Xuyên sách tính kế ngủ cùng đại gia - Chương 209

Cập nhật lúc: 2024-12-11 07:12:30
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lần đầu Khẩu Khẩu tìm thấy măng mà mẹ lại làm hỏng mất măng. May là Khẩu Khẩu cũng không biết măng đã bị hỏng rồi. Kiều Vãn Tình khen Khẩu Khẩu mấy câu như giỏi hơn cả mẹ thì Khẩu Khẩu lại tung ta tung tăng đi nhặt chỗ mang kia lên, đi khoe là cậu đã đào được măng rồi!

Lần này lên núi hái măng cũng thu hoạch được kha khá. Hôm nay Cố Yến Khanh qua đây, thấy bọn họ đào măng, còn chưa kịp khen thì đã thấy con mình cầm nửa cây măng nhỏ chạy đến trước mặt mình, sung sướng nói: “Khẩu Khẩu tìm được!”

Cố Yến Khanh bế cậu lên: “Ui, Khẩu Khẩu giỏi quá!”

“Đúng đúng,” Khẩu Khẩu không chút khiêm tốn đồng ý, “Còn giỏi hơn cả ma ma!”

Cố Yến Khanh cười cười sờ đầu cậu nhóc.

Kiều Vãn Tình chọn măng ra. Tuy rằng vị của mấy cây măng bị đào hỏng cũng không khác so với những cây măng bình thường, nhưng mà nó trông xấu hơn, chỉ có thể phơi rồi tự ăn, còn mang đi biếu đi cho thì phải lấy cái đẹp. Mùa này măng đông rất đắt hàng, hơn nữa còn có rất nhiều người có nhu cầu mua.

Nếu mà giao bán cái này trên shop online không biết có ai mua không nhỉ?

Kiều Vãn Tình mở app Vượng Vượng – app cô dùng để bán hàng online ra, tra tên sản phẩm một chút thì thấy cũng có người bán măng khô thật, hơn nữa còn bán vô cùng đắt hàng, giá cả cũng không phải là quá rẻ, tận 60 tệ một cân. Thật ra măng đó bán về nhà cũng phải lọc đi kha khá, nếu mà mua 5 cân về có khi cũng chỉ ăn được một bữa cơm.

Dù vậy vẫn có rất nhiều người mua.

Vì ở thôn của Kiều Vãn Tình cũng có khá nhiều người lên rừng trúc đào măng mang lên chợ bán nên măng bán trên chợ nhiều nhất cũng chỉ 4 tệ một cân thôi. Hơn nữa, vì nhà ở gần núi, có thể tự đào măng được nên cũng có khá ít người mua măng.

Ở quán đồ chay của cô, chỉ ra giá 3 tệ một cân thôi cũng có rất nhiều người tới bán cho cô rồi.

Nếu mà bán online thì……

Có tiền đến miệng không kiếm là đồ ngốc. Mặc dù Cố Yến Khanh chỉ động viên cô nên tập trung bán rau củ nướng thôi nhưng Kiều Vãn Tình quyết định sẽ thử một chút.

Vì thế ngay hôm đó, Kiều Vãn Tình làm việc để thiết kế bao bì và vạch ra kế hoạch bán sản phẩm. Do đã quen tay rồi nên cô làm rất nhanh.

Sau khi cô hoàn thành xong sản phẩm cuối cùng thì mới có hơn 11 giờ.

Đây là lần mà cô làm ra sản phẩm nhanh nhất, có thể nói là do tâm huyết dâng trào nên làm vô cùng nhanh. Kiều Vãn Tình nhìn qua giao diện, trông cũng khá đẹp, rất có cảm giác nông thôn.

Cô duỗi người, nhìn qua Cố Yến Khanh vừa mới tắm rửa xong, đang xoa xoa cánh tay đau nhức của mình thì không nhịn được cười anh: “Con anh bắt nạt anh hả?”

