Xuyên sách tính kế ngủ cùng đại gia - Chương 39

Cập nhật lúc: 2024-12-09 09:43:36
Lượt xem: 62

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố phu nhân thấy con trai vừa qua năm mới đã chạy đến thành phố C rồi. Bà cũng không muốn ngồi ngốc trong nhà, lại thêm Đàm Hâm cũng nói muốn đi thành phố C nên bà và Đàm Hâm cùng nhau tới đó chơi.

Tiếc là hôm nay Cố Yến Khanh nói mình đang bận, không có thời gian. Cố phu nhân nói không sao, bà đến nơi này chỉ chơi một thời gian thôi, cho nên anh cứ bận việc của anh, bà cùng Đàm Hâm đi dạo quanh đây.

Phụ nữ đi dạo chính là dạo phố. Cố phu nhân cùng Đàm Hâm tới một trung tâm thương mại có tiếng là đắt đỏ ở thành phố C đi dạo một vòng.

“Ô, sao bác nhìn người kia trông giống Yến Khanh thế nhỉ?” Cố phu nhân chỉ vào một cửa hàng trang sức ở phía xa nói.

Đàm tiểu thư nhìn theo hướng bà chỉ, đúng là người đó trông rất giống Cố Yến Khanh, chỉ là bên cạnh người đó… Đôi mắt Đàm tiểu thư nheo nheo, nói: “Chúng ta qua đó xem là biết ạ.”

Bên này, Cố Yến Khanh nói với Kiều Vãn Tình: “Đi thôi, mua cho Khẩu Khẩu chút quần áo.”

“Không cần đâu, Khẩu Khẩu cũng không thiếu quần áo để mặc. Thời tiết sẽ mau ấm lên, hiện tại thằng bé cũng lớn nhanh nữa, mua quần áo mùa đông về rồi để đó cũng phí.”

Cố Yến Khanh tỏ vẻ không sao, nói: “Thế chúng ta mua quần áo mùa xuân.”

Kiều Vãn Tình không muốn tiếp tục nhận đồ của Cố Yến Khanh, đang định tìm cớ từ chối thì nghe được một giọng nói vui sướng: “Yến Khanh? Thật là con hả?”

Hai người đồng thời quay đầu lại nhìn theo phía phát ra giọng nói đó, vẻ mặt của tất cả mọi người lập tức thay đổi

Tuy Kiều Vãn Tình chưa gặp Cố phu nhân bao giờ, nhưng cô đã từng gặp Đàm tiểu thư. Cô thấy Đàm tiểu thư đi cùng vị phu nhân trang điểm đẹp đẽ, khí chất hơn người thì thầm đoán trong lòng chính là một vị phu nhân nhà giàu, có khi còn là mẹ của Cố Yến Khanh.

Quả nhiên, Cố Yến Khanh nói: “Sao mẹ cũng ở chỗ này?” Kiều Vãn Tình: “……”

Mẹ nó, chuyện này có chút đáng sợ rồi nha.

Đầu tiên Cố phu nhân nhìn Kiều Vãn Tình thật kỹ rồi nói: “Đây là xã giao mà con bảo?”

Cố Yến Khanh: “……”

Trên đời này việc xấu hổ nhất chính là bị vạch trần lời nói dối. Nhưng anh lại mặt không đổi sắc nói: “Xem như vậy ạ.”

Đàm tiểu thư nhìn thấy Kiều Vãn Tình thì sắc mặt cũng không tốt. Cô ấy cũng biết chuyện trong đó, nhưng rõ ràng Kiều Vãn Tình đã nói với mình…

Thật ra Cố phu nhân cũng không ngại con trai mình hẹn hò cùng các cô gái, thậm chí còn vô cùng vui vẻ. Rốt cuộc thì thằng nhóc nhà mình cũng đã nghĩ thông. Có thể nói bà với con dâu cũng không có yêu cầu gì.

Chỉ là từ trước đến nay Cố Yến Khanh chưa từng nói với mình là nó có bạn gái nên bà vẫn luôn mai mối cho nó cùng Đàm tiểu thư. Tuy rằng Cố Yến Khanh vẫn luôn giữ thái độ từ chối nhưng bà lại cảm thấy những việc như tình cảm đều là gặp nhau nhiều mới có nên càng tích cực sắp xếp cho thằng nhóc và Đàm tiểu thư gặp mặt.

