Xuyên Sách Thập Niên 80: Xé Mặt Cả Nhà Ông Bố Cặn Bã - Chương 93-3

Cập nhật lúc: 2025-03-10 20:39:22
Lượt xem: 44

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/xUep4p1T2w

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước khi rời đi Lý Lan Quỳnh, xin được nói chuyện riêng cùng với Thủy Lang trong mười phút.

 

Tiến vào vòng thẩm vấn riêng, Lý Lan Quỳnh nhìn chằm chằm mặt Thủy Lang.

 

Khóc, cười, cười, khóc.

 

Thủy Lang lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế sau bàn, an tĩnh Lý Lan Quỳnh nhìn ngồi ở ghế dựa của phạm nhân.

 

“Nhìn lại cả cuộc đời của tôi, thời điểm mà tôi người nhiều nhất chính là khi ở bên cạnh mẹ cô, bà ấy đối ta là thật sự rất tốt, dạy ta trang điểm, dạy ta ăn đồ Tây, dạy ta làm điểm tâm, dạy ta biết chữ, dạy ta nói tiếng phổ thông, còn dạy ta nói tiếng Anh.”

 

Lý Lan Quỳnh mỉm  cười khi đang nói: “Chúng ta vốn dĩ đã ước định rằng bà ấy dạy tôi cách lái ô tô, láy ô tô thật sự là một điều mới mẻ, nữ nhân cũng có thể lái được ô tô, nhưng thật đáng tiếc, sau khi hợp tác kinh doanh, cô ấy không còn được ở trong ngôi nhà, ô tô, thậm chí là cả âu phục, sườn xám, kim cương, đá quý, bà ấy đều không thể đeo nữa, đến nay tôi vẫn chưa được học lái ô tô.”

 

Thủy Lang: “Sau này gia đình bà có ô to.”

 

“Có ta cũng không muốn học, không phải là bà ấy dạy thì cả đời này tôi đầu không muốn học.” Lý Lan Quỳnh mỉm cười ngẩng đầu, nhìn Thủy Lang: “Cô đã nhớ được những chuyện xảy ra còn nhỏ của mình chưa?”

 

Thủy Lang khẽ gật đầu: “Tạm ổn.”

 

“Sau khi cô trở về tôi thật sự rất vui.” Lý Lan Quỳnh lại khóc: “Bà ấy đã nói bà ấy sẽ ở bên tôi đến hết cuộc đời, tôi cũng đã nghĩ như vậy từ tận đáy lòng, thật đáng tiếc, cơ hội mà ông trời cho người ta chuộc tội cũng có hạn, năm đó Ổ Thiện Bình giả mạo thành Ổ Thiện Thành tiến vào Thủy gia, tôi lại không nói…”

 

“Vậy tại sao bà không nói?”

 

“… Bởi vì tâm tư vặn vẹo, vì ghen tị nên muốn nhìn hoa nhài cắm bãi phân trâu, hoa sẽ biến thành như thế nào.”

 

Thủy Lang cười lạnh một tiếng.

 

Lý Lan Quỳnh đột nhiên cũng cười theo: “Từ khi cô trở về thì vẫn luôn dùng ánh mắt như này nhìn tôi, những gì mà Trâu Hiền Thực vừa nói không hề sai, cô như chơi với khỉ, đem chúng ta như khỉ mà chơi, đã có rất nhiều cơ hội, cô có thể tùy tiện bóp c.h.ế.t chúng tôi, khiến cho chúng tôi không có cơ hội ngụy biện, chính là vì cô không chịu làm, nhìn chúng ta phải lo lắng đề phòng, lại nhìn chúng tôi thở phào nhẹ nhõm một hơi, cho rằng bản thân mình thật sự đã thoát được một kiếp.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-thap-nien-80-xe-mat-ca-nha-ong-bo-can-ba/chuong-93-3.html.]

 

Thủy Lang không  đáp lại.

 

“Tôi đã từng cho rằng cô là người m.á.u lạnh, mãi cho đến sau này, tôi mới biết được cô và mẹ cô đều giống nhau, một lòng chính trực, những người như các cô mới xứng làm người.” Lý Lan Quỳnh thỏa mãn nói: “Nhưng cô sắc bén hơn so với mẹ cô, cô dường như có thể nhìn xe hơn mẹ và có thể kiểm soát được toàn bộ được thế cục, cô muốn cho chúng tôi c.h.ế.t ở bước nào, chúng tôi thật sự không thể tránh khỏi bước đó, Thủy Lang, mặc kệ cô có tin hay không, nhìn thấy cô như vậy, tôi thực rất vui mừng, còn có chút tự hào.”

 

Thủy Lang giơ đồng hồ lên nhìn thời gian: “Đây là tất cả những gì bà uốn nói với tôi?”

 

“Tôi chỉ muốn trò chuyện giống như những người bình thường mở lòng trò chuyện.” Lý Lan Quỳnh cười nói: “Cô thật thông minh, mỗi một lần tôi muốn dùng cô chuộc tội, chuộc đi sự áy náy trong lòng đối với mẹ cô, muốn thay đổi mình từ một người làm ra những tội ác tày trời trở thành người tốt, đáng tiếc khi cô chưa từng cho tôi bất cứ cơ hội nào cả.”

 

Thủy Lang đứng dậy: “Bà và Trâu Hiền Thực vốn dĩ là cùng một loại người, không cần phải lấy cớ để bào chữa cho chính mình nữa, chuẩn bị nhiều như thế này đều là vì hai người con trai của bà, nên tiếp theo là nói bọn hắn vô tội, lo lắng cho bọn họ sẽ bị trã thù vì những tội lỗi mà bà đã gây ra?”

 

Lý Lan Quỳnh dừng lại, tỏ ra lo lắng khi nhìn thấy Thủy Lang chuẩn bị rời đi: “Lang Lang……”

 

“Vợ và con gái của Trữ Húc, bao gồm Trữ Húc, đều không vô tội?”

 

Thủy Lang nói xong câu đó, không dừng lại mà rời khỏi phòng thẩm vấn.

 

Không nghe thấy một tiếng thở dài hay một lời thì thầm nào phát ra từ phòng thẩm vấn:

 

“Không phải, không phải vì con trai tôi, tôi thật sự chỉ muốn trò chuyện.”

 

Chu Quang Hách chờ ở ngoài cửa: “Trên huyện đã gọi điện cho Cục trưởng, và quyết định đăng sự việc của Trâu Hiền Thực lên báo.”

 

“Đó là vì để bỏ phiếu cho thành phố.” Thủy Lang nhìn thời gian, còn dư lại một nửa ngày: “Chắc rằng ngày mai sẽ lên đầu trang.”

 

Chu Quang Hách gật đầu: “Thiết Đản và mẹ anh ấy đang chờ ở nhà khách, Trữ Húc sắp bị kết án, em tính sẽ như thế nào?”

 

Loading...