Bởi vì Thủy Lang xuất hiện rất nhiều trên báo chí, khi mọi người nhìn thấy Thủy Lang đều giống như nhìn thấy một người bạn cũ đã quen từ lâu.
“Đây là một cán bộ tốt!”
Cục trưởng Bạch cầm tờ báo, yêu thích không buông tay: “Đồng chí Thủy Lang, nếu không vì bối cảnh xuất thân của đồng chí ảnh hưởng, cô nên làm việc cho Uỷ ban thành phố.”
“Nói về cái gì vậy!”
Cục trưởng Chu vừa mới đưa chén trà lên miệng, nghe vậy thì đặt xuống: “Ông có biết bên ngoài có bao nhiêu người muốn chuyển cô ấy đi không? Ông cho rằng Ủy ban thành phố chưa đến hỏi thăm sao? Tôi luôn lo lắng, sợ cô ấy đi mất, ông còn ở đây đổ thêm dầu vào lửa nữa.”
“Tôi cũng là một trong số đó.” Cục trưởng Bạch cười lớn: “Cả ngày tôi đều mơ tưởng cô ấy có thể đến cục chúng ta làm việc.”
Thủy Lang uống trà phổ nhĩ: “Cục trưởng Bạch, việc sửa chữa phố Bình An sắp hoàn thành phải không?”
“Tiến độ còn suôn sẻ hơn chúng tôi dự định, đội ngũ kỹ thuật mà cô chọn thật sự rất tốt, khi sửa chính nhà mình, công nhân nghiêm túc và chủ động hơn những người thợ bình thường, tất nhiên những công nhân bình thường chúng tôi cũng rất nghiêm túc và tận tâm.”
Cục trưởng Bạch đưa bản kế hoạch cho Thủy Lang: “Dự định ban đầu là sẽ hoàn thành vào tháng tư năm 1979, bây giờ đã vượt tiến độ sớm nửa năm, còn hai tháng nữa là đến Tết Nguyên Đán, có thể thu xếp người dân chuyển vào ở, nhưng vấn đề là, cuộc thi đấu tranh cúp Ngọc Lan tiếp theo sẽ diễn ra vào đầu xuân tháng ba, bây giờ chuyển vào, không tránh khỏi có hỗn loạn, nếu chúng ta khảo sát tại chỗ, đến lúc đó sợ sẽ ảnh hưởng khả năng giành huy chương vàng của chúng ta.”
Trong bản kế hoạch có hình ảnh hoàn thiện của công trình, để so sánh với bản vẽ thiết kế trước đó của Thuỷ Lang.
“Có chuyện như vậy.” Cục trưởng Chu gật đầu: “Bây giờ chụp ảnh cũng không nhìn ra được gì, phải đợi sau khi vòng thi thứ ba bắt đầu, phát động đi chụp ảnh để bình chọn mới tính, năm nay lạnh hơn những năm trước, người dân sống tạm bợ trong lều trại ở ngoại ô, thật là khổ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-thap-nien-80-xe-mat-ca-nha-ong-bo-can-ba/chuong-109-3.html.]
“Cho dọn vào đi.”
Gần đây Thủy Lang đã đến phố Bình An mấy lần, biết tình trạng hoàn thiện như thế nào nên cũng không tiếp tục xem ảnh: “Cúp Ngọc Lan là cuộc thi thiết kế lại cái cũ, không phải cuộc thi thiết kế mới, cá nhân tôi nghĩ, nếu ngôi nhà có hơi thở sinh hoạt của người dân, chẳng những sẽ không mất điểm, còn có thể có thêm điểm, ngôi nhà là để mọi người ở, không phải để giám khảo xem.”
Cục trưởng Bạch và Cục trưởng Chu cùng lúc giật mình.
“Tôi thấy cán bộ Thuỷ nói có lý!” Phó cục trưởng Hứa chốt lại kế hoạch: “Lúc đó, trong cuộc thi thiết kế, cán bộ Thuỷ đã đặt mình vào vị trí của người dân để cải thiện nhà ở, đời sống của người dân, sống bình dân về mọi mặt, mới giành được chiến thắng trong cuộc thi, tác phẩm của các nhà thiết kế khác cũng rất xuất sắc, nhưng không được người dân coi trọng và hoàn toàn không phù hợp với các nguyên tắc, chính sách cốt lõi của cuộc cải cách cái cũ, vì vậy nó bị lạc đề, tôi đồng ý phương thức gia tăng hơi thở sinh hoạt của người dân của cán bộ Thuỷ.”
“Tôi cũng không nói là không đồng ý.” Cục trưởng Bạch nghĩ: “Theo hiểu biết của tôi về bọn họ, người dân sẽ không đồng ý chuyển đến trước, có lẽ phương án hơi thở sinh hoạt của chúng ta lại là một con át chủ bài đấy!”
“Thật ra cục trưởng Bạch có thể thực hiện tới 90% bản vẽ thiết kế của Thủy Lang rồi thì nhất định có thể giành được giải vàng.” Cục trưởng Chu nhấp một ngụm trà: “Cho nên, tôi không lo lắng về giải vàng, nhưng vì Thủy Lang nói, hơi thở sinh hoạt của cuộc sống có thể cộng điểm, về cơ bản cô ấy vẫn khá nhạy bén ở khía cạnh này, chắc ăn được tám chín phần, tạm thời gác cúp Ngọc Lan sang một bên đã, bây giờ huyện Phục Mậu, cũng như toàn bộ Thượng Hải, có thể nói là quá đông đúc, ngay khi dự án phố Bình An hoàn thành, nhóm xây dựng cũng được thành lập, họ có thể lập tức mở rộng và cải tạo các đường phố khác, về kế hoạch cụ thể như thế nào, Thuỷ Lang, cô nên để tâm nhiều về việc học ở bên ngoài đó.”
Thủy Lang cầm túi xách mà cô thường để sách lấy ra một chồng bản vẽ thiết kế: “Tôi đã nghĩ ra rất nhiều kế hoạch cải tạo một số đường phố trong huyện, cần phải cải tạo càng sớm càng tốt, nhưng hiện tại đất nước đang rất cần nguồn tài chính xã hội, không biết bên trên có đồng ý phê duyệt kế hoạch hay không? Sắp tới cũng không có giải vàng vào giống cúp Ngọc Lan, có thể thêm vào phần giải thưởng.”
Cục trưởng Chu lập tức thở dài: “Cô nói đúng, chính vì hiện nay đất nước khó khăn mà chúng ta mới trơ mắt nhìn các khu quá đông người hết chỗ, nhưng lại khó đưa ra giải pháp thích đáng, cải cách và mở cửa chỉ mới bắt đầu, nếu chúng ta muốn giải quyết khó khăn tài chính trước mắt, ít nhất phải chờ thêm năm năm nữa, bây giờ chúng ta chỉ có thể hy vọng, đất nước sẽ hoàn toàn mở cửa để thu hút Hoa Kiều ở nước ngoài đầu tư thôi.”
“Vậy tôi sẽ chuẩn bị trước, đợi phê duyệt rồi nói.” Thủy Lang suy nghĩ một chút, “Số lượng sách thiếu nhi được bán ra ngày càng nhiều, chúng ta có thể coi như đó một phần vốn khởi nghiệp.”
“Chỉ như muối bỏ biển thôi, hơn nữa, nhiều người như vậy, dù có thay đổi bao nhiêu cũng không thể giải quyết được vấn đề cơ bản, kế hoạch tái định cư mà cô từng đề cập là điều cơ bản nhất có thể giải quyết được vấn đề, nhưng thật khó để thực hiện.”