Hiện giờ Cố Yến Khanh lại như vậy, làm bà cùng Đàm tiểu thư mất mặt. Nên bà hạ mình xuống, hỏi: “Xem như hả? Cô bé này là ai thế?”

“Cháu…” Kiều Vãn Tình định nói mình chính là đối tác của Cố Yến Khanh, vừa cho Cố Yến Khanh bậc thang để đi xuống, vừa giải thích quan hệ của mình và anh.

Nếu không Cố phu nhân hiểu lầm quan hệ của bọn họ rồi nhằm vào cô thì làm sao bây giờ!

Cô không sợ mình bị nhằm vào, chỉ sợ sự tồn tại của Khẩu Khẩu bị phát hiện.

Nhưng lời nói còn chưa ra khỏi miệng đã bị Cố Yến Khanh kéo lại. Cố Yến Khanh nhìn thoáng qua Kiều Vãn Tình, giọng điệu như thường nói: “Người yêu ạ.”

Ba người đứng đó: “……”

Đàm tiểu thư vẫn luôn không nói gì cuối cùng cũng không giữ nổi sự bình tĩnh nữa. Cô không nghĩ tới một người lạnh lùng như Cố Yến Khanh lại dùng ánh mắt dịu dàng như thế để nhìn Kiều Vãn Tình.

Kiều Vãn Tình lôi kéo tay áo anh, nhỏ giọng hỏi: “Hả? Anh định làm gì?” Cố Yến Khanh nhẹ giọng nói: “Giúp tôi một chút.”

Kiều Vãn Tình ngay lập tức hiểu.

Anh ấy là đang lợi dụng cô để làm Đàm tiểu thư hết hy vọng.

Trong sách viết vị Đàm tiểu thư này chính là người phụ nữ làm Cố Yến Khanh vô cùng đau đầu.

Được thôi. Vừa mới nhận đồ của người ta nên Kiều Vãn Tình im lặng không nói gì.

Cố phu nhân không nghĩ anh sẽ nói như vậy: “Không phải là con không có……”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-tinh-ke-ngu-cung-dai-gia/chuong-39.html.]

“Gần đây con mới phát hiện ra tình cảm của mình, quên nói với mẹ. Con xin lỗi.” Cố Yến Khanh không chút thật lòng xin lỗi, nhìn như đang khiêu khích.

Cố phu nhân rất muốn làm một bà mẹ chồng ác độc như trong phim truyền hình kén chọn các thứ. Nhưng bà lại không nói được cái gì. Từ bề ngoài đến khí chất của Kiều Vãn Tình bà đều không thể bắt bẻ cái gì, nếu thật sự muốn soi thì chỉ có cô bé này quá xinh đẹp, không thích hợp làm vợ?

Một phu nhân được giáo dục tốt đẹp như Cố phu nhân làm sao nói được lời nói kiểu này được?

Nhưng không hiểu sao bà thấy khó chịu khi nhìn Kiều Vãn Tình.

Cuối cùng bà khó chịu nói với Cố Yến Khanh: “Buổi tối trở về nói chuyện với mẹ sau. Tiểu Hâm, chúng ta đi thôi.”

Nhìn bóng dáng Cố phu nhân đi xa. Kiều Vãn Tình nghĩ thầm, trường hợp này sao cứ giống giống cảnh tượng mẹ chồng ác độc gặp con dâu trong phim truyền hình m.á.u chó chiếu lúc 8 giờ ý nhỉ?

“May là tôi không phải bạn gái anh. Nếu không nhất định sẽ phải đau đầu một phen xem sống chung với mẹ chồng như nào cho tốt.” Kiều Vãn Tình nói đùa. Người như Cố phu nhân khẳng định không vừa mắt người như cô, có lẽ ở chung cũng không được đâu.

“Sẽ không đâu. Nhưng nếu gặp phải loại tình huống ngoài ý muốn như vậy thì tôi nhất định sẽ không để người trong lòng mình chịu tủi thân.”

Lợi hại như vậy sao? Kiều Vãn Tình cười nói: “Nhỡ đâu làm ba mẹ anh tức giận thì sao?”

Vẻ mặt Cố Yến Khanh bình tĩnh, nói: “Người của tôi ở cùng tôi chứ không phải ở cùng ba mẹ tôi.”