Vì buổi sáng Khẩu Khẩu đào được măng nên cậu nhóc cảm thấy mình rất cao siêu, cao siêu đến nỗi có thể bay được một phát lên trời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-tinh-ke-ngu-cung-dai-gia/chuong-209.html.]

Vì thế buổi chiều cậu nhóc một hai đòi đi đào măng tiếp. Kiều Vãn Tình lại không rảnh nên cô chỉ đành để Cố Yến Khanh đi thay.

Cố Yến Khanh không còn cách nào khác, trùng hợp là rừng trúc gần đó nên anh đành phải mang Khẩu Khẩu đi đào măng tiếp.

Đến nơi, một lát Khẩu Khẩu lại chỉ bảo chỗ này có măng, một lát lại chỉ chỗ kia có măng. Tay Cố Yến Khanh hàng ngày chỉ dùng để đánh máy ký tên, có cầm cuốc mấy lần đâu?

Vì thế buổi tối đến lúc ăn cơm thì cánh tay phải của Cố tổng gần như bị đơ cứng, không nhấc lên nổi nữa.

“Vì thế không nên quá chiều Khẩu Khẩu, thỉnh thoảng phải đánh cho nó vài cái mới ngoan được.” Cố Yến Khanh nói.

Kiều Vãn Tình nói tiếp: “Anh cứ thử đánh đi, ai thèm tin anh chứ?”

Đôi khi Kiều Vãn Tình thật sự giận Khẩu Khẩu thì sẽ đánh vào m.ô.n.g cậu vài cái, nhưng Cố Yến Khanh lại yêu thương Khẩu Khẩu đến nỗi một ngón tay cậu cũng không muốn đánh. Kể cả có đánh thì anh cũng chỉ đánh đùa, đánh yêu một cái thôi chứ chẳng đau chút nào cả.

Vì thế khi bị ba đánh, Khẩu Khẩu còn cảm thấy ba ba đang đùa mình nên cười khanh khách không ngừng.

Cố Yến Khanh: “……Chờ Khẩu Khẩu lớn hơn một chút, anh sẽ dạy dỗ thằng bé cho em xem!”

Kiều Vãn Tình còn lâu mới tin lời anh, cô đứng dậy đi tắm. Mùa đông ở nông thôn, nhiệt độ thấp hơn trên thành phố khoảng 1 – 2 độ, máy sưởi cũng không phổ biến như ở trên thành phố. Tuy rằng đi tắm có nước nóng nhưng động vào nước cũng vô cùng khổ sở. Nhưng nói đi nói lại, tắm nước nóng xong cũng vô cùng thoải mái.

Đặc biệt là còn có người ủ sắn chăn ấm cho thì thoải mái không còn gì bằng.

Khẩu Khẩu vô cùng bá đạo nằm ở giữa giường. Kiều Vãn Tình đang lạnh run người, cô không chút khách sáo kéo Khẩu Khẩu qua ôm thật chặt cho nhanh ấm người, làm ấm tay của mình.

Trong lúc mơ màng, Khẩu Khẩu cảm nhận được mẹ xốc chân của mình lên. Vốn dĩ cậu nhóc đã khó chịu vì có gió lạnh lùa vào trong chăn rồi, đã thế còn bị mẹ coi mình là công cụ ủ ấm, Khẩu Khẩu lập tức cảm thấy tức giận.

Cậu mơ mơ màng màng vươn tay nhỏ đẩy Kiều Vãn Tình ra, mơ mơ hồ hồ nói: “Ra, ra ~”

Kiều Vãn Tình không buông cậu nhóc mà lại hôn lên trán Khẩu Khẩu dỗ cậu: “Ngoan nào, là mẹ đây ~”

Khẩu Khẩu nghe được tiếng của mẹ thì ngoan ngoãn trở lại, sau đó cam chịu làm vật sưởi ấm tay của mẹ, tiếp tục chìm vào giấc ngủ.

Cố Yến Khanh: “……”

Nhìn cô ngựa quen đường cũ như vậy, chắc chắn đây không phải là lần đầu tiên Khẩu Khẩu bị lợi dụng.

……

Loading...