Kiều Vãn Tình không nói lại được Cố Yến Khanh, vì thế cuối cùng cô chỉ có thể thuê một trợ lý tới giúp việc cho mình.
Nhưng đúng là có thêm một trợ lý nhàn hơn thật. Cô chỉ cần giao việc mình cần xử lý cho người ta, sau đó trợ lý sẽ giúp cô xử lý việc của mình, không cần cô phải can thiệp quá nhiều.
Kiều Vãn Tình không chỉ ở yên trong nhà dưỡng thai mà còn tranh thủ làm thêm một ít việc ở shop online của mình nữa.
Nói vậy thôi chứ điểm chuyên cần của cô vô cùng thấp. Vì quá mệt mỏi nên ở chỗ nào cô cũng có thể ngủ được.
Theo như ký ức của nguyên chủ, năm ấy, khi cô ấy có Khẩu Khẩu thì ba tháng đầu ăn cái gì là nôn cái nấy, suýt nữa phá sản vì đi bệnh viện khám quá nhiều.
Nhưng mà bạn nhỏ thứ hai này không giống như anh mình. Ngoài việc không chịu ăn đồ tanh hoặc đồ quá thanh đạm thì cái gì cũng chấp nhận. Vì thế Kiều Vãn Tình ăn tất cả mọi món, đặc biệt là những món chua cay như mỳ chua cay, gà chua cay. Mấy món đó mà ăn với cơm thì cô có thể ăn được tận hơn hai bát một bữa!
Hơn nữa sau khi có thai thì Kiều Vãn Tình rất thích ngủ, càng lười biếng hơn.
Không phải ăn thì là ngủ. Kiều Vãn Tình cảm thấy mình sắp trở thành một chú heo luôn rồi!
Vì mang thai nên cô không thể chạy qua chạy lại giữa thành phố C và thôn Đông Dương như trước nữa. Kiều Vãn Tình quyết định thời gian đầu cô sẽ ở yên tại thành phố C, thỉnh thoảng sẽ về thăm bà nội Kiều sau.
Vốn dĩ lúc ăn Tết Âm lịch bọn họ cũng đón bà nội Kiều lên ăn Tết cùng Cố Kính Chi và Cố phu nhân. Lúc đó cô cũng bảo bà nếu được thì bà ở chỗ này luôn, đừng về thôn Đông Dương nữa.
Nhưng bà nội Kiều không hợp với cuộc sống trong thành phố.
Ở dưới nông thôn, nếu chán bà có thể đi qua nhà hàng xóm tâm sự cho đỡ buồn.
Nhưng ở trên thành phố thì hai nhà liền kề nhau chẳng quen biết với nhau, với cả một mình bà lên đây cũng chẳng có việc gì làm. Tuy rằng ở chung với Kiều Vãn Tình, nhưng cách biệt tuổi tác nên hai người cũng không thể tâm sự quá nhiều với nhau. Ở chung với nhau một thời gian ngắn thì còn được, chứ về lâu về dài thì bà nội Kiều cũng cảm thấy buồn chán.
Nói tóm lại là bà không muốn lên thành phố, chỉ muốn về thôn Đông Dương.
Vì thế bà nội Kiều chỉ lên thành phố C gần một tháng là Kiều Vãn Tình đã đưa bà về thôn Đông Dương rồi. Bà vẫn còn chưa tới 70, sức khỏe vẫn còn rất tốt. Cậu hai mợ hai Kiều Vãn Tình cũng làm ở nhà Kiều Vãn Tình nên cô cũng không cần lo lắng cho bà nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-tinh-ke-ngu-cung-dai-gia/chuong-230.html.]
“Thật ra em có thể hỏi bà xem có muốn tìm ông nào tới sống cùng mình cho đỡ cô đơn không cũng được.” Cố Yến Khanh đưa ra chủ ý.
“…… Ngày trước em cũng có hỏi bà rồi.”
“Bà không đồng ý? Hay là bà sợ không gặp được người tốt? Nếu là cái đó thì không cần phải lo, anh có thể giúp.”
Kiều Vãn Tình nói: “Quan niệm của bà khá cổ hủ nên không chấp nhận chuyện đó. Lúc em nói với bà bà còn giận em nữa cơ.”
Thật ra Kiều Vãn Tình cũng đã từng nghĩ đến chuyện này rồi. Đến cả Hoàng Đại Tiên nhà cô còn biết ra ngoài tìm bạn đời, bà nội Kiều ở một mình thì quá cô đơn rồi.
Bây giờ là xã hội hiện đại, muốn tìm một người gần tuổi để bầu bạn cũng chẳng phải là chuyện mất mặt hay đáng xấu hổ gì.
Cố Yến Khanh nghe Kiều Vãn Tình nói thì bỏ qua ý định đó.
……
Từng ngày từng ngày trôi qua, chớp mắt em bé đã được ba tháng. Kiều Vãn Tình vẫn ăn được ngủ được như cũ, chẳng qua là hội chứng thèm ngủ của cô đã đỡ đi nhiều rồi.
Làm người ta vui vẻ nhất chính là shop online của Kiều Vãn Tình cuối cùng cũng có chút khởi sắc. Ngày trước Đường Nguyệt Nguyệt đã từng làm trong công ty chuyên kinh doanh shop online rồi nên cô nàng cũng có khá nhiều kinh nghiệm. Thêm vào đó, lần trước bị phạt nên cô nàng cũng rút ra được kinh nghiệm rất nhiều, lần này cô nàng càng làm cẩn thận hơn trước.
Trời cũng không phụ lòng người, doanh thu của shop “Giòn Trong Miệng” đi lên một đường thẳng đứng. Hơn nữa bọn họ cũng đã nhận được khoản vay rồi, hiện tại tiền vốn của shop dồi dào, có thể làm việc trong thoải mái.
Ngoài bán hàng trên Vượng Vượng, shop “Giòn Trong Miệng” còn bán hàng trên app Bính Đa Đa.
App này là một app mới nổi, không có luật lệ nghiêm khắc như Vượng Vượng, muốn tự mua hàng để tăng doanh thu của mình cũng rất dễ, giá cũng còn rất rẻ nữa. Chi phí vận chuyển cũng rất thấp, gần như chẳng đáng là bao.
Nhưng mà quy tắc bán hàng trong app này rất khó hiểu. Có lúc tiện tay bán một chút có thể bán được mấy chục đơn một ngày, có lúc thì đẩy doanh thu đến hộc cả m.á.u cũng chẳng bán được một đơn nào. Thậm chí có một số “người chơi hệ lâu năm” cũng phải bó tay với nó.
Vì thế shop “Giòn Trong Miệng” vẫn tập trung kinh doanh qua app Vượng Vượng. Còn app Bính Đa Đa thì thỉnh thoảng vui vui vào đó bán một chút thôi, chứ còn đâu các cô cũng không quá trông chờ vào nó.