Xuyên Sách Thập Niên 80: Xé Mặt Cả Nhà Ông Bố Cặn Bã - Chương 96-1

Cập nhật lúc: 2025-03-12 17:29:38
Lượt xem: 24

“Thật tốt.”

 

Thủy Lang ngồi ở yên sau xe đạp, độ cong của khóe miệng nhếch lên rất cao: “Cư dân Bình an, từ tận đáy lòng sẽ cảm nhận được quốc gia thật tốt.”

 

“Có đói bụng không?” Chu Quang Hách nhìn quán ăn ở phía trước: “Hiện tại có ít người, có muốn đi ăn trước một chút gì hay không?”

 

Thủy Lang còn tưởng rằng hôm nay ba cô gái muốn đến Cung Thiếu Niên, bản thân mình sẽ ăn ở căn tin trường trường hoặc ăn ở quán ăn, Chị cả cũng sẽ ăn ở căn tin trường học rồi quay trở về: “Muốn ăn mì lạnh.”

 

Chu Quang Hách dừng xe ở trước cửa tiệm, hai người cùng nhau bước vào, kêu một phần mì lạnh, một phần hoành thánh lạnh, hai bát súp đậu xanh lạnh.

 

Mùa hè nóng nực, mì nước và bánh bao hấp áp chảo, đều không tốt bằng một mì lạnh và hoành thánh lạnh.

 

Hầu hết mọi người trong tiệm trước mặt dường như đều có súp đậu xanh và rau trộn, rất ít đồ ăn nóng.

 

Mì lạnh đã được hấp trước nấu chín sau đó dùng nước lạnh rửa lại, phủ nước sốt vừng, sốt tương ớt, dưa leo thái sợ, giá đỗ xé nhỏ, khi ăn có vị thanh mát dai dai rất ngon, hoành thánh lạnh cũng như vậy, sau khi được nấu chín dùng nước lạnh tráng qua, lớp vỏ của bột cũng trở nên dai hơn so với hoành thánh nóng, chỉ trong mấy phút sau, hai người đã hết ăn sạch.

 

Thủy Lang bưng bát súp đậu xanh lên nhấp một ngụm, trong tức khắc liền loại bỏ được vị béo ngậy của nước sốt mè: “No rồi.”

 

“Mì lạnh tiêu hóa rất nhanh, có muốn mang thêm gì về ăn không?” Chu Quang Hách lấy hộp cơm ra: “Muốn ăn cái gì?”

 

“Vậy kêu thêm hai phần hoành thánh lạnh, hai phần mì lạnh, một phần bánh bao hấp, chờ chỉ cả và những người khác về rồi ăn nhẹ vào đêm khuya, dù sao là lạnh, cũng sẽ không bị dính.”

 

Xách theo đồ ăn đã được đóng gói, hai người trở về Ngô Đồng, mấy tháng này đều bận rộn, rất hiếm khi có thể về sớm như thế này, lúc hai người trở về cùng nhau yên tĩnh và nhàn nhã.

 

Nghĩ đến sau này còn có rất nhiều việc cần phải giải quyết, Thủy Lang nằm ở trên sô pha, quyết định nghỉ ngơi cho tốt trước một đêm, đầu óc trống rỗng, bất luận chuyện gì thì đều chờ ngày mai tỉnh lại hẵn nói.

 

“Đi tắm sao?”

 

Chu Quang Hách thu dọn quần áo đang phơi khô bên ngoài đặt lên giường rồi gấp gọn lại một cách chỉnh tề: “Anh đi giúp em nấu nước tắm, để đổ vào bồn tắm nhé?”

 

Thủy Lang giật giật đầu, không biết tâm trạng hôm nay của bản thân mình có tồi tệ không, có ảo giác, hoặc căn bản là không có ảo giác nào cả, luôn cảm thấy lời nói của Chu Quang Hách truyền đến lỗ tai, có chút khác thường: “Anh tắm trước hay em tắm trước?”

 

Chu Quang Hách mở cửa tủ ra một lát, chậm rãi quay đầu lại, nhìn cô bé đang mỉm người nằm một mình trên sô pha, đôi mắt đột nhiên tối sầm đi rất nhiều, thậm chí còn quên định nói gì.

