Bên quản lý app Vượng Vượng – app Kiều Vãn Tình bán hàng online cũng không xử lý đơn khiếu nại của Kiều Vãn Tình nhanh như vậy. Nhưng Kiều Vãn Tình phát hiện cái shop kia càng bán càng đắt hàng, có lẽ thấy bán được nhiều hàng, tham đỏ cả mắt nên gần như copy tất cả các sản phẩm, mẫu mã của bên shop cô. Trong shop của người đó cũng có bán một số sản phẩm ở quê như hạt dẻ, xoài sấy khô.
Tuy rằng bọn họ chỉ mượn danh nghĩa của cô cùng mẫu mã bao bì sản phẩm của cô để bán măng khô nhưng nhìn trang trí các sản phẩm khác của bọn họ cũng có thể phát hiện được có rất nhiều chỗ bọn họ bắt chước shop của Kiều Vãn Tình.
Càng kinh tởm hơn chính là, Kiều Vãn Tình phát hiện đối phương đổi tên shop của họ thành “Ngon Trong Miệng”……
Lúc Kiều Vãn Tình biết được cái này cũng là lúc cô đang đi dạo phố cùng Đường Nguyệt Nguyệt.
Có lẽ đây là thành phố biển du lịch nên các mặt hàng, dịch vụ mua sắm bên này cũng khá phát triển, có rất nhiều sản phẩm mới mà hai người chưa từng thấy trong nước bao giờ.
Sướng nhất chính là lúc mua đồ trang điểm, giá bán trung bình của mỹ phẩm trang điểm bên này rẻ hơn trong nước rất nhiều.
Kiều Vãn Tình cùng Đường Nguyệt Nguyệt mua rất nhiều mỹ phẩm trang điểm bán chạy ở bên đó, đang lúc Kiều Vãn Tình đắm chìm trong cảm giác sung sướng khi được mua mỹ phẩm thì Trần Du nhắn tin cho cô. Đọc xong tin nhắn, Kiều Vãn Tình cảm thấy khó chịu hết cả người.
Để tiện cho việc phản hồi tin nhắn của khách hàng nên khi đến đây chơi, Kiều Vãn Tình cũng có mua gói mạng quốc tế. Vì vậy khi Trần Du nhắn tin cho cô thì cô nhận được tin nhắn ngay.
“Bọn họ đúng là không biết xấu hổ quá rồi!” Đường Nguyệt Nguyệt thò đầu nhìn qua, “Đây là hoàn toàn mượn danh nghĩa của cậu để bán hàng, thu hút khách rồi còn gì?”
“Đúng rồi,” Kiều Vãn Tình hít sâu một hơi, “Nhìn tình hình này thì tớ khiếu nại với kiện bọn họ cũng chẳng có ích gì.”
Tuy rằng bọn họ ăn cắp ý tưởng của cô để bán được nhiều hàng hơn nhưng bọn họ lại có nhãn hiệu của riêng mình. Vì vậy cô chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn họ lợi dụng mình.
Đường Nguyệt Nguyệt cười nói: “Cậu có biết điều này có nghĩa là gì không?” “Có nghĩa là gì?”
“Có nghĩa là người ta hâm mộ cậu, nên mới bắt chước cậu.” Kiều Vãn Tình: “……”
Thật ra ban đầu cô cũng chỉ giống các shop bán đồ nông khác thôi, lúc nào cũng giận shop mình không nổi tiếng, hoàn toàn lép vế so với các shop bán các sản phẩm khác. Chẳng qua shop cô được nhiều người biết đến hơn sau sự kiện bán măng đông kia thôi.
Đương nhiên là ban đầu đối phương cũng chỉ định hít ké độ hot của shop “Giòn Trong Miệng” để bán măng đông thôi, sau khi thu được lãi thì lại có ý định khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-tinh-ke-ngu-cung-dai-gia/chuong-214.html.]
Đúng là không biết xấu hổ.
Kiều Vãn Tình hỏi: “Thế bây giờ tớ chơi ngược lại bọn họ, đi đăng ký cái nhãn hiệu “Ngon Trong Miệng” này sau đó không cho bọn họ bán có được không nhỉ?”
“Không cần phiền như vậy đâu, cậu chỉ cần báo với bên quản lý của Vượng Vượng, bảo rằng cậu đã đăng ký nhãn hiệu này rồi, bên shop kia ăn cắp thành quả lao động của cậu trước. Nếu mà không được nữa thì cậu lên trên mạng, tìm mấy văn bản của luật sư, sửa đi một chút, lấy danh nghĩa của người quản lý Vượng Vượng nhắn cho bên shop kia. Bọn họ bị dọa kiện thì nhất định sẽ ngoan ngoãn gỡ bỏ đi. Bình thường công ty của tớ cũng xử lý những shop giả mạo danh nghĩa của mình như vậy mà.”
Công ty mà Đường Nguyệt Nguyệt làm rất nổi tiếng, vì thế càng có nhiều người giả mạo hơn. Do đó cách xử lý với những tình huống này cô nàng cũng rất có kinh nghiệm.
Kiều Vãn Tình nghe cái thì ưng luôn.
Đúng là công ty lớn có khác, có rất nhiều kinh nghiệm về mảng này.
Kiều Vãn Tình lại hỏi cô nàng: “Không phải cậu cùng Kỳ Hình đã nói rõ tình cảm với nhau rồi hay sao? Vì thế tiếp theo cậu định như nào? Có muốn tới làm shop cùng tớ không?”
Ngày đó, sau khi bốn người chia tay thì Kỳ Hình đã tỏ tình với Đường Nguyệt Nguyệt. Sau ba tháng chính thức tìm hiểu thì hai người đã nước chảy mây trôi mà ở bên nhau. Nhưng yêu xa thì sẽ khó có thể bền lâu được, vì thế Đường Nguyệt Nguyệt nên tới bên thành phố C để làm việc.
Đường Nguyệt Nguyệt thở dài: “Tớ cũng không biết nữa.”
“…… Cậu có muốn tới đây hay không cậu cũng không biết sao?”
“Anh ấy, anh ấy không muốn tớ tới. Hay là, hay là anh ấy sợ ở với nhau nhiều sẽ chán nhỉ?”
Kiều Vãn Tình: “……”
Suy nghĩ của mấy kẻ đang yêu đương đúng là khó đoán.
Giữa cô cùng Cố Yến Khanh chưa từng trải qua chuyện này bao giờ. Khụ khụ, chủ yếu là do Cố tổng vẫn luôn bao dung, chiều theo ý cô nên cô không cần phải quan tâm mấy vấn đề lựa chọn khó xử như này.
Việc của shop online cô cũng chỉ có thể tạm gác lại đó, vì ngày kết hôn của cô cũng sắp tới rồi!
Vì có nghi thức cần người nhà nên Cố Yến Khanh đưa tất cả người thân, họ hàng cùng phù dâu của nhà Kiều Vãn Tình đến biệt thự. Đến lúc diễn ra hôn lễ thì anh sẽ tới đây đón cô qua chỗ tổ chức.