Tuy rằng nhà Cố Yến Khanh ở thành phố X nhưng sản nghiệp của anh không ở thành phố X, vì thế anh cũng có lòng nhưng mà bất lực.
“Nhưng mà Vãn Tình, em định mở shop online thì đương nhiên một mình em không thể tự mình làm hết được. Nếu không em cũng rủ Đường Nguyệt Nguyệt làm chung? Hai người làm với nhau. Như vậy thì Đường Nguyệt Nguyệt có cớ tới thành phố C rồi còn gì?”
Kiều Vãn Tình vỗ đầu một cái, sao cô lại không nghĩ tới cái này nhỉ?
Cô mà mở shop online thì đương nhiên một mình cô không thể lo được hết tất cả các việc được. Tuy rằng giờ mới đang chỉ ở giai đoạn chuẩn bị thôi nhưng đến lúc shop bắt đầu đi vào hoạt động thì cô còn phải tìm một người kiểm tra đơn cho mình, sau đó còn phải trả lời tin nhắn, phản hồi của khách hàng. Vì thế cô chắc chắn phải thuê người hoặc làm chung với ai nữa.
Quan trọng nhất chính là, bản thân Đường Nguyệt Nguyệt cũng đang làm ở một công ty bán hàng online. Đối với việc buôn bán qua mạng này thì cô nàng vô cùng thành thạo. Nếu rủ được cô nàng làm chung thì khẳng định đây chính là một trợ thủ vô cùng đắc lực của Kiều Vãn Tình.
Chỉ là Đường Nguyệt Nguyệt đang làm ở một công ty khá có tiếng trong ngành, muốn mở shop cùng cô thì chắc chắn Đường Nguyệt Nguyệt phải nghỉ việc ở bên đó. Tuy rằng về sau Kiều Vãn Tình cũng sẽ rời về thành phố C để kinh doanh, nhưng dù cho Đường Nguyệt Nguyệt có đồng ý làm cùng cô thì chưa chắc ba mẹ cô ấy sẽ đồng ý.
“Em không hỏi thì sao mà biết được?” Cố Yến Khanh nghe Kiều Vãn Tình nói ra lo lắng của mình xong thì khích lệ cô, “Hơn nữa đây là gây dựng sự nghiệp chứ không phải là đi ăn máng khác. Hai người chỉ cần làm mấy công đoạn đầu là được, còn đâu việc gói hàng, vận chuyển thì giao cho người khác là ổn. Hai em chỉ cần thuê một văn phòng làm việc ở thành phố C, sau đó thuê người vào làm trong công ty của mình, còn mình thì đi làm bà chủ, vui thì đến đó làm, không vui thì chỉ phụ trách thu tiền thôi. Em nhìn anh này, anh cũng làm một CEO của công ty, nhưng anh cũng có phải nhúng tay vào làm cái gì đâu?”
Kiều Vãn Tình: “……”
Tại sao cô lại cảm thấy Cố Yến Khanh nói rất hợp lý nhỉ? Nhưng cô phải có được năng lực đó như anh cái đã.
Tuy vậy, Kiều Vãn Tình cũng quyết định mai hỏi qua ý kiến Đường Nguyệt Nguyệt. Nếu mà mà Đường Nguyệt Nguyệt chịu làm cùng cô thì quá tốt rồi.
Khẩu Khẩu thấy mẹ mình cứ nói chuyện với ba suốt thì cũng một hai thò đầu qua nói chuyện với ba ba. Sau khi Kiều Vãn Tình nói xong thì quay sang xoa xoa đầu nhỏ của cậu nói: “Thế con nói chuyện với ba ba một lát, mẹ đi tắm nhé!”
“Được.” Khẩu Khẩu vui vẻ cầm lấy điện thoại của Kiều Vãn Tình chơi. Kiều Vãn Tình sợ cậu làm rơi điện thoại nên nói, “Mẹ để điện thoại ở đây nhé. Khẩu Khẩu vừa chơi đồ chơi vừa nói chuyện phiếm với ba có được không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-tinh-ke-ngu-cung-dai-gia/chuong-179.html.]
Thật ra Khẩu Khẩu muốn được cầm điện thoại nên khi Kiều Vãn Tình nói vậy thì cậu có chút không vui. Nhưng sau khi Kiều Vãn Tình cùng Cố Yến Khanh phối hợp với nhau, dỗ cậu cả nửa ngày thì cậu nhóc mới đồng ý để điện thoại của mẹ lên giá, sau đó vừa chơi đồ chơi vừa nói chuyện với ba ba.
Sau khi chuẩn bị xong cho Khẩu Khẩu thì Kiều Vãn Tình mới lấy quần áo chuẩn bị đi tắm.
Tắm xong, Kiều Vãn Tình đi ra ngoài thì thấy thằng nhóc Khẩu Khẩu đang ngồi vô cùng ngoan ngoãn nhìn điện thoại, nói câu được câu không với ba nó, nước miếng chảy giàn giụa.
Giờ lớn rồi nên Khẩu Khẩu có thể tự nuốt được nước miếng của mình, không thường xuyên chảy nước miếng như trước nữa. Trừ khi cậu rất thèm cái gì đó, nếu không cậu cũng không chảy nước miếng bao giờ.
Kiều Vãn Tình nhìn vạt áo Khẩu Khẩu ướt sũng nước miếng, cô lấy tờ giấy qua lau cho cậu, hỏi: “Con nhìn thấy cái gì thèm à mà chảy nhiều nước miếng thế?”
“Ăn, ăn ngon.” Khẩu Khẩu chỉ vào màn hình, nói.
“Hả?” Cố Yến Khanh khó hiểu, anh nhìn xung quanh chỗ mình, “Ba có ăn gì đâu?”
Vừa rồi anh vừa làm việc vừa nói chuyện cùng Khẩu Khẩu nên không để ý thấy thằng nhóc thúi đó đang chảy nước miếng.
Kiều Vãn Tình nhìn theo hướng Khẩu Khẩu chỉ, thấy chỗ đó có cuốn tạp chí. Mà tạp chí đó cũng không phải là về tin tức tài chính hay gì mà là về đồ ăn. Ở bên ngoài bìa có đủ loại bánh ngọt, có bánh mousse vị xoài màu vàng nhạt, lại có bánh mousse vị dâu màu hồng, có cả bánh mousse vị nho màu tím bên trên nữa. Chúng đều được trang trí vô cùng đẹp mắt và hấp dẫn.
Nhìn qua thì trông rất ngon.
Chắc là lúc Khẩu Khẩu nhìn thấy cuốn tạp chí đó thì nhớ tới bánh kem mà mình thích ăn nhất nên mới chảy nước miếng……
Kiều Vãn Tình dở khóc dở cười xoa đầu Khẩu Khẩu: “Con có thể bớt tham ăn một chút được không? Phải biết chiến thắng sự thèm ăn chứ!”
Nhìn mỗi bìa tạp chí thôi mà cũng thèm chảy cả nước miếng, chẳng biết là thằng nhóc này giống ai.