Xuyên Sách Thập Niên 80: Xé Mặt Cả Nhà Ông Bố Cặn Bã - Chương 92-4

Cập nhật lúc: 2025-03-10 20:36:48
Lượt xem: 44

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Lý Lan Quỳnh tâm tư ác độc, bắt cóc con gái của tôi ba mươi năm chịu nhiều khổ sở khiến vợ tôi đau khổ cả đời, bởi vì nhớ mong con gái mà c.h.ế.t không nhắm mắt!”

 

“Bọn họ g.i.ế.c hại Tôn Trừng không thành, khiến Tôn Trừng sống trong tạm bợ trong 20 năm!”

 

“Bọn họ hãm hại đồng chí Thủy Mộ Hàm tự sát một cách oan uổng, Hứa Mậu Hoa cũng suy sụp mà tự sát theo!”

 

“Cư dân Bình An cũng vì Trâu Hiền Thực mà phải chịu rét buốt bức bách 20 năm!”

 

“Hắn đưa tôi tới nhà máy công nghiệp quân sự, nơi anh ta sản sản xuất vải dệt cao cấp, làm thành quần áo và buôn lậu sang Hồng Kông, nhiều năm qua kiếm rất nhiều tiền cũng như phá hủy nền kinh tế quốc gia!”

 

“Những con sâu mọt đục thân quốc gia này, mong lực lượng đặc nhiệm sẽ điều tra rõ ràng, nhất định phải nghiêm trị!”

 

Trữ Húc lần lượt đưa ra các bằng chứng, đập thật mạnh áp đảo hướng về tới Trâu Hiền Thực, mạnh tới mức đầu của ông ta như muốn nổ tung cả rồi: “Vớ vẩn! Những điều ông nói đều là vớ vẩn! Những chứng cứ đó đều là ngụy tạo chứng cứ, chính là ông làm, đừng có vọng tưởng đổ hết lên đầu tôi hãm hại tôi!”

 

“Tôi, tôi cũng không có bắt cóc con gái của bà ấy!” Lý Lan Quỳnh nói tiếp: “Ông nói không phải là tôi, tôi chỉ là một người phụ nữ nông thôn bình thường, học cũng không được cao, căn bản còn không biết cướp là gì, còn có két sắt, cả đời tôi, cả đời tôi chưa bao giờ kiếm ra được tiền, cũng chẳng có tài sản gì, đây, các người đều có thể kiểm tra.”

 

“Đúng vậy!” Trâu Hiền Thực lại nghĩ rằng bản thân mình bây giờ không có tiền, không thể giải thích được cảm giác tự tin này: “Các người có thể lục soát, kiểm tra, nếu Trữ Húc cùng Tôn, Tôn Trừng đều nói tôi cầm tiền của bọn họ, nhiều tiền như vậy, nếu chúng ta có, không thể nào không tra ra!”

 

Thủy Lang đột nhiên lên tiếng: “Xem ra các người thật sự đã hết đường rồi, không còn lựa chọn nào khác.”

 

Cả hai người đều giật mình, lại đồng thời nuốt nước bọt, nhìn Thủy Lang với ánh mắt đầy sợ hải.

 

“Nếu phạm tội mà chỉ cần đơn giản biện minh bằng lời nói, thì còn cần gì đến công an làm cái gì, không phải là cứ mồm mép lợi lại, là có thể vĩnh viễn thoát khỏi được kiểm soát của pháp luật.” Thủy Lang mỉm cười nhìn hai người họ: “Tiền, phải không?”

 

Trâu Hiền Thực cùng Lý Lan Quỳnh trong tức khắc chấn động.

 

Sau khi hiểu được ý nghĩa trong lời này của Thủy Lang, trong nháy mắt tam quan của bọn họ đã tan vỡ.

 

Không thể tin được lại có người sau khi nhận được nhiều tiền như vậy lại không giấu giếm mà còn chủ động nói ra!

 

Thời khắc này, có nhiều người có mặt như vậy, Trâu Hiền Thực và Lý Lan Quỳnh không cách nào không đối diện, nhưng đồng thời trong lòng đã có quyết định.

 

Nếu Thủy Lang thật sự nói ra, bọn họ cho dù c.h.ế.t cũng muốn kéo theo cái đệm lưng.

 

“Tiền của bọn họ đều ở đồn cảnh sát Phục Mậu.” Thủy Lang mỉm cười nói: “Tôi đã sớm lập hồ sơ vụ án với đồng chí Chu Quang Hách, người phụ trách là Đồn trưởng cảnh sát phục mậu Lam lập biên bản.”

 

Đôi mắt của Trâu Hiền Thực và Lý Lan Quỳnh mở lớn, như bị năm tia sét đánh trúng!

 

Hàng triệu lần không nghĩ tới, Thủy Lang lại có thể nói ra những lời như vậy!

 

Hai người ngây người như phỗng, ngơ ngẩn nhìn Thủy Lang.