Cố Yến Khanh có thể nói lời này cho thấy anh rất chu đáo. Có lẽ nếu gặp được một người mạnh mẽ và ấm áp như Cố tổng có thể bớt rất nhiều mâu thuẫn giữa mẹ chồng nàng dâu nha!

Vì nhớ Khẩu Khẩu, Kiều Vãn Tình lại không muốn đi dạo phố nữa. Cố Yến Khanh nghĩ quần áo có thể mua rồi đưa cô sau nên cũng không ép cô nữa.

Chỉ là trong lòng anh có chút tiếc nuối, anh còn cho rằng Kiều Vãn Tình thích đi dạo phố cơ.

Phùng Kỳ ôm Khẩu Khẩu ngồi trên xe. Tuổi như anh thì ai cũng đều đã lên chức ba rồi nên anh bế Khẩu Khẩu không giống như lần đầu tiên Cố Yến Khanh bế cậu nhóc, cứng đờ cả người. Khẩu Khẩu được anh bế ngủ rất ngon.

Kiều Vãn Tình sợ tương lai xảy ra việc giống như trong sách, đột nhiên cô muốn nhắc nhở Cố Yến Khanh.

Nhưng nhắc nhở thế nào mới làm anh đuổi việc Phùng Kỳ?

Mà cho dù hiện tại Phùng Kỳ bị đuổi, thì cũng sẽ có Trương Tam, Lý Tứ vào làm thay, bị xúi giục.

Vốn dĩ, địa vị của quản gia trong nhà cao hơn tài xế. Vì thế đương nhiên đãi ngộ của quản gia tốt hơn, cao hơn tài xế. Đó là chuyện hiển nhiên.

Nhưng mà Phùng Kỳ già rồi đầu óc không linh hoạt, cảm thấy địa vị của mình ở Cố gia là cao nhất, mình phục vụ Cố gia cả đời lại không bằng một quản gia mới vào làm bảy tám năm. Vì vậy ông mới cảm thấy khó chịu trong lòng.

Kiều Vãn Tình nghĩ, nếu con cô không thành vai ác, hẳn cũng sẽ có người khác xúi giục Phùng Kỳ.

Kiều Vãn Tình đỡ chán, đây con mẹ nó là đề khó rồi!

“Cô đang nghĩ gì thế?” Cố Yến Khanh bế Khẩu Khẩu, nhìn Kiều Vãn Tình sững sờ, hỏi.

Trình độ bế Khẩu Khẩu của Cố Yến Khanh không cao bằng Phùng Kỳ. Khẩu Khẩu nằm trong n.g.ự.c anh không thoải mái cựa quậy vài cái, chuẩn bị tỉnh.

Thấy vậy anh vội chỉnh lại tư thế ngồi của mình để Khẩu Khẩu nằm thoải mái hơn.

Khẩu Khẩu rầm rì vài tiếng rồi không quậy nữa. Đúng là một hoàng đế nhỏ, khó chiều thật đấy! “Không có gì.”

Kiều Vãn Tình thoát ra khỏi suy nghĩ, bị ý nghĩ của chính mình dọa rồi. Trừ khi từ nay về sau Cố Yến Khanh không ngồi xe nữa, chứ tai họa ngầm khẳng định vẫn luôn tồn tại.

“Đúng rồi,” Đột nhiên Kiều Vãn Tình nghĩ đến một chuyện, “Anh đừng nói cho Cố phu nhân biết về sự tồn tại của Khẩu Khẩu nhé. Tôi lo qua lần gặp này Cố phu nhân điều tra tôi.”

Vì bản thân, Đàm tiểu thư chắc sẽ không nói. Nhưng cô sợ Cố phu nhân điều tra ra cái gì.

Cố Yến Khanh gật gật đầu.

Kiều Vãn Tình nhớ đến cuộc gặp gỡ giống như trong phim truyền hình m.á.u chó chiếu lúc 8 giờ vừa rồi lại nói: “Anh nói xem mai mẹ anh có đến tìm tôi, ném cho tôi 100 vạn rồi mang con tôi đi không nhỉ?”

Cố Yến Khanh nghe vậy, bật cười: “Cô nghĩ cái gì vậy?”

“Phim truyền hình đều diễn như vậy mà?”

“Ừ, nhưng bây giờ thì 100 vạn không đủ để tống cổ. Phải cần 1000 vạn.” Kiều Vãn Tình: “……”

Loading...