Công ty Cố Yến Khanh vừa nhận một mối làm ăn lớn, anh không có nhiều thời gian ở chỗ này, chỉ có thể dành chút thời gian thứ bảy chủ nhật qua đây. Thỉnh thoảng thì Kiều Vãn Tình mang Khẩu Khẩu lên C thị ở đó vài ngày. Bây giờ hai người là người yêu, phải biết thông cảm và dành nhiều thời gian cho đối phương hơn.
Trời ngày càng nóng hơn.
Kiều Vãn Tình nhìn mấy con gà nhà mình sắp bị nắng nướng chín. Nhân dịp Cố Yến Khanh qua đây thì cô quyết định thịt một con làm gà xé phay mát lạnh.
Muốn làm gà xé phay thì phải thịt một con gà mái. Nhà cô có một con gà mái nặng hơn ba cân. Kiều Vãn Tình chặt một cái đùi gà để hầm canh cho Khẩu Khẩu uống. Chỗ gà còn lại thì cô dùng để làm món gà xé phay. Chỗ đó là đủ cho ba người lớn ăn rồi. Răng của Khẩu Khẩu còn chưa mọc xong nên cũng không ăn được mấy món như này.
Đầu tiên Kiều Vãn Tình xay nhỏ ớt ra để làm nước chấm. Sau khi luộc gà xong thì vớt ra khỏi nước sôi thả vào trong nước lạnh để gà giòn hơn. Đợi thịt nguội thì bắt đầu lọc thịt ra, sau đó bắt đầu sơ chế nguyên liệu để ăn kèm. Đầu tiên cho ớt vào để gà có vị cay cay, sau đó lại cho chút chanh để có vị chua, tiếp đó thì thái hành cùng rau thơm rải lên trên, rắc thêm chút hạt vừng vào là được.
Có nhiều người thích thêm giá đỗ cùng dưa chuột. Nhưng Kiều Vãn Tình không cho mấy cái đó. Thay vào đó cô cho một chút cà chua vào làm món ăn càng trở nên hấp dẫn và thanh mát hơn.
Lúc cả nhà chuẩn bị ăn thì có tiếng gõ cửa truyền từ ngoài vào. Vì Cố Yến Khanh còn đang đút canh nấm đùi gà cho Khẩu Khẩu nên Kiều Vãn Tình ra ngoài mở cửa.
“Em chào chị dâu!”
Kiều Vãn Tình mở cửa thì thấy Lục Vân Phỉ cùng Lort đứng bên ngoài.
Hôm nay Lort mặc một bộ quần áo thường ngày thời thượng, đeo thêm một cái kính râm lớn, thoạt nhìn vô cùng điển trai, giống như một minh tinh lớn vậy.
Anh vẫy tay chào Kiều Vãn Tình: “Kiều tiểu thư, đã lâu không gặp!” “Hóa ra lại là mọi người! Đã lâu không gặp, mau vào đây ngồi đi.”
Lần trước lúc tới Lục gia, Lục Vân Phỉ cũng có nói qua với Kiều Vãn Tình rằng cô muốn tới đây chơi, nhưng cũng không nói rõ là bao giờ. Kiều Vãn Tình cũng chỉ cho rằng cô thuận miệng nói chơi thôi, không nghĩ Lục Vân Phỉ lại tới thật. Mà còn không báo trước nữa chứ. Không biết có phải là Lục Vân Phỉ báo với Cố Yến Khanh rồi mà anh quên nói cho cô không.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-tinh-ke-ngu-cung-dai-gia/chuong-113.html.]
“Cảm ơn chị dâu nha! Chúng em nóng sắp c.h.ế.t rồi!”
Lục Vân Phỉ dùng tay quạt quạt cho mát. Bây giờ là giữa trưa, thời điểm nóng nhất trong ngày. Thêm vào đó bây giờ lại còn là tháng 8, nhiệt độ ngoài trời có thể lên đến hơn 40 độ.
Cố Yến Khanh nhìn hai người Lục Vân Phỉ cùng Lort đi vào thì nhíu nhíu mày. Nhưng anh cũng không nói gì. Đúng là trước đó Lục Vân Phỉ cũng có nói với anh sẽ tới đây chơi rồi. Chẳng qua là dạo này anh bận quá nên quên chưa nói với Kiều Vãn Tình, chỉ bảo Lục Vân Phỉ tới C thị gọi điện thoại cho Phùng Kỳ rồi bảo Phùng Kỳ dẫn tới đây là được.
Nhưng Lục Vân Phỉ cũng chỉ nói với anh là con bé sẽ qua chơi, chứ không nói là có dẫn theo người. Mà người này lại còn là tên Lort vô cùng khả nghi nữa chứ!
Ngay lập tức Cố tổng có chút không vui. Nhưng anh cũng không tiện nói nhiều trước mặt mọi người làm Lục Vân Phỉ khó xử.
“Hai người ăn cơm chưa? Nếu không ngồi xuống ăn cùng nhau đi?” Kiều Vãn Tình rót nước cho hai người bọn họ, nói.
Lục Vân Phỉ có chút ngượng ngùng nói: “Dạ chưa ạ. Em làm phiền chị dâu rồi!”
“Không sao đâu, chị đi nấu thêm hai món nữa.”
“Không cần không cần, vậy là đủ rồi, chị không cần làm gì thêm nữa đâu.”
Trên bàn là đồ ăn chuẩn bị cho ba người, có thêm hai người nữa thì đương nhiên là thiếu. Hơn nữa trưa nay Kiều Vãn Tình còn không nấu cơm, vì thế cô phải đi nấu thêm mì nếu không thì sẽ không đủ ăn mất. Kiều Vãn Tình nói: “Thức ăn có sắn trong nhà rồi. Hai người ngồi đó đợi chị một chút nhé!”
Kiều Vãn Tình vào trong phòng bếp nấu thêm ba món, lại lấy thêm hai cái bát làm canh mướp. Có gà xé phay, salad là đủ rồi.
Mọi người cùng ngồi xuống ăn cơm.