Làm bé ngoan là không thể làm trái lời mẹ. Khẩu Khẩu bĩu môi, không vui đưa tay cho Kiều Vãn Tình để cô dắt.
Đường Nguyệt Nguyệt chứng kiền toàn bộ câu chuyện, không nhịn cười được: “Cậu có võ lừa Khẩu Khẩu hay thật đấy!”
“Ôi, bây giờ tớ cũng không còn cách nào khác. Mấy đứa nhỏ này à, đánh thì không đánh được, mắng cũng chẳng mắng được nên tớ chỉ đành dỗ nó vậy thôi.”
Trước kia, như thế hệ của Kiều Vãn Tình, hồi còn nhỏ, nếu không nghe lời ba mẹ thì hầu hết sẽ bị ba mẹ dùng roi để đánh. Nói chung là bạn nhỏ nào cũng từng bị ba mẹ đánh một hai lần rồi.
Nhưng bây giờ mấy đứa nhỏ này kinh lắm, cùng lắm cũng chỉ có thể đánh vào m.ô.n.g nó một hai cái thôi. Chứ còn đâu một ngón tay của nó cô cũng chẳng động vào nổi.
Người đi người lại, khách tới thăm miếu Nguyệt Lão rất đông. Khi tới miếu Nguyệt Lão, Đường Nguyệt Nguyệt bắt đầu căng thẳng, nắm lấy tay Kiều Vãn Tình nói: “Làm sao bây giờ? Tự dưng tớ thấy sợ quá!”
Tuy rằng Đường Nguyệt Nguyệt bảo đi xem quẻ, nếu người ta bảo không có duyên thì sẽ bỏ, nhưng mấy chuyện tình cảm này, làm sao có thể nói bỏ là bỏ được?
Thật ra cô nàng vô cùng hy vọng mình sẽ xin được quẻ có duyên. Đó cũng coi như là một liều thuốc an thần cho cô để cô tiếp tục theo đuổi Kỳ Hình chứ không phải ngày nào cũng suy nghĩ miên man như này.
Kiều Vãn Tình vỗ vỗ tay Đường Nguyệt Nguyệt: “Cái này chỉ mang tính chất tham khảo thôi mà, quan trọng nhất là cậu và Kỳ Hình như thế nào. Cậu cứ yên tâm đi, hôm nào tớ nhờ Yến Khanh thăm dò Kỳ Hình cho.”
“Được đó,” Ánh mắt Đường Nguyệt Nguyệt sáng lên, sau đó nói, “Thế, cậu nhớ dặn Cố tổng nhà cậu thăm dò người ta cẩn thận nha! Đừng để anh ấy biết là tớ hỏi.”
Kiều Vãn Tình bật cười: “Cậu yên tâm. Thật ra Kỳ Hình biết thì cũng có sao đâu? Làm vậy không phải là anh ấy sẽ biết được tấm lòng của cậu rồi sao?”
“Không cần đâu. Nếu vậy tớ sợ anh ấy sẽ cảm thấy tớ quá gấp, làm anh ấy cảm thấy áp lực đó!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-tinh-ke-ngu-cung-dai-gia/chuong-177.html.]
Kiều Vãn Tình: “……”
Con người dính vào cái thứ gọi là “yêu đơn phương” này đúng là khó hiểu thật!
Sau khi ba người thắp hương xong thì đi đến chỗ xin quẻ. Hiện tại ở chỗ xin quẻ cũng có mấy người đứng xếp hàng chờ lấy quẻ.
Bọn họ lấy quẻ cũng giống như trên TV, không khác là bao.
Sau khi thắp hương, quỳ lạy xong thì cầm ống thẻ tre lên sắc sắc vài cái. Trên thẻ tre nhận được sẽ có ghi chữ “thượng” hoặc “hạ”, dưới đó thì có đề một câu thơ hoặc là một câu gì đó. Sau đó thì người sắc quẻ sẽ cầm thẻ tre đó đến nhờ các thầy ở đó xem hộ.
Thầy xem thẻ chính là một ông lão. Vì miếu Nguyệt Lão không phải là chùa, nói đúng hơn thì đây còn chẳng phải là miếu cơ. Gọi là miếu Nguyệt Lão vì mọi người ở đây quen gọi như thế, nên dần dà, tất cả mọi người đều gọi đây là miếu Nguyệt Lão.
Vì thế ông lão xem thẻ cũng không phải là hòa thượng. Trên người ông khoác một cái áo choàng màu xám, tóc hoa râm được cắt ngắn, để lại một chùm râu dê dài trên mặt. Mặt mày ông lão hiền từ trông rất giống mấy vị cao nhân đắc đạo trên TV.
Kiều Vãn Tình đi cùng Đường Nguyệt Nguyệt một lát thì Khẩu Khẩu bắt đầu hơi chán, giãy giụa trong lòng n.g.ự.c mẹ mình đòi đi chơi.
Đường Nguyệt Nguyệt bảo Kiều Vãn Tình cứ đưa Khẩu Khẩu đi dạo đi, cô đứng đây xem thẻ một mình cũng được. Sau khi cô xem xong cô sẽ gọi điện thoại cho Kiều Vãn Tình.
Kiều Vãn Tình nhìn tình hình, biết có lẽ Đường Nguyệt Nguyệt phải chờ tầm nửa tiếng nữa thì đành đi trước. Chắc chắn là thằng nhóc thúi Khẩu Khẩu này không chờ được lâu đến vậy.
Đi ra tới quảng trường bên ngoài thì vẻ mặt của Khẩu Khẩu tươi tỉnh hẳn lên. Cậu nhóc không cần Kiều Vãn Tình bế cũng chẳng cần Kiều Vãn Tình dắt. Về cũng không chịu về. Thân thể nhỏ bé của cậu lách vô cùng nhanh giữa chốn đông người, Kiều Vãn Tình phải chạy sát đ.í.t cậu, để mắt tới cậu liên tục vì sợ Khẩu Khẩu đi lạc.
Trông con mệt thật đấy!