 

“Không sai.” Đồn trưởng Lam nói: “Từ ba tháng trước, đồng chí Thủy Lang liền đem đến một lô vàng đến đồn cảnh sát phục mậu, mỗi một thỏi vàng đều đã được đăng ký lập hồ sơ, sau đó nhận được báo cáo hai vụ án lớn về đồng chí Trâu Hiền Thực, chúng tôi đã lập tức bắt tay điều tra, phát hiện ra rằng đồng chí Hồ Chấn của cục quản lý bất động sản ở huyện Bằng Bắc đã trao đổi vàng từ ngân hàng Hoa So, ngân hàng Châu Nam và các ngân hàng ở các khu vực khác trước khi sáp nhập từ trước năm 1948 đến sau năm 1952, không chỉ có đồng chí Hồ Chấn đổi tiền mà còn có vợ của Hồ Chấn, bố vợ, cấp dưới của bố vợ, cha nuôi của con gái Trữ Húc, đây đều là những bằng chứng đc tìm thấy.”

 

Trâu Hiền Thực và Lý Lan Quỳnh cuối cùng cũng phản ứng, ngoại trừ biểu vảm khiếp sợ, còn có một tia tức giận.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-thap-nien-80-xe-mat-ca-nha-ong-bo-can-ba/chuong-92-4.html.]

Trâu Hiền Thực chỉ vào Thủy Lang: “Cô! Cô! Cô!”

 

Ông ta hét lên nhiều lần, nhưng thay vì bước ra, ngược lại còn giống như tức giận đến mức muốn ngất.

 

Giây tiếp theo, một tiếng rống gần như muốn đem cửa kính vỡ nát: “Cô đem tôi ra đùa giỡn như một con khỉ!!!”

 

Người nhà họ Trâu đều khiếp sợ phát điên, càng làm cho Thủy Lang thêm bình tĩnh: “Ông đang vu khống, phỉ báng, bịa đặt, rõ ràng là tôi đã đã cho ông cơ hội để thẳng thắng và khoan dung vì xem tình cảm nhiều năm.”

 

Nói xong, Thủy Lang lắc đầu thở dài: “Đáng tiếc, các người lại không vừa lòng, vẫn luôn ở giảo biện, thật sự là vô vọng.”

 

“Cô!”

 

Trâu Hiền Thực thậm chí còn không thể nói được một hơi, đôi mắt đen lại vì tức giận cảm thấy trong cổ họng có vị tanh.

 

Ông ta cho dù triệu lần cũng không nghĩ tới, những này ngày đều cho rằng bản thân hiểu rõ Thủy Lang, cho rằng cô là người tham tiền tài, thế nhưng hóa ra tất cả đều là Thủy Lang giả vờ mà thôi!

 

Nhiều vàng như vậy, Thủy Lang thật sự là nộp hết!

 

Khi sự việc chưa bị lại lộ, tất cả đã được bàn giao, lập hồ sơ từng cái một!

 

Điều này trực tiếp đem sự chuẩn bị sẵn sàng để kéo Thủy Lang cùng xuống nước của hai vợ chồng, khiến bọn họ đều bị sốc.

 

Lý Lan Quỳnh nhìn Thủy Lang bằng đôi mắt đờ đẫn, nhìn gương mặt quen thuộc này nhiều thêm một giây nữa chỉ khiến cho bà càng thêm xấu hổ từ đáy lòng, dần dần, sự xấu này càng trở nên vô cùng phúc tạp, nước mắt từ hốc mắt trào ra.

 

“Không liên quan chuyện của tôi!”

 

Trâu Hiền Thực đột nhiên chỉ về hướng Lý Lan Quỳnh: “Có phải là bà hay không! Bà làm những chuyện này sau lưng tôi à, bà lại muốn hại c.h.ế.t tôi!”

 

Mọi người trên đài đều chóng váng trước lời nói đột ngột đầy ngớ ngẫn này của Trâu Hiền Thực.

 

“Là bà, hóa ra là bà thật sự đã bắt cóc con gái của Trữ Húc, uy h.i.ế.p Trữ Húc, lấy hết tiền của nhà họ Tôn, hại c.h.ế.t Chủ tịch Tôn cùng Tôn Trừng!”

 

“Bà còn không biết hối cải, thế mà lại uy h.i.ế.p Trữ Húc ngụy tạo chứng cứ, hãm hại ân nhân cứu mạng bà Thủy Mộ Hàm, muốn mưu đoạt tài sản của Thủy gia!”

 

“Những năm sau đó vẫn còn có dũng khí uy h.i.ế.p Trữ Húc ở Châu Nam cho bà buôn lậu kiếm tiền, bà quả thực là không còn lương tâm, điên rồ!”

 

Trâu Hiền Thực càng nói lời lẽ càng nghiêm túc, chỉ vào người vợ cả của mình, nói tựa thật tựa giả: “Bà dám làm nhiêu chuyện sau lưng tôi như vậy, hôm nay ta là lần đầu tiên nhìn rõ được bà là loại người như thế nào!”

 

Đồng tử của Lý Lan Quỳnh run rẩy, tiếp theo mỗi tấc cơ mặt đều đang run rẫy, giống như là đang né tránh điều gì.

 

“Trâu Hiền Thực!” Tôn Trừng đột nhiên lên tiếng: “Ông quả thực khiến người khác buồn nôn! Hôm nay tôi lần đầu thấy được ông là dạng người như thế nào!”

 

Trâu Hiền Thực chỉ ngón tay vào Lý Lan Quỳnh có chút run rẩy, cắn chặt răng, nhịn khí huyết đang không ngừng dâng lên trong cổ họng xuống, nhìn chằm chằm Lý Lan Quỳnh.

 

Thủy Lang nhất thời trầm mặc, muốn nhìn xem Lý Lan Quỳnh sẽ lựa chọn như thế nào.

 

 

Loading...