Xuyên sách tính kế ngủ cùng đại gia - Chương 120

Cập nhật lúc: 2024-12-10 08:54:09
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Và từ đó, mùa hè, cứ vào ban đêm thì Kiều Vãn Tình cùng bà nội Kiều nhân lúc Khẩu Khẩu ngủ thì tranh thủ đi bắt dế. Ở gần núi cũng không có quá nhiều người, thường thì chỉ cần khoảng gần hai giờ thôi là có thể bắt được hơn một cân dế rồi. Mang dế đến chợ bán, một cân bán được khoảng 70 đồng.

Lục Vân Phỉ không ngờ tới ở đây có thể làm cái này. Cô cảm thấy khá thú vị, mấy hoạt động này bình thường cô cũng chỉ có thể đọc trong sách hoặc xem video, xem TV mới thấy. Không ngờ mà có ngày mình cũng có thể tự mình đi trải nghiệm thật. Vì thế cô hăng hái đi ngay.

Miếu Nguyệt Lão ở gần rừng cây, nhưng xung quanh chỗ này không có nhà dân nên không có ai đi bắt dế cả. Càng ít người đi bắt thì dế càng nhiều.

Nhưng cũng là vì ở trên núi nên có mấy bia mộ…… Kiều Vãn Tình cũng không quen đường ở chỗ này lắm. Hơn nữa giờ cũng là buổi tối, nhìn thấy mấy cái đó dễ bị dọa lắm, vì thế cô quyết định bắt dế ở núi gần nhà mình.

Sợ vị đại tiểu thư này cùng Lort không dám dùng tay bắt dế nên lúc đi qua trấn trên, Kiều Vãn Tình còn đặc biệt xuống xe để mua găng tay cùng đèn pin chiếu sáng. Lúc về nhà thì trời cũng tối hẳn, mọi người cùng nhau đi đến rừng cây gần đó để bắt dế.

Kiều Vãn Tình định để Cố Yến Khanh ở nhà trông Khẩu Khẩu. Lần trước hai người cũng đã đi bắt với nhau rồi. Nhưng kết quả là người nào đó mượn cớ đi bắt dế để tạo không gian riêng cùng cô. Buổi tối đó đi cùng Cố Yến Khanh hai người chẳng bắt được mấy con, ngược lại Kiều Vãn Tình còn bị anh trêu chọc mấy lần, cả người đều khó chịu.

Loại người như Cố tổng, nên bị trục xuất khỏi giới bắt dế!

Nói vậy thôi chứ lần này Cố tổng đi cùng là có mục đích khác. Ai biết thằng Lort này mượn cớ đi bắt dế rồi ủ mưu gì với vợ của anh, nhỡ đâu nó mượn trời tối không ai nhìn rõ mà đến gần chiếm tiện nghi của vợ anh thì sao? Vì vậy anh cần phải đi theo!

Kiều Vãn Tình thấy Cố Yến Khanh một hai đòi đi đành phải dỗ Khẩu Khẩu để thằng bé ở nhà với bà nội Kiều. Mấy người bọn họ lén lút ra ngoài để Khẩu Khẩu không nhìn thấy.

Đến buổi tối thì nơi này rất mát, đường bên này cũng khá nhỏ. Cố Yến Khanh khăng khăng đòi nắm tay Kiều Vãn Tình. Vì vậy đội ngũ cuối cùng biến thành Lort đi trước dẫn đường. Lục Vân Phỉ ăn cơm chó nhiều đến đầy bụng rồi vô cùng khinh thường nhìn anh họ mình một cái.

Đương nhiên cô cũng chỉ dám khinh thường trong lòng mà thôi.

“Tôi cũng khá quen đường ở rừng cây này rồi, vì thế tôi bắt đầu nói cho mọi người bắt dế như nào nhé!” Sau khi tới rừng cây, Kiều Vãn Tình nói.

Ban đêm tới một mảnh rừng nhỏ không có mấy người như này, chỉ có mỗi tiếng côn trùng kêu xung quanh, không gian yên tĩnh, Lục Vân Phỉ có chút sợ hãi dán chặt vào người Kiều Vãn Tình, đi theo Kiều Vãn Tình tới trước một cái cây.

