Xuyên sách tính kế ngủ cùng đại gia - Chương 30

Cập nhật lúc: 2024-12-09 09:35:01
Lượt xem: 46

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/zeYfgHVqjJ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Diện tích của núi Mai không nhỏ, du khách cũng có rất nhiều. Chủ yếu là do nơi này cách thành phố chỉ khoảng hai giờ lái xe, không tính là quá xa nên rất nhiều người sẽ vì thế mà tới đây ngắm hoa mai.

“Vốn dĩ tớ còn lo lắng chỗ này của cậu khá xa xôi sẽ thiếu khách, quán đồ chay không dễ mở,” Đường Nguyệt Nguyệt nhìn du khách đông đúc, nói, “Không ngờ ở đây lại có nhiều người như vậy. Về sau nếu miếu Nguyệt Lão mở cửa thì nhất định cậu sẽ bán rất đắt hàng đó!”

Kiều Vãn Tình nói: “Nếu không có nhiều du khách như vậy thì làm sao năm ngoái tớ bán hết được hai vườn rau?”

“Tớ cảm thấy cậu bán rau cho du khách cũng khá hay nha, không nghĩ tới cậu còn có đầu óc buôn bán như vậy.”

Cô nghe nói Kiều Vãn Tình dựa vào việc bán rau kiếm lời được không ít tiền nên cực kỳ khâm phục bạn mình.

Chỉ với nửa năm ngắn ngủi mà bạn thân của cô đã hoàn toàn thanh đổi. Hiện tại thu nhập của Kiều Vãn Tình đã bằng cô – một đại diện của giám đốc công ty trên thành phố.

Phải biết rằng ở một nơi như thế này mà kiếm được nhiều tiền như vậy thì đối với người khác mà nói thì chuyện này là vô cùng khó khăn.

Kiều Vãn Tình cười nói: “Bạn tớ cho tớ ý kiến, thật ra tớ cũng có nghĩ được cách như thế này đâu, lúc đó suýt chút nữa là hai vườn rau của tớ đi tong rồi đó.”

“Đàm Việt?” Cố Yến Khanh đang đứng một bên không nói gì bỗng lên tiếng hỏi.

“Đúng rồi,” Kiều Vãn Tình bỗng nhớ đến hình như Cố Yến Khanh không thích Đàm Việt dạy mình buôn bán, cố ý nói, “Thầy Cố cảm thấy ý kiến đó như thế nào?”

Cố Yến Khanh: “…….”

“Rất tốt.” Cố Yến Khanh nhàn nhạt nói.

Hả? Kiều Vãn Tình thấy quan hệ giữa hai người bọn họ như vậy, cho rằng với tính tình của Cố đại thiếu gia khẳng định có đánh c.h.ế.t anh ấy cũng không công nhận là chủ ý Đàm Việt ra là tốt. Kiều Vãn Tình nói: “Tôi còn cho rằng anh sẽ khinh thường chướng mắt cơ đấy.”

“……” Cố Yến Khanh nhíu mày, nói, “Kiều Vãn Tình, hình tượng của tôi trong lòng cô kém như vậy hả?”

Cố Yến Khanh tự nhận mình cũng chưa từng làm sai cái gì. Lúc trước Kiều Vãn Tình dùng hết thủ đoạn để gài bẫy rồi ngủ cùng anh. Sau khi xong việc đúng là thái độ của anh cũng không tốt, nhưng Kiều Vãn Tình là người sai trước, lại còn muốn anh chịu trách nhiệm. Nhưng anh cũng bồi thường cho đối phương 20 vạn, đối phương cũng nhận rồi còn gì?

Lúc sau anh biết cô ấy có con thì…… Tuy rằng thái độ của anh cũng không được coi là tốt, nhưng điều gì nên làm thì cũng làm rồi còn gì? Không hiểu sao Kiều Vãn Tình lại có thành kiến với anh lớn đến vậy.

Cố Yến Khanh tựa như con cưng của trời, là con trai độc nhất trong nhà, điều kiện cũng tốt hơn rất nhiều so với những người khác. Chính bản thân anh cũng tự có những thành công nổi bật của mình, lại thêm nhân phẩm cũng tốt, có thể nói là làm tất cả các cô gái đều động lòng. Sống lâu như vậy rồi còn chưa có cô gái nào đối xử với anh như vậy

Kiều Vãn Tình chính là người đầu tiên.

