Lúc cô vừa xuyên tới nơi này, chưa chấp nhận được việc tự dưng mình có thêm một đứa con nên hoãn việc khám thai vài ngày. Sau khi đi khám thai xong thì đụng phải một người đàn ông. Người đàn ông đó nhặt túi giúp cô. Sau đó Cố Yến Khanh cũng bảo với cô người đó chính là một nhân viên trong công ty anh. Người đó biết mối quan hệ giữa anh và Kiều Vãn Tình nên mới nói cho anh biết rằng cô mang thai. Cũng từ đó mà mới có các việc sau đó.
Người đàn ông kia…… Xem ra chính là chồng của Hạ Vũ Sơ. Trước kia nguyên chủ cũng chưa từng thấy chồng của Hạ Vũ Sơ, nên không có ký ức gì về người này.
Kiều Vãn Tình nhìn đội hình này là biết ngay đối phương đang định tới tính sổ với mình về mấy việc làm xấu xa của nguyên chủ.
Tuy rằng chuyện này không liên quan gì tới cô, nhưng dù sao cũng là họa mà nguyên chủ gây ra. Cô mượn thân thể của người ta, ít nhiều cũng phải gánh vác việc này.
Đang lúc Kiều Vãn Tình suy nghĩ miên man thì Cố Yến Khanh duỗi tay bắt lấy tay cô. Tay anh rất ấm.
Cái nắm tay này của anh cũng làm Kiều Vãn Tình bình tĩnh lại.
“Hạ tiểu thư, đã lâu không gặp.” Kiều Vãn Tình mỉm cười khéo léo nhìn đối phương, nói.
Hạ Vũ Sơ hừ nhẹ một tiếng, nói: “Không ngờ cô cùng Cố tổng lại có thể thành đôi đó. Chúc mừng cô nha!”
Nói rồi cô nâng chén lên chúc mừng Kiều Vãn Tình. Tuy nói rằng là chúc mừng nhưng giọng điệu mỉa mai vô cùng rõ ràng. Đây là lễ kỷ niệm của công ty của Cố Yến Khanh, Cố Yến Khanh lại còn là bạn tốt của Hạ Vũ Sơ nữa. Hạ Vũ Sơ làm vậy đúng là thật sự vô cùng tức giận vì lúc trước Kiều Vãn Tình lợi dụng mình.
Kiều Vãn Tình cũng không biết nên làm gì cho phải. Cô cũng rất bất lực nha!
Tuy rằng Kiều Vãn Tình biết mình đang ở thế yếu, nhưng cô cũng không thể cúi đầu được, nếu không thì Hạ Vũ Sơ sẽ càng kiêu ngạo hơn. Kiều Vãn Tình duỗi tay nhận lấy ly rượu. Nhưng không biết lúc nào ly rượu này đã được rót đầy rượu vang đỏ rồi.
Kiều Vãn Tình chỉ đành nhẫn nhịn, cầm ly rượu lên, cười với Hạ Vũ Sơ: “Cảm ơn lời chúc của Hạ tiểu thư!”
Kiều Vãn Tình còn định nói rằng cô cùng Cố Yến Khanh có ngày hôm nay cũng là nhờ Hạ Vũ Sơ. Nhưng mà lời này nói ra thì trơ trẽn quá. Đối phương lại là thai phụ, Kiều Vãn Tình biết làm mẹ cũng không dễ dàng gì. Hơn nữa đúng là nguyên chủ là người sai trước. Vì thế cô phải nhẫn nhịn, không được nói linh tinh chọc giận người ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-tinh-ke-ngu-cung-dai-gia/chuong-136.html.]
Đang lúc Kiều Vãn Tình định nâng ly rượu lên uống thì Cố Yến Khanh vẫn luôn im lặng đè tay Kiều Vãn Tình lại, nhàn nhạt nhìn qua Hạ Vũ Sơ, nói: “Vũ Sơ, không phải cậu đang mang thai sao? Sao lại còn uống rượu?”
“Tớ uống nước mâm sôi, không phải là rượu vang đỏ.” Hạ Vũ Sơ nâng ly lên, nhìn Kiều Vãn Tình, ý mời vô cùng rõ ràng.
Cố Yến Khanh lấy ly rượu của Kiều Vãn Tình qua: “Vãn Tình cũng giống cậu, không uống được.”
Giống chỗ này không biết là giống Hạ Vũ Sơ không thể uống rượu hay là cũng mang thai như Hạ Vũ Sơ.
Nhưng Cố Yến Khanh đã nói ra cả lời này rồi thì làm gì còn ai dám mời Kiều Vãn Tình uống rượu?
Vẻ mặt của Hạ Vũ Sơ trầm xuống.
Ban đầu Kiều Vãn Tình còn tưởng Cố Yến Khanh định uống thay mình cơ. Nghĩ đến việc lát nữa anh lại phải đi uống rượu, cô còn đang phân vân không biết nên làm như nào thì Cố Yến Khanh đặt cái ly xuống mặt bàn, sau đó cầm ly nước dừa lên, nhét vào trong tay của Kiều Vãn Tình: “Người quen với nhau, uống hình thức thôi là được rồi!”
“……” Quả nhiên là gian thương, sẽ không làm mình bị tổn thất.
Đang lúc bầu không khí vô cùng xấu hổ thì Khẩu Khẩu được nhân viên ở công ty Cố Yến Khanh mang đi chơi không biết quay lại từ lúc nào. Trong tay cậu nhóc cầm một mâm hoa quả. Mâm hoa quả đó rất lớn. Bên trong còn có vài loại trái cây, trong đó có cả thanh long màu đỏ.
Không biết là ai đưa cho Khẩu Khẩu thanh long màu đỏ mà bây giờ trên mặt, trên miệng, thậm chí là trên cả áo vest nhỏ, áo sơ mi trắng bên trong của Khẩu Khẩu đều dính màu đỏ.
Kiều Vãn Tình nhìn Khẩu Khẩu đang làm hoàng tử đáng yêu sạch sẽ biến thành chú mèo mướp bẩn bẩn thì không biết nên khóc hay nên cười.
Khẩu Khẩu chạy tới, nhìn thấy Kiều Vãn Tình thì giơ giơ tay nhỏ đầy nước thanh long đỏ của mình lên, làm nũng nói: “Ma ma, bẩn, Khẩu Khẩu, Khẩu Khẩu bẩn ~”
“……”
Con còn biết là bẩn cơ à?