Năm ngoái, lần thứ ba mà Cố Yến Khanh tới chỗ Kiều Vãn Tình, cái lần mà Khẩu Khẩu bị ốm sốt, cũng chính là lúc mà anh để Uyên Uyên ở lại thành phố C cho bảo mẫu trông. Kết quả cả đêm thằng bé ngủ không ngon, hôm sau thì cũng sốt nốt. Sốt đến mức mê sảng nói lung tung. Vì thế anh mới vội vàng chạy trở về để xem thằng bé.
Vì thế Cố Yến Khanh sẽ không để Cố Yến Trạch mang Uyên Uyên đi.
Cố Yến Trạch còn định nói gì nữa, nhưng Cố Yến Khanh không muốn nói chuyện với anh ta nữa. Cố Yến Khanh đứng dậy, lạnh lùng nói: “Chuyện này anh có khua môi múa mép như nào em cũng không đồng ý. Không được chính là không được.”
Nói rồi, Cố Yến Khanh đi ra ngoài. Đến cửa thì anh lại dừng lại, nói: “Đúng rồi, không cho anh rời đi luôn đâu. Ở lại chơi với Uyên Uyên một lát, sau đó kiếm cớ gì đó rồi tự mình chuồn đi đi.”
Cố Yến Trạch: “……”
Uyên Uyên vô cùng vui sướng hái một túi hồng trở về. Nhưng nghe nói ba ba có việc gấp, không thể dẫn mình trở về nhà luôn thì cả khuôn mặt nhỏ của cậu cứng lại, như nghe tin sét đánh.
“Đợi mấy ngày nữa thì mẹ sẽ qua đây đón con, đến lúc đó con sẽ về cùng mẹ nhé!” Dưới sự “uy hiếp” của Cố Yến Khanh, Cố Yến Trạch hoàn toàn không dám thể hiện mục đích ban đầu của mình ra ngoài, vô cùng dối lòng an ủi Uyên Uyên, “Ba ba có việc gấp nên phải về trước.”
Tuy rằng Uyên Uyên còn nhỏ nhưng cậu nhóc vô cùng hiểu chuyện. Thấy Cố Yến Trạch bảo anh bận thì cậu nhóc còn an ủi anh ta: “Ba cứ bận việc ba đi, con sẽ ngoan ngoãn nghe lời chú thím, chờ mẹ tới đây đón con.”
Có lẽ do Uyên Uyên quá hiểu chuyện, làm lương tâm chó má của Cố Yến Trạch trỗi dậy nên anh ta hôn mặt Uyên Uyên thêm vài cái rồi không nói gì nữa.
Kiều Vãn Tình lạnh nhạt nhìn bọn họ. Cuối cùng thì cô cũng hiểu vì sao trong sách, Cố Yến Khanh lại nhận Uyên Uyên làm con nuôi. Trong sách, sau khi Cố Yến Trạch ly hôn với Sở Thơ Thơ xong thì Uyên Uyên đi theo Cố Yến Trạch.
Mà cái loại người như Cố Yến Trạch, không xứng được làm ba.
May là hiện tại cốt truyện có chút thay đổi. Bây giờ Uyên Uyên đã có một người mẹ đối xử thật lòng với mình rồi. Cậu nhóc đi theo mẹ cũng sẽ được sống một cuộc sống hạnh phúc và đầy đủ, căn bản cũng chẳng cần tới tình yêu thương của ba chó má này.
Buổi tối, trước khi đi ngủ, Kiều Vãn Tình lên mạng tra một ít tin tức của Khương Ý. Cô ta cũng có Weibo, chỉ là fan của cô ta khá ít. Bài đăng mới nhất của cô ta là thông báo đã vào đoàn làm phim.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-tinh-ke-ngu-cung-dai-gia/chuong-173.html.]
Kết hợp với tin trước đó cô ta đăng lên Weibo, hẳn là cô ta giành được vai nữ hai.
Cô ta là một người mẫu nhỏ hạng ba, vừa mới đặt chân vào giới giải trí mà giành được tài nguyên tốt như vậy, công lao của ai, không cần nói cũng biết.
Kiều Vãn Tình nhìn qua Uyên Uyên cùng Khẩu Khẩu đang ngủ say, sau đó chui vào chăn của Cố Yến Khanh, hỏi anh: “Ở trong giới giải trí, anh có quen ai không?”
“Anh không.” Cố Yến Khanh chưa bao giờ quan tâm tới giới giải trí, anh cũng không có hứng thú đối với ngành này, nên là anh cũng không quen biết và cũng không có tài nguyên liên quan đến nó.
“Nhưng mà……” Tay anh xoa xoa mặt Kiều Vãn Tình, trêu đùa, “Với nhan sắc này của em, nếu muốn đi vào giới giải trí thì anh nâng em nổi tiếng là chuyện không thành vấn đề.”
Kiều Vãn Tình đánh bay cái móng heo kia của anh đi, xoay người ra chỗ khác, “Nào, anh hẳn hoi một chút đi. Nếu anh có người quen, hay là chỗ quen biết nào đó, chúng ta giúp Khương Ý nổi tiếng đi.”
Bây giờ muốn làm một người nổi tiếng cũng không khó đến vậy. Chỉ cần dùng tiền mua hot search, đi cọ nhiệt độ, hoặc là đến mấy tiệc tối từ thiện tạo chút scandal thì kể cả không có một tác phẩm nghệ thuật nào đặc sắc cũng có thể được nhiều người biết đến, thu được một lượng fan trung thành vô cùng lớn.
Đến lúc đó lại tham gia mấy gameshow thì ngay lập tức sẽ trở thành người nổi tiếng, có thể giành được thù lao đóng phim cao, sau đó đi chụp ảnh tạp chí, lên báo cái kiểu. Cũng chẳng có ai quan tâm tới bọn họ thật sự là người như thế nào. Rốt cuộc thì hiện tại, giới giải trí cũng loạn như cào cào. Kiếm tiền bằng cách tạo sự chú ý, mà kiếm được tiền, chính là có tài năng rồi!
Đương nhiên là những người hay đi đường tắt, đi cửa sau, nổi tiếng bằng những cách không đẹp thì cũng sẽ thu được một lượng lớn anti fan. Chờ đến lúc Khương Ý nổi tiếng, tuồn ra tin tức cô ta là kẻ thứ ba thì khẳng định sẽ thu hút được dư luận, sau đó làm chuyện này lớn lên. Việc này chắc chắn có thể tặng cho Cố Yến Trạch cùng Khương Ý một bài học nhớ đời.
Cố Yến Khanh suy nghĩ một chút rồi nói: “Thế để anh nhờ người giúp thử. Nhưng mấy chuyện này cũng khó nói trước được lắm.”
Kiều Vãn Tình cũng biết loại chuyện này muốn cũng khó có thể biến thành hiện thực. Cô nói: “Vâng, không vội ạ!”
“Em nói xong hết rồi đúng không?”
“Vâng, xong rồi. Sao thế anh?” Trong đầu Kiều Vãn Tình toàn là Khương Ý, đột nhiên Cố Yến Khanh nói vậy làm cô không phản ứng kịp.
“Thế bây giờ chúng ta ngủ được chưa?” “……”
Cái ngủ mà Cố Yến Khanh nói đương nhiên không phải là cái ngủ đắp chăn nói chuyện phiếm. Anh chỉnh đèn tối dần. Kiều Vãn Tình cạn lời nhìn sang hai đứa nhỏ đang ngủ ngon lành bên cạnh: “Anh chắc chứ?”