Hơn nữa trong chuyện này, người đáng thương nhất không ai khác chính là Uyên Uyên. Cậu nhóc chỉ muốn có một gia đình êm ấm mà thôi. Hiện tại xem ra, điều đơn giản nhỏ nhoi ấy chưa chắc đã thực hiện được.
Sau khi an ủi qua loa hai câu với Sở Thơ Thơ thì Cố Yến Khanh đi vào phòng chứa đồ chơi xem Khẩu Khẩu.
Để chứa hết chỗ đồ chơi của Khẩu Khẩu thì quản gia đã bảo người làm dọn phòng ngủ phụ để làm phòng chứa đồ chơi cho Khẩu Khẩu. Có căn phòng này thì việc dọn đồ chơi cũng vô cùng tiện, phòng khách cũng sẽ không bị bày bừa lung tung đồ chơi nữa.
Kiều Vãn Tình đang ngồi xem hai đứa nhỏ chơi đồ chơi. Thấy Cố Yến Khanh đi vào thì cô kéo anh qua một bên, hỏi nhỏ: “Như nào rồi anh?”
Cố Yến Khanh hơi đau đầu kể tóm tắt lại mọi chuyện cho Kiều Vãn Tình. Kiều Vãn Tình nghe xong thì nói: “Anh đoán, nếu em là Sở Thơ Thơ thì em sẽ giải quyết việc này như thế nào?”
“Em định giải quyết như thế nào?” Cố Yến Khanh hơi tò mò. Kiều Vãn Tình cũng tầm tuổi Sở Thơ Thơ, mà quan trọng nhất cả hai đều là phụ nữ, có lẽ Kiều Vãn Tình sẽ có cách giải quyết tốt hơn anh.
“Nếu là em, em sẽ không ly hôn. Tuy nhiên em cũng sẽ không ở chung một mái nhà với người đàn ông kia. Trái lại, em sẽ mang con ra ngoài ở riêng. Dù sao em không ly hôn thì tiểu tam cũng vĩnh viễn không thể leo lên được vị trí vợ chính thức được.”
Nhà mẹ đẻ của Sở Thơ Thơ cũng có quyền có thế. Vì thế Sở Thơ Thơ sẽ không cần lo lắng Cố Yến Trạch sẽ dùng những phương thức dơ bẩn để ép buộc cô ấy ly hôn.
Nhưng Kiều Vãn Tình cũng biết rõ, rất nhanh thôi, người phụ nữ tên Khương Ý kia sẽ được Cố Yến Trạch nâng lên làm minh tinh hạng hai. Cô nhớ rõ là cơ hội làm người kia được nổi tiếng chính là thông qua một chương trình. Tuy rằng kỹ thuật diễn của cô ta cũng chỉ ở hạng rác rưởi, nhưng Khương Ý được Cố Yến Trạch bơm cho nhiều tiền, lại biết cách tô vẽ hình tượng của mình nên nổi tiếng rất nhanh.
Vào đúng lúc cô ta nổi tiếng thì Sở Thơ Thơ sẽ vạch trần thân phận tiểu tam của cô ta, làm cô ta ở đỉnh cao của danh vọng tụt xuống dưới đáy của vực sâu. Dính đến cái mác là tiểu tam thì cả đời cô ta cũng không thể xoay người làm lại được.
Nhưng hiện tại, nếu mà Sở Thơ Thơ làm to chuyện này lên luôn, bảo là Cố Yến Trạch ngoại tình thì cũng sẽ không có quá nhiều người quan tâm. Bởi lẽ đây cũng chỉ là một câu chuyện bình thường trong giới thượng lưu mà thôi. Với lại dư luận cũng cảm thấy việc mấy người nhà giàu này ngoại tình hay bao nuôi một hai người bên ngoài cũng là chuyện bình thường, không đáng chú ý.
Cố Yến Trạch cũng không phải là một người doanh nhân thành đạt, nổi tiếng. Khương Ý cũng chỉ là một người mẫu nhỏ hạng ba không ai biết đến. Vì thế khi vạch trần chuyện này, cho chuyện này cho ánh sáng thì cũng sẽ không có ảnh hưởng quá lớn tới cuộc sống của hai người bọn họ, Khương Ý vẫn có thể vẻ vang đặt chân vào Cố gia.
