“Ha ha ha ha ha…”
Thủy Lang đi theo Bí thư Lưu đến cửa văn phòng cục trưởng, đã nghe thấy được tiếng cười quen thuộc ở bên trong truyền đến.
Cục trưởng Chu đang đặt điện thoại lên máy bàn, Cục trưởng Bạch đang ngồi trên sô pha cười đến mức mặt đều hồng lên cả.
“Lại xảy ra chuyện tốt gì?”
Cục trưởng Bạch nhìn thấy Thủy Lang, liền lập tức đứng dậy và cười to hơn: “Cô cô, thật là ghê gớm,sự xuất hiện của côđã khiến Liên đoàn cũ Cải cách, ôi không,toàn bộ Liên đoàn Xây dựng bây giờ đều có đầu to, từ trong ra ngoài, những sự kiện trọng đại cứ lần lượt diễn ra không dứt, ha ha ha ha ha …”
Thủy Lang: “…”
Nói có nghĩa là không nói.
Ánh mắt nhìn về hướng Cục trưởng Chu.
Vẫn là cục trưởng bọn họ đáng tin cậy hơn.
Trên mặt Cục trưởng Chu cũng mở nụ cười, chỉ vào điện thoại nói: “Vừa rồi Liên đoàn xây dựng gọi điện đến nói rằng bây giờ đã xảy ra chuyện, Người dân các quận trong thành phố đều đang kêu gọi thay đổi quy tắc, chẳng những muốn thay đổi các phiếu bầu đã thông qua phải được bỏ phiếu lại cho cô một lần nữa mà còn muốn yêu cầu bỏ cho quận này cũng phải bỏ cho cô,điều này thật sự gây khó chịu cho tất cả các quận.”
Thủy Lang nhìn hai vị cục trưởng: “Tôi ở trên mặt các ông đều không nhìn ra được một chút bộ dáng phiền não.”
“Ha ha ha ha ha …”
Cục trưởng Bạch lại cười rồi ngồi trở lại trên sô pha: “Cô nói không sai, không phải tất cả các quận là ngoại trừ quận của chúng ta, thống kê sơ bộ hiện tại, cho thấy cô đã có không dưới năm trăm vạn phiếu bầu, ha ha ha ha ha ha …”
“Chuyện này không phải tối qua xảy ra sao?” Thủy Lang cũng đi theo ngồi lên ghế sô pha, lại lập tức đứng dậy khi nhìn thấy Bí thư Lưu bưng trà bước vào..
Nhìn thấy hành vi trong tiềm thức của Thủy Lang, trong mắt Bí thư Lưu xuất hiện ý cười: “Không cần phải quay lại lấy cốc, tôi đặc biệt làm nó cho cô.”
Không ai có thể tưởng tượng được, lúc trước khi mới vừa bước vào trong cục, thực tập sinh muốn dựa vào anh ta để thể hiện quyền lực, giờ đây lại trở thành mục tiêu lấy lòng của mọi người trong văn phòng, kể cả anh ta cũng không ngoại lệ.
“Cảm ơn bí thư Lưu.”
Thủy Lang không cự tuyệt, tiếp nhận sự lấy lòng của Bí thư Lưu.
Nhìn thấy Thủy Lang cầm lấy chiếc cốc, ý cười Bí thư Lưu trong mắt càng sâu hơn, không có chuyện gì xảy ra trong tổng cục có thể qua mắt của anh ta được, bao gồm có rất nhiều người tranh việc giúp Thủy Lang pha trà đều không có được cơ hội này.
Việc tặng quà cũng như vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-thap-nien-80-xe-mat-ca-nha-ong-bo-can-ba/chuong-95-1.html.]
Không phải ai Thủy Lang lấy lòng cũng đều nhận lấy.
Mà anh ta, lúc trước bất quá chỉ là cùng phối hợp một chút liền hình thành được mối quan hệ tốt đẹp này.
