Về tới nhà, Khẩu Khẩu nằm ngủ ngoan trên giường, không lệch một phân so với lúc Kiều Vãn Tình rời đi.
Kiều Vãn Tình lo Cố Yến Khanh uống quá say, sợ đánh thức Khẩu Khẩu nên cô bế Khẩu Khẩu đặt vào phía trong giường. Giường của Cố Yến Khanh rất lớn, cô đỡ anh nằm lên trên đó cũng sẽ không đánh thức Khẩu Khẩu.
Quản gia thấy Cố Yến Khanh uống say như vậy thì vội đi pha một ly nước mật ong đưa cho anh giải rượu. Ông đưa ly cho Kiều Vãn Tình, nói: “Kiều tiểu thư, tôi đi ngủ trước đây!”
“Được, cảm ơn chú Khánh.”
Quản gia đi ra ngoài, vô cùng chu đáo giúp hai người đóng cửa lại. Kiều Vãn Tình cầm cái ly, nhìn Cố Yến Khanh đang híp mắt dựa vào giường. Cổ áo sơ mi của anh mở rộng, mặt anh ửng đỏ. Vốn dĩ anh đã rất đẹp, nhưng vẻ đẹp bình thường trước mặt người khác của anh thiên về phong cách cao lãnh lạnh lùng, trước mặt cô thì lại dịu dàng. Nhưng bây giờ anh không giống vậy, anh mang vẻ đẹp mê hoặc làm người ta không rời mắt được.
Kiều Vãn Tình lập tức nghĩ đến một câu: Sắc đẹp mê hoặc con người.
Cô lắc lắc đầu, vứt mấy cái suy nghĩ đen tối đó ra khỏi đầu mình, nói: “Anh ra đây uống chút nước mật ong để tỉnh rượu.”
“Em đút cho anh.” Người nào đó mặt dày vô sỉ nói.
“……” Kiều Vãn Tình bật cười, đùa anh, nói, “Có phải anh định đòi em dùng miệng đút cho anh không?”
Cố Yến Khanh mở bừng mắt ra, ánh mắt rực lửa nhìn cô. “Anh đừng tưởng bở nữa, mau uống đi.”
Kiều Vãn Tình đưa cái ly tới bên miệng anh. Chờ Cố Yến Khanh uống xong thì cô đặt cái ly qua một bên, nói: “Em bế Khẩu Khẩu về ngủ trước, anh nghỉ ngơi đi nhé!”
Nói rồi cô xoay người rời đi, nhưng lại bị Cố Yến Khanh kéo tay lại. “Sao vậy?”
“Anh muốn đi tắm.”
“……” Cái kịch bản này rõ như ban ngày còn gì nữa? Kiều Vãn Tình không thèm để ý tới lời anh nói. Nhất định là người này đang muốn cô tắm giúp, sau đó cả hai vào phòng tắm, hơi nước nóng bốc lên. Trai đơn gái chiếc ở chung một phòng, cái gì sẽ xảy ra thì không cần nói cũng biết.
Trong tiểu thuyết gọi cái này là gì nhỉ? À, là phòng tắm play gì gì đó.
Kiều Vãn Tình nói: “Em bảo quản gia vào tắm cho anh, chắc là chú ấy chưa ngủ đâu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-tinh-ke-ngu-cung-dai-gia/chuong-108.html.]
“……” Cố Yến Khanh im lặng một giây, sau đó nói, “Thôi.”
Kiều Vãn Tình nhịn cười: “Anh đi ngủ đi, tàm tạm một xíu, chịu một đêm thôi mà.”
Cố Yến Khanh được nước lấn tới: “Hôn ngủ ngon.”
Cái này thì không thể từ chối rồi. Kiều Vãn Tình xoay người định cúi đầu hôn anh thì bỗng nhiên cánh tay đang kéo cô của anh dùng sức, kéo cô vào trong lòng n.g.ự.c mình. Một nụ hôn mang theo mùi rượu ập đến trước mặt Kiều Vãn Tình.
Nụ hôn này không dịu dàng như ngày thường, mang theo sự quyến luyến mà làm người ta muốn ngừng cũng không thể ngừng được. Ngược lại nụ hôn này lại có chút mạnh mẽ và hung bạo, nhưng lại không làm người ta phản cảm, thay vào đó m.á.u trong người Kiều Vãn Tình như sôi lên, da mặt cô đỏ hồng, nóng như đang rán trứng.
Trước kia Kiều Vãn Tình rất ghét mùi rượu do những người say tỏa ra. Nhưng có lẽ do vừa rồi mới uống nước mật ong, hoặc có lẽ do đối phương là người yêu của mình nên không những cô không phản cảm mà mùi hương đó dường như là chất xúc tác làm người ta tâm phiền ý loạn.
Cô cảm giác như mình cũng say theo anh rồi……
Cố Yến Khanh xoay người đè cô lên giường. Tuy rằng Kiều Vãn Tình cảm thấy có gì đó không đúng nhưng lại không nói nổi lời từ chối. Cứ như cô đang uống rượu độc, biết rõ nó độc, không thể uống nhưng vẫn bị vẻ đẹp lung linh huyền ảo của nó mê hoặc……
Đang lúc cả hai ý loạn tình mê, cả người như bay bổng thì Khẩu Khẩu nằm bên cạnh vô thức rầm rì vài tiếng, lẩm bẩm gọi ma ma, kéo hai người đang từ trong thế giới hư ảo về với hiện thực. Đặc biệt là Kiều Vãn Tình, quả thực cô muốn nhảy dựng từ trên giường lên.
Bọn họ đang làm cái gì vậy?
Lại còn làm trước mặt Khẩu Khẩu nữa chứ!
Bị phá chuyện tốt, Cố tổng vô cùng khó chịu nhìn thằng con ngốc của mình. Đáng tiếc đồ ngốc vẫn là đồ ngốc, thằng bé lại say sưa ngủ tiếp.
“Em, em bế Khẩu Khẩu về ngủ trước.” Kiều Vãn Tình chỉnh cái áo bị kéo xộc xệch của mình, đi qua bế Khẩu Khẩu lên, “Anh nghỉ ngơi sớm một chút nhé!”
Cố Yến Khanh: “……”
Vốn dĩ hôm nay Cố Yến Khanh định mượn cớ say rượu để làm việc xấu. Khó lắm mới có được thời điểm thiên thời địa lợi nhân hòa như này. Anh còn nghĩ Kiều Vãn Tình sẽ để Khẩu Khẩu ngủ ở phòng khách vì sợ thằng bé bị đánh thức, ai ngờ thằng nhóc Khẩu Khẩu lại ngủ trong phòng mình.
Nhưng thằng nhóc Khẩu Khẩu này vẫn còn nhỏ, hơn nữa ngủ vô cùng sâu, có người ngồi bên cạnh mở nhạc lên hát nó còn không dậy. Bọn họ nằm một bên làm một chút việc không phù hợp với trẻ em thì nó cũng không dậy được.
Ai ngờ được hôm nay thằng nhóc này lại giỏi phá đám đến vậy. Nhưng mà con mình nên không đánh cũng không mắng được, Cố tổng khó chịu ở hai chỗ mà chẳng biết trút vào đâu.