Xuyên sách tính kế ngủ cùng đại gia - Chương 226

Cập nhật lúc: 2024-12-11 08:05:12
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau Tết, việc ở công ty Cố Yến Khanh nhiều hơn rất nhiều. Chủ yếu là anh kết hôn nên xin nghỉ phép, tốn rất nhiều thời gian nên công việc của anh còn tồn đọng lại rất nhiều, không thể lười biếng như trước kia, ba ngày đi làm thì hai ngày nghỉ phép.

Vì thế tan tầm anh cũng không được về luôn, phải ở lại làm thêm một lúc. Kiều Vãn Tình cũng không để ý lắm, cô ngồi ở văn phòng chờ anh. Nhưng chờ lâu quá nên Kiều Vãn Tình cũng ngủ thiếp đi từ lúc nào không hay, Cố Yến Khanh đến cô cũng không phát hiện.

Trước kia Cố Yến Khanh đã từng tới đây rồi nên anh biết văn phòng làm việc của Kiều Vãn Tình ở đâu.

“Vãn Tình, tỉnh tỉnh.”

Kiều Vãn Tình đang ngủ ngon thì cảm nhận có người đẩy mình. Tuy rằng cô rất muốn tỉnh lại nhưng buồn ngủ quá nên cô không muốn động đậy chút nào.

Cho đến tận khi miệng cô cảm nhận được sự ướt nóng.

Cố tổng dùng phương pháp đơn giản nhất đánh thức cô dậy.

Kiều Vãn Tình khó chịu mở mắt ra ngáp một cái. Thấy gương mặt dán sát vào mình của Cố Yến Khanh thì cô bị dọa nhảy dựng lên: “Anh định dọa c.h.ế.t em à?”

“Anh đẹp trai như này còn có thể dọa c.h.ế.t em, thế nếu lúc nãy mà là người xấu thì sao? Chẳng phải em bị dọa đến thăng thiên luôn rồi à?” Cố Yến Khanh lắc lắc đầu, duỗi tay xoa đầu Kiều Vãn Tình, “Dạo này em làm việc mệt lắm sao?”

Dạo này anh thấy Kiều Vãn Tình rất hay mất tập trung, lại còn nhanh mệt nữa.

“Cũng không hẳn,” Kiều Vãn Tình cũng khó hiểu, cô ngáp một cái, nói tiếp: “Nhưng không hiểu sao lúc nào em cũng mất tập trung, lại còn buồn ngủ nữa chứ.”

Cố Yến Khanh kéo cô từ ghế dậy, tắt máy tính giúp cô rồi nói: “Em có muốn tới bệnh viện khám không?”

“Không cần vậy đâu anh, chờ mấy ngày nữa là ổn rồi. Có khi em ăn ít, bị hạ đường huyết nên mới như vậy.” Kiều Vãn Tình nghĩ cơ thể mình không có vấn đề gì.

Nhưng lời này của cô lại càng làm Cố Yến Khanh quyết tâm đưa cô đến bệnh viện để khám hơn: “Mai chúng ta đi bệnh viện khám.”

“Không cần đâu anh, thật đấy. Không phải anh còn đang bận việc sao? Em nghỉ ở nhà mấy ngày là được rồi.”

“Công việc có bận đến mấy cũng có thời gian đưa em đi bệnh viện, nếu không anh sẽ gọi bác sĩ gia đình vào khám cho em.”

Bác sĩ gia đình mà Cố Yến Khanh bảo chính là bác sĩ Hoàng mà Khẩu Khẩu nghe tên đã sợ vỡ mật. Bác sĩ Hoàng từng đi du học tại nước ngoài, về làm bác sĩ tại nước nên vô cùng tài giỏi. Nhưng bác sĩ Hoàng cũng chỉ giỏi ở một phần thôi, chứ như tình hình này của Kiều Vãn Tình là phải đi kiểm tra tổng thể.

Vì thế cô phải đến bệnh viện.

“Đi thôi. Mình về muộn thì Khẩu Khẩu sẽ khóc đấy.” Cố Yến Khanh giúp Kiều Vãn Tình xách túi, sau đó nói với Kiều Vãn Tình đang héo rũ.

Bây giờ Khẩu Khẩu không còn dính ba mẹ như trước nữa. Buổi trưa ngủ dậy không thấy ba mẹ mà thấy quản gia thì cậu cũng không khóc mà chơi với quản gia.

Thậm chí cậu nhóc còn lấy đồ ăn vặt của mình chia cho quản gia ăn cùng nữa.

Quản gia biết Khẩu Khẩu giấu đồ ăn ở một chỗ kín nào đó, ông còn biết chỗ đồ ăn ấy là Cố phu nhân cùng Cố Kính Chi mua. Nhưng chuyện này ông không dám mách với Cố Yến Khanh cùng Kiều Vãn Tình nên chỉ có thể giả ngốc để hai người bọn họ tự phát hiện.

