách sáo, cứ ăn tự nhiên.”
Nếu phải trả tiền thì bọn họ sẽ kén chọn, nhưng không phải trả thì khẳng định sẽ ngượng không dám chọn.
“Đầu bếp Lưu, đừng xào vội,” Kiều Vãn Tình nhìn đầu bếp Lưu đang định xào lại rau, nói, “Anh nấu một nồi lẩu, chờ chị Tống mang qua cho họ xong thì mang nồi lẩu qua đó, cũng nói là em mời bọn họ. Anh cứ bảo với bọn họ là đồ ăn không hợp khẩu vị của họ chúng ta rất xin lỗi, nồi lẩu này là bồi thường cho họ. Nước canh thì anh làm thật thanh đạm vào, đừng cho bất kỳ gia vị gì hết.
Đưa gia vị cho họ để họ tự đổ vào. Chị Tống, chị nhớ rõ phải nói thật nhẹ nhàng nha.”
Trong tiệm bọn họ cũng có dịch vụ gọi ăn lẩu, tất cả đồ dùng đều đầy đủ hết. Chỉ là bây giờ là đầu hạ nên thời tiết có chút nóng, người gọi cũng không nhiều.
“Ai ai, được rồi.” Bình thường chị Tống cũng phục vụ khách nhiều, nghĩ một chút rồi hiểu ý của Kiều Vãn Tình, bưng đồ ăn đi ra ngoài.
Gặp phải tình huống này, tức giận cũng vô dụng, nhất định phải thật “phong độ”.
Tuy rằng bàn ăn này của bọn họ cũng phải đến mấy trăm đồng, nhưng Kiều Vãn Tình tình nguyện lãng phí mấy trăm đồng này để làm vị tiểu thư khuê các có EQ kia đau mặt một chút.
Kiều Vãn Tình tự mình động thủ, lấy đồ ăn ăn với lẩu ra, chờ đầu bếp Lưu làm xong nước lẩu thì cùng chị Tống mang đồ qua.
Đầu bếp Lưu làm cho họ chính là lẩu uyên ương. Một nửa là nước lẩu nhạt, nửa còn lại là cay nóng. Chị Tống mang nồi lẩu đó sang.
Bên ngoài.
Đàm Việt biết em gái mình cố ý làm khó bọn họ. Rau dưa nhà Kiều Vãn Tình bọn họ ăn cũng không phải là ít, hơn nữa ăn lại còn rất ngon. Chỉ cần tùy tiện thả vào trong nước, rắc thêm chút muối là ăn cũng rất ngon rồi.
Nhưng anh cũng không quản con bé. Đàm Hâm là một cô gái độc lập có chủ kiến của mình. Mấy năm nay ngây người ở nước ngoài thì cũng chỉ có quan hệ anh em với anh thôi. Lời nói của Đàm Việt con bé cũng không nghe lọt vào tai, nên anh cũng chỉ để mặc con bé thích làm gì thì làm, sau đó đành xin lỗi Kiều Vãn Tình sau vậy.
Đồng thời anh cũng âm thầm chờ mong xem Kiều Vãn Tình sẽ giải quyết tình huống này như nào.
Trong mắt anh thì Kiều Vãn Tình là một cô gái thông minh lanh lợi.
Kết quả đúng là biện pháp giải quyết của Kiều Vãn Tình ngoài dự đoán của anh thật. Nhìn một bàn đồ ăn do Kiều Vãn Tình “mời”, còn mấy lọ gia vị, bột ngọt, muối được chị Tống cố ý đặt trước mặt Đàm Hâm để con bé tự cho vào theo khẩu vị của mình làm Đàm Việt rất muốn cười.
“Thôi, cứ ăn tạm đi,” Đàm Việt nhìn sắc mặt Đàm Hâm khó coi, nói, “Tùy tiện ăn lót dạ, khi nào trở về thành phố thì đi ăn sau.”
Đàm tiểu thư không nói lời nào.
Một đám người trẻ tuổi đi cùng bọn họ nhao nhao nói nhỏ: “Đàm tiểu thư, có thể ăn được chưa?”
—— Vì Đàm tiểu thư “kén ăn” nên tất cả mọi người đều không dám động đũa. Chỉ sợ mình ăn nhanh quá cô không thể trả món lại nên chỉ dám gẩy gẩy ăn cơm tẻ trong bát.