Xuyên sách tính kế ngủ cùng đại gia - Chương 116

Cập nhật lúc: 2024-12-10 08:54:03
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tới chỗ này, ngoài việc tới thăm nhà Kiều Vãn Tình thì mấy người Lục Vân Phỉ còn có ý định đi thăm miếu Nguyệt Lão và thăm quán đồ chay Thoát Đơn của Kiều Vãn Tình.

Bọn họ định đi thăm miếu Nguyệt Lão với đến quán đồ chay để ăn tối nên đương nhiên mấy người Kiều Vãn Tình phải đi cùng. Nếu không thì mấy người bên ngoại của Cố Yến Khanh lại bảo cô tiếp đón không chu đáo.

Tuy rằng miếu Nguyệt Lão chỉ cách quán đồ chay của Kiều Vãn Tình có hơn 200 mét thôi nhưng cô còn chưa từng đến miếu Nguyệt Lão bao giờ. Đi cùng mấy người Lục Vân Phỉ cô cũng nhân tiện đi thăm miếu Nguyệt Lão luôn, thưởng thức xem nơi thu hút những chú cẩu độc thân trông như thế nào.

Kiều Vãn Tình đi thì đương nhiên là Cố Yến Khanh đi theo. Vốn dĩ ban đầu chỉ có hai người đi lại trở thành năm người.

Khẩu Khẩu nghe tới ra ngoài chơi lập tức xoay người chạy vào nhà, sau đó ôm ba cái mũ đội đầu đi ra, hai mũ màu đen một mũ màu trắng. Vừa nhìn là biết đồ đôi cho gia đình.

“Ma ma, đây.” Khẩu Khẩu đưa chiếc mũ màu trắng cho mẹ mình. “Cảm ơn Khẩu Khẩu.” Kiều Vãn Tình nhận lấy đội lên đầu.

Lục Vân Phỉ đúng là đã bị bảo bối đáng yêu này làm cho ngọt muốn c.h.ế.t rồi. Vừa mới chỉ nhắc đến đi ra ngoài chơi thôi mà nó đã chạy vào nhà lấy mũ cho mọi người, đúng là quá ngoan mà. Cô hỏi: “Thế của ba ba cháu đâu? Mũ của ba ba cháu là cái nào.”

Khẩu Khẩu bé bỏng còn chưa biết mũ lớn là của ba ba hay của mình. Nhưng cậu có một biện pháp rất hay, đầu tiên là để một cái mũ xuống đất, sau đó đội cái còn lại lên đầu mình.

Cái mũ trên đầu cậu đúng là của Cố Yến Khanh. Mũ của Cố Yến Khanh quá rộng, che hết cả khuôn mặt nhỏ của Khẩu Khẩu. Khẩu Khẩu vui vẻ cười, lấy mũ đưa cho Cố Yến Khanh: “Ba ba.”

Nói rồi Khẩu Khẩu còn liếc mắt nhìn Lục Vân Phỉ một cái, ý bảo cô khen mình.

Lục Vân Phỉ nhìn bạn nhỏ thông minh trước mặt không nhịn được đi qua sờ sờ đầu cậu: “Bảo bối thông minh quá!”

Khẩu Khẩu vui vẻ cười, kéo tay ba ba mình: “Ba ba, đi ~”

Cố Yến Khanh bế cậu lên, quay đầu lại nhìn Kiều Vãn Tình: “Bây giờ đi luôn hả em?”

“Đi thôi đi thôi, chút nữa là muộn đó. Lort tiên sinh đâu rồi?”

Lục Vân Phỉ đỡ trán: “Có lẽ cậu ấy còn đang xây dựng tình hữu nghị với A Hoàng.”

Lort khá thích văn hóa của Trung Hoa, nên anh cũng đã từng tìm hiểu về loài chồn rồi. Vì thế khi vừa nhìn thấy Hoàng Đại Tiên, Lort liền cúi người thật sâu, cung kính chào hỏi nó: “Giống người.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-tinh-ke-ngu-cung-dai-gia/chuong-116.html.]

Kiều Vãn Tình lên Baidu tra mới biết đây là cách chào hỏi Hoàng Đại Tiên. Nhớ lại lúc trước cô gặp nó cô cũng chẳng nói nó giống người.