Khụ khụ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-tinh-ke-ngu-cung-dai-gia/chuong-226.html.]

Vì thế à, nuôi trẻ lúc nào cũng phải lên dây cót, chuẩn bị tinh thần để đấu trí đấu dũng.

Từ văn phòng của Kiều Vãn Tình về nhà thì lái xe cũng không tới 20 phút. Lúc mới lên xe, Kiều Vãn Tình còn nói được vài câu với Cố Yến Khanh. Sau đó cô buồn ngủ quá nên cũng ngủ thiếp đi luôn.

Kiều Vãn Tình cố gắng làm bản thân tỉnh táo, không ngủ cho đến khi về nhà. Nhưng không hiểu sao cô lại ngủ, lại còn ngủ vô cùng ngon lành nữa chứ.

Nhân lúc đèn xanh đèn đỏ, Cố Yến Khanh chỉnh điều hòa trong xe ấm lên một chút, sau đó duỗi tay nâng cổ Kiều Vãn Tình lên cho cô đỡ mỏi cổ.

Kiều Vãn Tình bị anh làm phiền cũng không có dấu hiệu tỉnh lại. Cô nghiêng đầu đi, tiếp tục ngủ ngon lành.

Cố Yến Khanh nhíu mày. Như này nhất định mai phải tới bệnh viện khám rồi.

……

Buổi tối nhà bếp làm món lẩu gà hầm bia. Có lẽ họ thấy gần đây Kiều Vãn Tình không ăn những món thanh đạm mà muốn ăn món cay nên mới cố tình làm món này.

Làm món lẩu gà hầm bia khá phức tạp. Sau khi xào thơm thịt gà thì cho thịt vào trong nồi lẩu, đổ thêm bia vào hầm lên, rắc thêm ớt bột vào. Khi đun nồi lẩu lên thì mùi hương bia sực khắp phòng, hương vị vô cùng độc đáo và mới lạ. Thịt gà được đun cùng bia ăn vừa giòn vừa thơm, có thể nói rằng ăn một lần là không thể quên được.

Kiều Vãn Tình ăn liền hai bát cơm. Nếu không phải bụng cô không chứa nổi nữa thì cô sẽ còn ăn thêm.

Nhưng Khẩu Khẩu lại không giống vậy.

Hôm nay Khẩu Khẩu dậy muộn, lúc chập tối lại ăn cả một đống đồ ăn vặt nên lúc này cậu đã lưng lửng rồi, không còn bụng để ăn cơm nữa.

Kiều Vãn Tình xúc một thìa cơm đưa đến gần miệng Khẩu Khẩu. Khẩu Khẩu mím môi tránh cái thìa, nói: “Ma ma, buổi chiều, buổi chiều Khẩu Khẩu gọi video với bà nội.”

“Hả? Thế bà nội cũng bảo Khẩu Khẩu phải ăn cơm thì mới có thể lớn được đúng không?”

Khẩu Khẩu lắc đầu nói: “Bà nội bảo Khẩu Khẩu không được ăn, ăn cơm cơm.”

Kiều Vãn Tình rất muốn nói con nói điêu, nhưng cô định xem Khẩu Khẩu định khua môi múa mép như nào nên hỏi cậu tiếp: “Tại sao vậy?”

“Ăn, ăn nhiều bụng sẽ, sẽ nổ tung,” Khẩu Khẩu nói tới đây thì vung tay lên, “Bùm ~”

Kiều Vãn Tình Cố Yến Khanh: “……”

Thằng nhóc này mai sau không đi làm biên kịch thì hơi phí đấy.

Bây giờ Khẩu Khẩu xem TV cũng hiểu trên đó người ta nói gì với nhau rồi. Thỉnh thoảng Khẩu Khẩu xem hoạt hình trên TV còn học được một số câu người ta nói trong đó cơ, vì thế hiện tại Khẩu Khẩu không dễ lừa chút nào, hơn nữa tài ba hoa chích chòe của cậu nhóc càng cao siêu hơn trước.

Cố Yến Khanh đang ngồi yên một bên xem kịch vui thì xoa xoa đầu cậu, không chút khách sáo vạch trần Khẩu Khẩu: “Lần sau không cho con ăn đồ ăn vặt vào chập tối nữa.”

“Khẩu Khẩu không ăn!” Khẩu Khẩu cố gắng biện minh cho mình. “Thế chỗ vỏ kẹo kia là ai ăn?”

“Ông quản gia!” Khẩu Khẩu không chớp mắt bán đứng đồng đội của mình. Quản gia: “……”

Loading...