Mặt Đường Nguyệt Nguyệt sắp đỏ như quả cà chua rồi, cô nàng giận dỗi nói: “Khẩu Khẩu hư, con nói cái gì thế?”
Quan trọng nhất chính là, vừa rồi đi chơi, Kiều Vãn Tình cũng chỉ nói câu ba nuôi có một lần, chứ lúc khác cũng chẳng có ai dạy cậu hết. Ai ngờ thằng nhóc này lại……
Nhớ kinh khủng!
“Khẩu Khẩu, Khẩu Khẩu không xấu!” Khẩu Khẩu thấy Đường Nguyệt Nguyệt bảo mình hư thì ngay lập tức không vui. Cậu là đứa trẻ ngoan đó!
“Đúng rồi, Khẩu Khẩu rất thông minh.” Kiều Vãn Tình nhịn cười sắp c.h.ế.t rồi, cô sờ sờ cái đầu của thằng nhóc ngốc nhà mình nói. Ai biết được thằng nhóc này siêu thế, nói phát trúng ngay tim đen của Đường Nguyệt Nguyệt, gọi Kỳ Hình là ba nuôi.
Kỳ Hình cũng làm như không nghe được cái gì, cũng không sửa lại lời Khẩu Khẩu nói. Thậm chí vẻ mặt anh còn không thay đổi chút nào, anh vẫy tay chào Khẩu Khẩu: “Chào Khẩu Khẩu nhé!”
Buổi trưa Khẩu Khẩu chưa ngủ nên bây giờ Kiều Vãn Tình dẫn cậu về nhà để ngủ. Khẩu Khẩu chơi liên tục cả nửa ngày nên giờ đã thấm mệt, vừa lên xe một phát là cậu nhóc ngủ ngay. Về đến nhà, Kiều Vãn Tình bế cậu lên phòng sau đó cũng lên giường ngủ cùng cậu một lát. Lúc cô vừa tỉnh lại thì Đường Nguyệt Nguyệt cũng vừa về.
“Sao cậu về nhanh thế?” Kiều Vãn Tình nhìn đồng hồ một chút, cô về nhà cũng mới được hơn nửa tiếng thôi mà.
“Cậu quên rồi hả? Tối nay tớ bay đó!” Đường Nguyệt Nguyệt nói, “Bây giờ là 4 giờ rồi, tớ mà còn nấn ná lại nữa là muộn luôn đó!”
“Chồng chạy đến miệng cậu cũng sắp bay rồi kìa, cậu còn lưu luyến gì mấy chuyến bay đó nữa?” Kiều Vãn Tình đến phát khóc vì suy nghĩ của Đường
Nguyệt Nguyệt. Vì yêu xin nghỉ vài ngày thì có sao đâu?
“Haizz, nhìn bộ dáng bất lực này của cậu nè. Bây giờ thì cậu cảm nhận được cảm xúc của tớ lúc nhìn cậu cùng Cố Yến Khanh cứ mập mờ mà mãi không chịu yêu nhau chưa?”
Kiều Vãn Tình: “……”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-tinh-ke-ngu-cung-dai-gia/chuong-160.html.]
“Thế bây giờ hai người các cậu thế nào rồi?”
“Tớ cũng không biết nữa, chúng tớ thêm WeChat của nhau rồi. Thôi, mọi chuyện cứ thuận theo tự nhiên đi,” Đường Nguyệt Nguyệt nói xong lại có chút vui vẻ, “Nhưng anh ấy chờ tớ ở dưới nhà, bảo là sẽ đưa tớ đi sân bay.”
Kiều Vãn Tình thở phào nhẹ nhõm: “Thế là có hy vọng rồi đó. Cố lên nhé!”
Đường Nguyệt Nguyệt nghịch ngợm nháy mắt với Kiều Vãn Tình: “Tớ đi thu dọn đồ đạc xong chạy đây. Không thể để anh ấy chờ lâu được.”
Kiều Vãn Tình mỉm cười gật đầu.
Sau khi Đường Nguyệt Nguyệt đi thì trong nhà yên tĩnh hơn rất nhiều. Quả nhiên ở cùng với Đường Nguyệt Nguyệt thì sẽ không lo cuộc sống buồn chán.
Kiều Vãn Tình cũng cảm thấy mình hơi nhớ người nào đó rồi!
……
Rất nhanh Cố Yến Khanh đã có được tin tức của Cố Yến Trạch.
Lần đầu tiên Kiều Vãn Tình cảm thấy Cố Yến Khanh có mạng lưới tin tức đáng sợ. Chỉ trong vòng 1 ngày, chẳng những anh có thể điều tra ra Cố Yến Trạch đang ở thành phố C, mà anh còn điều tra ra được Cố Yến Trạch tới thành phố C từ bao giờ, sau đó làm gì ở thành phố C. Anh còn có được danh sách những người Cố Yến Trạch gặp gỡ và nói chuyện trong mấy ngày ở đây nữa. Thêm vào đó, anh còn điều tra ra được tư liệu của người phụ nữ kia.
Sau khi đọc xong chỗ tài liệu này, Kiều Vãn Tình cảm thấy lòng mình hơi lạnh. Cố Yến Trạch lại ngoại tình thật.
Người mà anh ta ngoại tình tên là Khương Ý, là một người mẫu tuyến ba.
Hơn nữa đọc qua tư liệu của Khương Ý, Kiều Vãn Tình cũng nhớ ra người này là ai. Trong sách cũng có viết, sau khi ba mẹ của nam chủ Cố Minh Uyên ly hôn xong thì hai người lại lập hai gia đình mới. Vợ sau của Cố Yến Trạch tên là Khương Ý. Trước khi kết hôn với Cố Yến Trạch thì Khương Ý cũng chỉ là một người mẫu nhỏ tuyến ba. Sau khi kết hôn thì cô ta được nâng lên trở thành minh tinh tuyến hai, còn sinh được một đứa con gái cho nhà họ Cố nữa.
Trong sách, mỗi nam chủ hoặc nữ chủ đều sẽ có những đoạn quá khứ đau lòng nhất định. Cố Minh Uyên cũng không ngoại lệ. Từ khi sinh ra, ba mẹ cậu không thương yêu cậu, đã thế còn bị bảo mẫu ngược đãi đến đáng thương. Đến cả mẹ kế của cậu cũng là người độc ác, đối xử với cậu không hề tốt chút nào.
Đương nhiên, những chuyện này được viết ra đều là để tác giả cho Cố Yến Khanh một lý do danh chính ngôn thuận để nhận Cố Minh Uyên làm con nuôi của mình.