 

Không khí dần dần trở nên không thích hợp, trong không khí phảng phất mùi kẹo, ngọt vừa phải, béo ngậy vừa phải…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-thap-nien-80-xe-mat-ca-nha-ong-bo-can-ba/chuong-96-1.html.]

Thủy Lang nằm trong bồn tắm, tóc mái hơi ướt, hơi nước nghi ngút, khuôn mặt biến thành một viên kẹo dẻo màu hồng ngọt ngào, tròn trịa và đầy đặn, chỉ nhìn thôi cũng khiến người khác muốn ăn.

 

Yết hầu Chu Quang Hách lăn lộn, không ngừng phát ra những âm thanh dường như thèm muốn đến cực điểm.

 

Thủy Lang khẻ mở hai mắt, nhìn thấy chiếc ao sơ mi của anh dính nước trở nên trong suốt, dính vào cơ n.g.ự.c căng phồng, Cơ bắp cuồn cuộn của anh không giống như những cơ bắp cuồn cuộn được phát triển nhờ uống bột protein và ngâm mình trong phòng gym luyện ra bề ngoài cơ bắp, mà là cơ bắp thật sự đã được rèn luyện nhiều năm, cơ bụng săn chắc như gạch khối cũng lúc ẩn lúc hiện, kết hợp khung xương ưu việt, so buổi sáng thoạt nhìn lại càng cấm dục.

 

Thời gian trôi qua, sự nhẫn nại của anh, rõ ràng là rất muốn, hai mắt đỏ hoe, tuy bề ngoài luôn duy trì được sự bình tình, phần khí chất cấm dục này được đưa lên tới đỉnh điểm.

 

Thủy Lang nâng tay lên, khoảnh khắc nước b.ắ.n tung tóe, anh tóm lấy cổ kéo người lại gần, cơ hồ là lông mi gần như chạm lông mi: “Không phải em giúp anh tắm rửa sao? Tại sao lại chỉ nhìn mà không làm?”

 

Sự mát lạnh trong kem đánh răng bạc hà, chẳng những không thể làm dịu được nhiệt độ trong mắt Chu Quang Hách, ngược lại giống như là đổ thêm một lớp khí vào ngọn lửa, và nhiệt độ tiếp tục tăng.

 

Ngực anh bị áp vào nước,  trong lòng nóng bừng: “Anh…”

 

Còn chưa nói dứt lời, cảm giác mềm mại trên môi,  hoàn toàn thiêu rụi lý trí của Chu Quảng Hách.

 

Cảm giác ẩm ướt cố gắng xuyên qua khe hở giữa môi anh, đôi bàn tay to lớn lập tức thò vào trong nước,  nhấc cô ra khỏi bồn tắm, siếc chặt cô trong lòng ngực.

 

Sau đó quét sạch hương thơm và vị ngọt ngào trên môi cô.

 

Đầu óc Thủy Lang nóng bừng đến choáng váng, lần đầu tiên cảm nhận được không thể khống chế được cơ thể, nắm lấy một khoảng trống, bằng lý trí cuối cùng nói: “Đừng ở chỗ này.”

 

“Anh sẽ tắm.”

 

Chu Quang Hách ừa liều lĩnh vừa tỉ mỉ, thậm chí còn tinh tế hơn cô tưởng tượng.

 

Khoảng tám giờ, Thủy Lang nằm xuống giường.

 

Không có chút sức lực nào, áo ngủ đều là Chu Quang Hách giúp cô mặc.

 

Sau đó là tiếng nước sạch đang cọ rửa gạch bồn tắm trong phòng tắm

 

Thủy Lang không biết là mình quá buồn ngủ, choáng váng một lát, mở hai mắt ra, liền nhìn thấy anh bước vào, bởi vì đang nằm ngửa khi ngủ, vừa lúc nhìn thấy cơ bụng của anh, cơ đùi săn chắc, Nhớ đến những gì đã nghĩ vào sáng nay.

 

Quả nhiên, không phải ảo giác.

Loading...