Mặc dù về sau khi mà Khương Ý nổi tiếng, bị đào lại chuyện xưa làm tiểu tam. Nhưng chuyện này cũng sẽ không ảnh hưởng quá lớn tới cô ta. Vì khi đó cô ta đã là Cố phu nhân rồi, có tiền lại có quyền, có thể dùng tiền để tự tẩy trắng cho mình, dùng quyền lực và địa vị áp những tin tức xấu đó xuống. Sau đó có thể làm màu, mời luật sư để kiện mấy tin tức đó là bịa đặt. Dựa vào đó cô ta còn có thể tự tô vẽ, đắp nặn hình tượng của mình đẹp đẽ hơn, làm fan của cô ta chỉ cảm thấy là thần tượng của mình vừa đáng thương vừa quật cường, làm cô ta đã nổi tiếng lại càng nổi tiếng hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-tinh-ke-ngu-cung-dai-gia/chuong-166.html.]
Vì thế nhất định phải vạch trần chuyện này vào lúc tên tuổi của cô ta đang ở đỉnh cao mới là một nhát trí mạng dành cho cô ta, làm cho cô ta trở thành tiểu tam bị người đời phỉ nhổ, vĩnh viễn không thể ngẩng mặt lên nhìn trời.
Đến lúc đó, dưới áp lực của dư luận, Sở Thơ Thơ lấy thân phận của người bị hại thì cho dù có ly hôn cũng có thể dành được nhiều tài sản hơn. Tuy rằng không thể làm cho Cố Yến Trạch tay trắng cút ra khỏi nhà nhưng cũng có thể cho đôi tra nam tiện nữ đó một bài học nhớ đời.
Khi ấy, thanh danh của Khương Ý sẽ thối nát, dù cho cô ta muốn vào Cố gia thì Cố gia cũng hoàn toàn có lý do để phản đối. Hơn nữa, sau khi trải qua chuyện đó, đôi cẩu nam nữ đó có còn có thể ở bên nhau được nữa không cũng là một chuyện khó nói.
Cố Yến Trạch cũng có thể vì bảo vệ thanh danh của mình mà đá Khương Ý đi.
Với lại hiện tại Sở Thơ Thơ đối xử với Uyên Uyên cũng khá tốt. Nếu cô ấy đồng ý mang theo Uyên Uyên dọn ra sống ở bên ngoài thì Uyên Uyên cũng không cần lo tới việc bị mẹ kế bạo hành hay gì đó. Sống cùng với mẹ ruột của mình thì Kiều Vãn Tình cũng sẽ yên tâm hơn cho cậu, vì cậu được trưởng thành trong một môi trường lành mạnh và an toàn.
Chỉ là hiện tại Sở Thơ Thơ cũng đã 30 tuổi rồi. Nếu lại tiếp tục lãng phí thêm mấy năm thanh xuân, chưa chắc cô ấy sẽ đồng ý.
Nhưng nếu Kiều Vãn Tình là Sở Thơ Thơ thì nhất định cô sẽ làm như vậy. Trả thù như vậy mới sảng khoái, với cả đó có lẽ cũng là phương án giải quyết hợp lý nhất lúc bấy giờ, vừa có thể trả thù được tra nam, vừa không để cho tiểu tam vẻ vang vào cửa.
Nghĩ nghĩ, Kiều Vãn Tình nói: “Hay là để em đi nói với chị ấy?” “Nhưng em định thuyết phục chị ấy như thế nào?”
Kiều Vãn Tình thần thần bí bí nói: “Lúc em ra nói chuyện với chị ấy, anh cứ bảo chị ấy là em biết xem bói, có thể tính trước được tương lai cho chị ấy.”
“……” Cố Yến Khanh hơi sửng sốt, sau đó bật cười, “Em lại muốn diễn thành một người mê tín cổ hủ sao?”
“Đâu đâu, đây là em đang cố gắng tạo niềm tin để mách nước cho chị ấy đó!”
Nếu Kiều Vãn Tình có cách giải quyết thì Cố Yến Khanh cũng không ngại để cô thử. Anh bảo Kiều Vãn Tình hẹn Sở Thơ Thơ ra một phòng riêng ở quán cà phê để nói chuyện, hơn nữa hai người cũng giữ bí mật với Cố phu nhân.