Xuyên Sách Tiểu Nha Hoàn Bị Các Nam Chính Nhắm Đến - Chương 51

Cập nhật lúc: 2026-04-08 05:22:51
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ ống tay áo lấy mấy thỏi bạc vụn ném lên bàn, lòng Lục Ninh đau như cắt. Một thỏi đủ mua mấy phần bánh ngọt ở tiệm của nàng .

Động tiêu tiền a, tuyệt đối đến nữa. Sao chút hối hận thế ?

Lục Ninh những thỏi bạc vụn bàn, Bích Hà cũng những thỏi bạc vụn bàn.

Ngay khi Lục Ninh đang nghĩ, nếu lấy bạc rời khỏi đây thì sẽ tổn thất gì, thì Bích Hà mắt nhanh tay lẹ cầm lấy bạc, hướng về Lục Ninh một cách quyến rũ.

"Vậy nô gia xin phép ngoài . Nếu công t.ử nhớ nô gia, cứ sai má mì gọi nô gia là ." Eo thon như rắn nước, bước một bước ba uốn éo, cuối cùng cũng . Lục Ninh gọi đó là phá tài miễn tai.

Bạc cũng tiêu , thì rượu nhất định uống.

Trong phòng trong, Trịnh Yến Thư, trèo cửa khi Lục Ninh bước , ngay lập tức giọng của Lục Ninh, khỏi nhướng mày. Giữa đêm khuya từ lỗ ch.ó bò , chỉ vì thanh lâu ư?

Nói một nữ t.ử thanh lâu, rốt cuộc là vì điều gì?

Trịnh Yến Thư cũng vội rời , dứt khoát xuống ghế trong phòng trong, xem rốt cuộc là tình huống gì.

"Ngươi ngoài ?"

"Vừa mới đuổi ngoài , ai mà ."

Lão bản nương nhíu mày, nhan sắc như Bích Hà mà cũng mắt, ánh mắt của vị khách trong phòng quả thật hề thấp chút nào.

"Ngươi xuống , Vương Lão Gia đến , nãy còn hỏi ngươi đó."

"Thật , má mì, nô gia xin phép qua đó ."

Nghe Vương Lão Gia đến, Bích Hà vui mừng khôn xiết. Vị gia tay hào phóng, hơn nữa còn , qua ít ngày sẽ chuộc nàng, đón phủ tiểu .

Dù tuổi tác lớn hơn một chút, nhưng đây cũng là hy vọng duy nhất của nàng cho đến lúc .

Lão bản nương gõ cửa bước phòng, nha phía bưng mâm, đó rượu và hai món ăn nhẹ.

"Công t.ử thích cô nương nào, liền sắp xếp cho ngài."

"Không cần, đặt hết đồ xuống, ngoài ."

Lão bản nương định tiếp tục mời chào, liền thấy một góc vải lộ từ phòng trong. Trong phòng còn nam t.ử khác, dung mạo của Lục Ninh, trắng trẻo mềm mại, quả thật kém gì nữ nhân.

Đến thanh lâu, gọi loại rượu như , cần cô nương hầu hạ, trong phòng trong còn giấu nam nhân, điều còn gì mà hiểu nữa chứ?

Quả thật nam nhân thích..., thôi , đây là mượn nơi của mà, dù bạc là .

"Vậy công t.ử cứ tự nhiên dùng, cứ việc yên tâm vui chơi trong phòng , tuyệt đối sẽ ai đến quấy rầy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-tieu-nha-hoan-bi-cac-nam-chinh-nham-den/chuong-51.html.]

Lão bản nương đầy ám , Lục Ninh cảm thây đối phương tâm trí bình thường.

Chẳng mấy chốc, lão bản nương dẫn rời , trong phòng cuối cùng cũng yên tĩnh. Lục Ninh lập tức tự rót cho một chén rượu.

Ngửi ngửi, ngửi thấy mùi vị nào khác ngoài mùi rượu. Nhấp một ngụm nhỏ, Lục Ninh vô cùng thất vọng.

"Rượu cũng chỉ đến thế mà thôi, hẳn loại . Xem những loại rượu mang hương hoa, cũng thanh lâu nào cũng . Thật đáng tiếc! Tiếc tiền của quá."

Lục Ninh tự lẩm bẩm, hy vọng lớn bao nhiêu, giờ đây thất vọng lớn bấy nhiêu.

"Uống thôi, ai bảo tiền tiêu ."

Kiếp , t.ửu lượng của Lục Ninh , tuy ngàn chén say, nhưng uống gục một đám cũng là chuyện dễ như trở bàn tay.

Lục Ninh quên mất, thể nàng hiện giờ của kiếp . Ba chén rượu bụng, Lục Ninh liền cảm thấy lâng lâng, hơn nữa còn nóng ran từ trong ngoài.

Lục Ninh tự nhận rằng vận khí của trong cơn say rượu thật lành, chỉ cốt cảm thấy choáng váng do men rượu ngấm sâu. Ngay tức khắc, nàng tìm mỏi mắt chiếc giường, bởi kẻ say tỏ rõ ý nghỉ ngơi.

Nay đầu óc còn minh mẫn, Lục Ninh nhận thức đang giữa chốn hoa lâu, say rượu ngủ ngay tại đó, chốn ấn chứa bao nguy hiêm.

Chập chững bước bên trong, nàng đối diện với Trịnh Yến Thư - kẻ mỉm đầy ẩn ý, ánh mắt giao lâu dài.

Trong mớ hỗn độn trong đầu, Lục Ninh chỉ một ý nghĩ duy nhất - vị nam nhân thật quen thuộc, hình như từng gặp, nhưng dẫu cố gắng thì vẫn chẳng nhớ nổi.

Nàng mau ch.óng tiếp tục tìm giường , một khi chọn đúng nơi cần đến, liền cởi bỏ y phục, ý tứ rõ ràng là lên giường nghỉ ngơi.

Trịnh Yến Thư trông ngần , tưởng tượng đủ thứ, nghĩ nàng bất ngờ hành động như thế, chẳng hẹn mà tự nhiên cởi y phục.

"Ngươi định ?" y hỏi.

"Ngươi thiếu não ? Cởi đồ tất nhiên là để ngủ ," Lục Ninh đáp trừng mắt, đầu tiên kẻ dám thẳng lời với y.

Trịnh Yến Thư bàng hoàng, dường như mỗi gặp gỡ nàng đều diễn những chuyện khó lường, khiến y thấy thích thú kỳ lạ.

"Đợi , ngươi đừng vội cởi đồ, điều hỏi." Lục Ninh cau mày khó chịu, kẻ thật phiền phức.

Nàng khẽ nhíu mày, nơi khóe môi khẽ bĩu đầy bất mãn.

"Ngươi danh xưng là gì? Từ đến?"

Trịnh Yến Thư nhân lúc nàng say hỏi thăm là dễ dàng nhất.

Dẫu cho thuộc hạ thể dò xét thêm cũng sẽ kết quả, song đường vòng khi thể lấy lời.

 

Loading...