Kiều Vãn Tình vừa nghe anh hỏi như vậy thì cảm thấy chột dạ. Đúng là cô cũng không có lý do để ghét Cố Yến Khanh.

Nhưng ghét chính là ghét, cần gì lắm lý do như vậy!

Kiều Vãn Tình nói: “Cố tổng không biết là từ tham thành oán, từ oán sinh hận sao? Ấn tượng của tôi với Cố tổng không tốt là hoàn toàn vì lúc trước cầu mà không được nha!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-tinh-ke-ngu-cung-dai-gia/chuong-30.html.]

Cố Yến Khanh: “……”

Nói như vậy, nghe cũng khá hợp lý nhỉ?

Anh còn muốn nói gì nữa thì đột nhiên có một con Husky được một cô gái dắt đi hưng phấn xông tới, cọ vào…… bên người Hoàng Đại Tiên, rung đùi nhìn nó.

Người tới núi Mai du lịch rất ít mang thú cưng đi theo, cho nên đoàn người mang theo thú cưng, lại là chồn…… nhìn trông có vẻ rất khác người.

Lại thêm bọn họ toàn trai xinh gái đẹp nên gây nhiều sự chú ý. Người gặp bọn họ sẽ đều đứng lại nhìn nhiều hơn một chút cái đội hình kỳ quái này, đặc biệt là thú cưng đáng yêu của bọn họ nữa.

Nhưng mà Hoàng Đại Tiên rất lạnh lùng, vô cùng xa cách với người ngoài. Có người muốn chụp ảnh với nó, vừa túm túm nó nó liền dịch người ra, chừa lại quả m.ô.n.g cho người ta.

Vì thế người ta lại càng cảm thấy hứng thú với nó.

Nhưng người ta cũng chỉ dám đùa đùa nó thôi, rốt cuộc cũng không rõ nó có cắn người hay không. Nhưng Husky này lại không sợ, ở bên người Hoàng Đại Tiên la lối khóc lóc quậy phá. Chủ nhân của nó túm như nào nó cũng không đi. Cuối cùng Hoàng Đại Tiên trông như ngoan ngoãn dịu dàng tức giận, hung hăng thể hiện sự khó chịu của mình với Husky thì nó mới tủi thân kẹp chặt cái đuôi rời đi.

Đường Nguyệt Nguyệt ăn cơm tró cả nửa ngày sờ soạng Hoàng Đại Tiên một chút, làm bộ cảm thán, nói: “A Hoàng à, mi mà đối xử như vậy với cô gái nhỏ sẽ không lấy được vợ đâu.”

Cố Yến Khanh: “……”

Vì sao nghe lời này cứ cảm thấy…… là lạ? Kiều Vãn Tình nghẹn cười.

Đáng tiếc Hoàng Đại Tiên mới đuổi được Husky còn đang vênh váo tự đắc, ưỡn thẳng n.g.ự.c lên, căn bản không hiểu Đường Nguyệt Nguyệt đang nói cái gì.

Đoàn người cười cười đùa đùa bỗng chốc cũng ngắm xong núi Mai, liền nối đuôi nhau đi về.

Khi đi qua trấn trên, Kiều Vãn Tình thấy có người bán vịt liền mua một con, chuẩn bị buổi tối nấu cháo vịt.

Đương nhiên là Cố Yến Khanh trả tiền.

Giải quyết xong một việc lớn trong lòng, tâm trạng của Kiều Vãn Tình cũng thả lỏng lại, nấu cơm cũng nhẹ nhàng hẳn đi.

Cháo vịt được nấu rất ngon, ăn trong miệng để lại hương vị khó quên. Mùa đông ăn một bát cháo vịt vừa mới múc ra khỏi nồi làm dạ dày ấm áp, cảm giác hạnh phúc tràn đầy.

Đường Nguyệt Nguyệt ăn vô cùng thỏa mãn, tiếc nuối nói: “Đáng tiếc ngày kia tớ phải đi làm, nếu không tớ ở chỗ cậu ăn vạ thêm mấy ngày nữa.”

Mùng bảy mọi người đều phải đi làm cho nên ngày mai bọn họ đều phải trở về. Vừa hay Đường Nguyệt Nguyệt có thể đi nhờ xe của Cố Yến Khanh đi máy bay về thành phố.

Loading...