…… Theo kịch bản của mấy quyển tiểu thuyết huyền ảo thì do cô chưa nói Hoàng Đại Tiên giống người nên nó hóa hình thất bại, tu vi trăm năm tu luyện bị hủy hoại trong một ngày, bị biến về nguyên hình. Vì thế mà từ đó Hoàng Đại Tiên ăn vạ cô, ở nhà cô làm sâu gạo nằm ì ra đó sống qua ngày.

Khụ khụ.

Bọn họ quay vào trong sân thì thấy Lort vẫn còn đang nói chuyện với Hoàng Đại Tiên. Hoàng Đại Tiên vừa ăn cơm trưa xong, đang mơ mơ màng màng sắp ngủ, thân chồn béo ú của nó dán vào trong sân. Mặc kệ Lort trêu nó hay nói cái gì nó cũng không thèm nhấc mí mắt lên nhìn.

Trước khi đi Lort còn lưu luyến không rời, còn bảo Kiều Vãn Tình nếu có chồn con hay gì thì nhất định phải báo cho mình. Anh cũng muốn ôm một con về nuôi.

Năm người cùng ngồi xe Cố Yến Khanh đi tới miếu Nguyệt Lão. Cố Yến Khanh lái xe, ngồi ghế lái, Kiều Vãn Tình cùng Lục Vân Phỉ và Khẩu Khẩu ngồi ghế sau, còn Lort ngồi ghế phụ lái.

“Em thấy người ta bảo là miếu này linh lắm, đúng không chị?” Trên đường đi, Lục Vân Phỉ hỏi. Là một chú cẩu độc thân nên cô nàng vô cùng hứng thú với những chỗ cầu tình duyên như miếu Nguyệt Lão.

Kiều Vãn Tình nói: “Thật ra chị cũng không biết là có linh hay không. Nhưng chắc là do chính phủ quảng cáo nên dù trời nóng như này, vẫn có rất nhiều người tới đây.”

Cố Yến Khanh nói với cô, việc làm ăn ở khách sạn bên kia vô cùng tốt. Gần như lúc nào cũng trong trạng thái kín phòng.

Có rất nhiều người tới đây ở qua đêm luôn. Ở qua đêm thì sáng hôm sau có thể leo cầu thang lên trên cao ngắm mặt trời mọc, sau đó thì đi lễ ở miếu Nguyệt Lão. Đi lễ xong thì sẽ tới quán đồ chay Thoát Đơn khá nổi tiếng ăn một bữa.

Nếu mà thích rau ở đó thì lại xuống dưới chân núi đến cửa hàng Nông Gia Nhạc mua rau tươi về tự nấu.

Nơi đây không chỉ có mỗi những người độc thân tới. Sau khi miếu Nguyệt Lão được tu bổ thì nơi đây không chỉ là nơi người ta tới cầu tình duyên mà còn là nơi tới hỏi tình duyên, nơi cầu cho hôn nhân thuận buồm xuôi gió, trăm năm hòa hợp. Vì thế có rất nhiều khách tới đây.

“Hẳn là tình hình khách du lịch bên này của mọi người rất tốt.” Lort nói, “Hôm trước tôi định đặt chỗ ngủ qua buổi tối trên mạng mà đến cả nhà dân cũng không có.”

“Đúng rồi đó. Cũng có nhiều người tới đây nói về chuyện này. Mấy người bọn họ tới nơi này chơi cũng tưởng sẽ có dịch vụ ở nhà dân, ăn đồ ăn nông thôn hay gì đó. Nhưng mà bên chính phủ cũng có nói sắp quy hoạch, xây dựng lại nơi này thêm lần nữa, chắc đến cuối năm là bắt đầu triển khai.”

Nếu mà quy hoạch, xây dựng lại chỗ này thì việc làm ăn của quán đồ chay nhỏ của cô sẽ càng tốt hơn.

Nghĩ đến chuyện này, Kiều Vãn Tình càng cảm thấy may mắn hơn vì trước đó mình đã thuê miếng đất này.

“Khá ổn đó, nếu như vậy thì nơi đây sẽ càng phát triển tốt hơn, nói không chừng còn trở thành một trấn du lịch nhỏ ấy chứ,” Lort nói tới đây thì hơi tiếc nuối, “Đáng tiếc tôi không tới sớm, không có cơ hội thuê nhà dân ở đây.”

“……”

Loading...