Hai vị cục trưởng nhìn như đang cười to rất vui vẻ, thật chất đều đang quan sát hành vi của Bí thư Lưu.
“Hiện tại cô là người được hoan nghênh nhất.” Cục trưởng Bạch dừng lại mỉm cười, cầm tách trà lên nhấp một ngụm: “Đừng nói là cục quản lý bất động sản, cho dù bây giờ cô có tới cục xây dựng của chúng tôi thì cô vẫn luôn là người được hoan nghênh nhất.”
Cục trưởng Chu mỉm cười ngồi xuống, không nói gì.
“Đừng nói thô tục như vậy.” Thủy Lang vừa nhìn thấy Bí thư Lưu pha trà lạnh, trời nóng ai có thể uống trà nóng, cho nên Lâm Hậu Bân nhất quyết đòi uống trà nóng vào ngày nóng hơn, "Chúng ta là một tập thể vinh dự, giúp đỡ lần nhau."
Cục trưởng Bạch mỉm cười đặt chén trà xuống, vẻ mặt thoải mái: “Cô có biết bây giờ bên ngoài đều đang nói tôi như thế nào không?”
Ánh mắt Thủy Lang tò mò nhìn sang.
“Nói tôi có khứu giác rất tốt.” Cục trưởng Bạch chỉ vào cái mũi của mình: “Nói một miếng mỡ to như vậy, mọi người đều không ai nhận ra, đã bị ta ngửi ra mùi thịt! Ha ha ha ha ha ha …”
Cục trưởng Chu đột nhiên cười nói: “Ông lúc ấy chính là mang theo một đám người canh giữ ở cửa văn phòng, chờ tìm Thủy Lang.”
Tiếng cười Cục trưởng Bạch đột nhiên im bặt.
“Ông như thế nào cũng không nói cái hay, nói cái dở, may mắn tôi tới, nếu tôi không dẫn theo nhiều người tới như vậy, làm sao tôi có thể phát hiện ra sự tài giỏi của đồng chí Thủy Lang giữa rất nhiều người như thế này, nếu tôi không đồng ý, làm thế nào mà chúng ta có được ngày hôm nay, Liên đoàn xây dựng đang thảo luận về việc thay đổi các quy tắc cho chúng ta! Ha ha ha ha ha …”
Cục trưởng Chu cười theo, nhìn qua cũng thấy rõ ràng đang rất vui vẻ.
Thủy Lang đem chén trà đặt ở trên bàn: “Hai vị Cục trưởng, bước tiếp theo trong cuộc cải cách cũ là gì?”
Cục trưởng Bạch cùng Cục trưởng Chu đồng thời ngẩn ra.
Hai người liếc nhau.
Cục trưởng Bạch: “Bước tiếp theo? Việc xây nhà Bình An khi nào được bắt đầu.”
“Một quỹ đặc biệt để cải tạo đô thị đã được thành lập, bước tiếp theo, các cơ quan của cục quản lý bất động sản của thành phố sẽ bắt đầu thực hiện nhiệm vụ của mình.” Cục trưởng Chu nói: “Giống như lời ngày đó cô đã nói vào hội nghị Ngọc Lan, một người làm trong môi trường khắc nghiệt là người có người giỏi trong môi trường cứng và người kia giỏi về quyền lực mềm.”
“Mọi chuyện vẫn luôn như thế này sao?” Thủy Lang mở tài liệu ra: “Bắt đầu từ năm 1954, Thượng Hải cũng đã vận động di dời một nhóm người, chủ yếu đều sống trong lều tranh những hộ gia đình đặc biệt nghèo đến khu ký túc xá của công nhân viên chức của xưởng nhà máy, nó thuộc về việc di dời công xưởng, cải cách quốc gia mở ra, văn phòng cải cách phát triển được thành lập bởi cục quản lý bất động sản và cục xây dựng, chủ yếu là vì hạng mục này?”