Vì thế lúc Kiều Vãn Tình chiếu đèn pin vào thân cây, thấy ba bốn con dế đang bò chầm chậm, Lục Vân Phỉ sợ hãi, theo phản xạ có điều kiện lùi về phía sau kêu lên: “Có bọ!”

Vốn dĩ Kiều Vãn Tình cũng không sợ, nhưng Lục Vân Phỉ kêu vậy làm cô cũng giật mình. Sau đó Kiều Vãn Tình vỗ vỗ n.g.ự.c nói: “Em làm chị sợ muốn chết.”

Cố Yến Khanh bất đắc dĩ lắc đầu: “Không phải em bảo em nhìn quen rồi, em biết bắt rồi sao?”

Lục Vân Phỉ: “……”

Cái này khác với cái cô thấy ở trên mạng! Trên mạng là mấy con có cánh biết bay cơ, chứ không phải bò bò như này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-tinh-ke-ngu-cung-dai-gia/chuong-120.html.]

Lort lại không sợ hãi, tò mò nhìn mấy con dế đang bò chầm chậm kia: “Nhìn trông mập mạp, chắc ăn ngon lắm nhỉ?”

“……” Suy nghĩ của người với người không giống nhau.

Kiều Vãn Tình nhanh chóng bắt mấy con dế vào trong túi, nói: “Bắt như vậy đó, rất đơn giản đúng không? Mình chỉ cần đến gần mấy thân cây, thấy có con nào đang bò thì bắt bỏ vào trong túi là được.”

Lục Vân Phỉ vẫn hơi sợ, Lort lại xoa xoa tay thể hiện sự hứng thú của mình. Thật ra rừng cây này cũng rất nhỏ, bốn người đứng gần nhau cùng tìm dế, Kiều Vãn Tình cùng Lục Vân Phỉ đi bắt cùng nhau.

“Em có muốn thử bắt không?”

Kiều Vãn Tình thấy lúc trước Lục Vân Phỉ hứng thú bừng bừng lúc này lại sợ hãi rụt rè, đến đèn còn không dám tự soi, không dám đi bắt dế.

“Đừng đừng, chị dâu chị tới đây đi, em soi đèn pin cho chị!”

“Không phải là em đeo găng tay rồi sao, sợ gì nữa? Nào tới đây thử xem, mau lên nào, chần chờ thêm chút nữa là nó chạy đi mất đó!”

Lục Vân Phỉ đứng tại chỗ ngây ngốc một lát, do dự một lúc mới dám vươn tay bắt con dế kia. Sự thật chứng minh, đó chỉ là một con dế, không có sức phản kháng. Nó giãy giụa chân nhỏ của mình mấy cái rồi phó mặc cho số phận bị bắt của mình.

Sau lần đầu thành công thì lá gan của Lục Vân Phỉ cũng to lên. Vì thế hai người đổi vai cho nhau, Kiều Vãn Tình soi đèn pin còn Lục Vân Phỉ đi bắt dế.

Lúc hai người đang mải mê bắt dế hăng say thì đột nhiên nghe có tiếng động truyền từ chỗ Cố Yến Khanh. Hai người vội chạy qua, Kiều Vãn Tình lo lắng hỏi: “Anh sao thế?”

“Bị đứt tay một chút, anh không sao.”

Kiều Vãn Tình cầm lấy tay anh giơ lên xem, thấy có vết cắt xẹt qua nửa bàn tay anh, còn có m.á.u đang chảy ra ngoài: “Còn bảo là không sao, miệng vết thương còn sâu đến như này!”

Chắc là đau lắm đấy.

“Chờ thêm tí nữa là không sao.” Cố Yến Khanh an ủi cô nhưng mày lại nhíu chặt lại. Đúng là đau thật.

Lort thấy bên này có tiếng động cũng qua đây. Không hiểu sao Lort cũng cầm khăn mặt đi theo. Lort đưa qua, nói: “Anh lau qua trước đi.”

Nhưng càng lau thì m.á.u càng chảy nhiều. Lục Vân Phỉ nóng lòng nói: “Chảy nhiều m.á.u quá! Chúng ta nghĩ cách bịt miệng vết thương trước đi.”

“Đợi chị tí.”

Loading...