Chắc là đợt này được ả tiểu tam kia đút cho no đủ nên nhìn qua anh ta béo lên trông thấy. Vốn dĩ đã lùn rồi, ngày trước lúc gầy nhìn còn tạm được, bây giờ béo lên nhìn trông chẳng khác gì mấy ông chú trung niên bụng phệ.
Nếu mà anh ta hói đầu nữa thì tuyệt vời!
Người ở bên Lục gia chắc cũng có nghe qua một chút chuyện nhà bọn họ rồi nên thấy Cố Yến Trạch đến thì vô cùng hiểu chuyện tránh mặt đi. Kiều Vãn Tình biết Cố phu nhân cũng không muốn cô tham gia quá nhiều vào chuyện này nên cũng lấy cớ đi trông Khẩu Khẩu rồi ra ngoài.
Cố Yến Trạch chọn gặp Sở Thơ Thơ vào lúc cô cùng Cố Yến Khanh mới cưới nhau xong, chắc là không phải anh ta tới đòi ly hôn với Sở Thơ Thơ hoặc giành quyền nuôi Uyên Uyên để chọc giận Cố phu nhân đâu nhỉ?
Nếu không chắc chắn mẹ chồng cô sẽ đánh c.h.ế.t anh ta. Vậy anh ta tới đây để làm gì?
Hay là anh ta đột nhiên tỉnh ngộ, phát hiện người mình vẫn luôn yêu thật ra là Sở Thơ Thơ nên muốn tới đây để tái hợp lại.
Nhưng chuyện đó là không thể. Nhìn bộ dáng sung sướng kia của Cố Yến Trạch thì chắc chắn hiện tại anh ta cùng Khương Ý sống với nhau rất vui vẻ.
Kiều Vãn Tình không đoán ra nên lười chẳng muốn đoán nữa. Cô đi ra ngoài tìm Khẩu Khẩu cùng Uyên Uyên.
Khẩu Khẩu cùng Uyên Uyên đang chơi bên ngoài. Thấy Kiều Vãn Tình đến thì Khẩu Khẩu không chạy tới chỗ cô như mọi khi mà chạy nhanh ra chỗ khác.
Kiều Vãn Tình: “……” Đây là…… tức giận hả?
Lúc Khẩu Khẩu tức giận thì rất hay tránh mặt cô. Nhìn dáng vẻ này của Khẩu Khẩu thì tám phần là do tối qua cô cùng Cố Yến Khanh “vứt bỏ” cậu, không ngủ chung với Khẩu Khẩu nên cậu nhóc giận?
Kiều Vãn Tình bất đắc dĩ cười cười, chạy đuổi theo Khẩu Khẩu, ôm cậu vào trong ngực. Khẩu Khẩu dùng tay che mặt. Kiều Vãn Tình lấy tay nhỏ của cậu ra hỏi: “Nào Khẩu Khẩu, con giận mẹ à?”
Khẩu Khẩu quay lưng đi: “Không có!”
“Lại còn chối nữa à,” Kiều Vãn Tình quay đầu Khẩu Khẩu qua, “Thế tại sao lại không dám nhìn mẹ?”
“Khẩu Khẩu, Khẩu Khẩu đái dầm.”
Hóa ra là vì chuyện này à? Kiều Vãn Tình nói: “Mẹ biết rồi. Sáng nay bà nội con nói với mẹ rồi.”
“Khẩu Khẩu ngại.”
“……” Mặt dày như con còn biết ngại?! Vốn dĩ Kiều Vãn Tình còn cho rằng mặt Khẩu Khẩu dày đến hơn 30 cm, đến cả việc lớn cũng làm bộ như chưa có gì xảy ra cơ!
“Không có gì phải ngại cả.” Kiều Vãn Tình nhìn Khẩu Khẩu đang ngại che kín mặt mình lại thì nói, “Khi còn nhỏ ai chẳng đái dầm? Đây là lần đầu tiên Khẩu Khẩu đái dầm đó! Con đã rất tuyệt rồi!”
“Thật, thật ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-tinh-ke-ngu-cung-dai-gia/chuong-218.html.]
Kiều Vãn Tình cười nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ của Khẩu Khẩu nói: “Đúng rồi. Lúc ba con 5 tuổi vẫn còn tiểu ra giường nữa cơ!”
Khẩu Khẩu nghe đến chuyện ba ba có thể lên trời hái sao của mình cũng đái dầm thì không còn cảm thấy ngại nữa.
Lúc này Uyên Uyên đi qua. Khẩu Khẩu vui vẻ khoe với Uyên Uyên: “Ba ba Khẩu Khẩu, cũng tiểu, đái dầm!”
Kiều Vãn Tình: “……”
Đúng là không nên nói cái gì bí mật với Khẩu Khẩu. Chắc chắn tí nữa gặp ba mẹ chồng cô cùng bà nội Kiều nó cũng khoe cái này cho mà xem!
Khụ khụ.
Cố tổng à, em xin lỗi anh nhiều nha!
Kiều Vãn Tình để hai bạn nhỏ đi chơi tiếp, còn mình thì lấy điện thoại ra mở app Vượng Vượng lên xem có khách hàng nào nhắn tin, gặp vấn đề gì cần shop phản hồi không. Vì cả ngày hôm qua cô chưa vào shop lần nào nên còn một vài vấn đề tồn đọng cần cô giải quyết. Những vấn đề nào mà người cô thuê chuyên phản hồi khách hàng có thể giải quyết được thì họ sẽ xử lý luôn, còn những vấn đề nào người đó không tự giải quyết được thì để lại để hôm nay Kiều Vãn Tình trả lời.
Thời gian này, việc làm ăn của shop “Giòn Trong Miệng” của Kiều Vãn Tình vô cùng tốt. Kiều Vãn Tình đọc vài phản hồi của khách hàng, có vài người bảo hàng bên trong của shop cô có quá ít, bọn họ muốn cô đóng gói nhiều để ăn như đồ ăn vặt.
Vì thế tiếp đó Kiều Vãn Tình cần tăng khối lượng hàng có trong từng sản phẩm của mình. Cô quyết định sẽ đến thành phố C tìm những đầu mối bán rau, xem có món gì ngon, độc đáo không rồi cô sẽ nhập vào.
Sau khi xử lý hết các vấn đề khách hàng, Kiều Vãn Tình ngẩng đầu nhìn Cố Yến Khanh đi từ cửa ra. Thấy cô đang ngồi thì Cố Yến Khanh đi qua chỗ cô.
“Buổi sáng tốt lành, bà Cố của anh.”
“Bây giờ giữa trưa rồi, còn sáng với chả sớm gì nữa.”
Cố Yến Khanh không biết xấu hổ nói: “Haizz, cũng chẳng còn cách nào khác, tối hôm qua chúng ta làm việc “vất vả” quá nên anh mới không dậy sớm nổi đó!”
“…… Anh tự làm việc trong đầu mình đấy hả?”
“Không phải đêm tân hôn mọi người đều như vậy sao? Kể cả không có cũng phải giả vờ như là có chứ? Nếu không sẽ bị người ta cười đó!”
Kiều Vãn Tình: “……”
“Cái đó,” Kiều Vãn Tình quyết định không tiếp tục nói về chủ đề thiếu muối này với Cố Yến Khanh nữa, cô đánh lảng sang chuyện khác, “Ba của Uyên Uyên tới đây làm gì vậy anh?”
“Cái người gì tên Khương Ý kia đã mang thai rồi.”
“Cái gì? Mang thai?” Kiều Vãn Tình không ngờ lại là chuyện này.