Xuyên Sách Thập Niên 80: Xé Mặt Cả Nhà Ông Bố Cặn Bã - Chương 104-1
Cập nhật lúc: 2025-03-17 20:21:24
Lượt xem: 23
“Lão Bạch, ông làm gì vậy?”
Mọi người bị tiếng máy kéo của cục trưởng Bạch hấp dẫn qua.
Thủy Lang đi ra bên ngoài, nhìn vào đám cây cỏ trên máy kéo: “Ai là trồng hoa vào mùa đông chứ.”
“Này không phải hoa, đây là cỏ, đây là quà chúc mừng học lên mà tôi chuẩn bị riêng cho cô, dùng để sửa chữa sân cỏ phía trước lẫn phía sau ở nhà cô.” Cục trưởng Bạch đi xuống máy kéo, móc ra một bao lì xì: “Vào đại học cho tốt, học xong liền tiếp tục dấn thân vào sự nghiệp cải cách nhà ở, cống hiến vì phúc lợi dân sinh.”
“Cảm ơn cục trưởng Bạch.” Thủy Lang nhận lấy bao lì xì, vẫn còn đang nhìn “Mặt cỏ bán thành phẩm trên đó”: “Ông có chắc mặc cỏ này có thể sống được không?”
“Có thể sống, sắp vào đầu xuân, trải lên là có thể sống, tôi chắc chắn có nhiều kinh nghiệm hơn cô ở phương diện này, giao cho tôi là được, cô không cần phải xen vào.”
Cục trưởng vẫy tay Bạch, đi vào nhà Tây, đánh giá khắp nơi: “Đúng là trong cái rủi có cái may, bởi vì năm đó mẹ cô là nhóm đầu tiên bị bỏ tù oan nên phòng ở này đã bị quốc gia tịch thu từ sớm , được làm nơi đặt chân cho các lãnh đạo ở thủ đô, nên mới có thể thoát khỏi việc bị phá hư và được bảo tồn tốt như vậy.”
“Ông nói rất đúng.” Phó cục trưởng Hứa cũng xem xét khắp nơi: “Cách vách có hai ngôi nhà đã bị phá tung lên, như bây giờ, chỉ cần làm mới một chút là có thể vào ở được rồi.”
Thủy Lang gật đầu, bên ngoài lại truyền đến động tĩnh, từ cửa sổ sát đất nhìn thấy người tiến vào chính là ông Chiêm, phía sau còn có người của bang cải tạo lao động học tập.
“Đại Nha Nhị Nha Tam Nha, Thiết Đản tới.”
“Thiết Đản!”
“Cán bộ Thủy, chúc mừng chúc mừng nha.”
“Ai nha trời ạ, cán bộ Thủy, nhà của cô cũng quá đẹp nha!”
“Ngôi nhà như vậy tôi còn không dám vào, cán bộ Thủy, thì ra đây là nơi mà cô lớn lên.”
“Nơi này còn đẹp hơn so với căn nhà của người nước ngoài!”
Người của ban học tập trừng mắt nhìn nhà Tây, ông Chiêm cùng đám người Chiêm Hủ An lại nhìn Thủy Lang đứng ở cửa nhà Tây, biểu tình chợt hoảng hốt, phảng phất như đã về lại cảnh tường đã từng vô số lần tới nơi này tham gia yến hội.
“Đều mời vào, bên ngoài lạnh.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-thap-nien-80-xe-mat-ca-nha-ong-bo-can-ba/chuong-104-1.html.]
Thủy Lang và Chu Quang Hách đứng ở cửa đón khách.
“Đồng chí Thủy Lang, cô cứ nhắc chúng tôi không cần tặng quà chỉ cần tới ăn cơm là được, nhưng chúng tôi cảm thấy rất ngượng ngùng, đưa đồ đắt tiền sợ cô giận, nên chúng tôi liền góp tiền góp phiếu, giúp cô làm hai chiếc chăn bông để cô có thể dùng ở nhà mới, hoặc nếu đi học ở ký túc xá cũng có thể dùng được.”
Lớp trưởng Thái Trân của ban học tập và mẹ của Thiết Đản Mỗi người cầm một chiếc chăn bông đưa cho Thủy Lang.
Nhìn chân bông gấm lụa màu hồng phấn và màu xanh lục đậm, Thủy Lang sửng sốt trong chốc lát, vội nói: “Thật là đẹp, chăn này là do mọi người dệt sao?”
Thái Trân lộ ra tươi cười: “Đồng chí Thủy Lang, chúng tôi còn chưa nói, mà cô đã đoán đúng rồi, thật không hổ là Trạng Nguyên!”
Chu Quang Hách nhận lấy hai chiếc chăn, cùng xem xét với Thủy Lang: “Đường may tinh tế, thêu thùa tinh xảo, mọi người hẳn là đã xuất sư rồi!”
“Chăn là chúng tôi dệt, thêu thùa là do thầy Trữ tự tay làm.” Mẹ của Thiết Đản là Trần Mai, trở về thành hơn nửa năm, khuôn mặt đã được bồi dưỡng no đủ, chủ yếu vẫn là tinh thần rất tốt: “Đồng chí Thủy Lang, tôi luôn muốn cảm ơn cô nhưng vẫn chưa tìm được cơ hội thích hợp, hai chiếc chăn bông này là một chút tấm lòng của chúng tôi, ngoài ra hôm nay chúng tôi tới đây không phải để ăn cơm mà là tới đây hỗ trợ.”
“Đúng đúng, chúng tôi nghĩ đến hôm nay người đến ăn cơm rất nhiều sợ rằng có quá nhiều việc không thể lo liệu hết được, nên mới đến đây hỗ trợ.”
“Cán bộ Thủy, phòng bếp ở đâu vậy, chúng tôi đều đã mang quần áo đến lúc này có thể bắt đầu làm việc luôn.”
“Ngoại trừ hôm nay đến giúp đỡ làm việc, cán bộ Thủy, chúng tôi cũng đã bàn bạc xong, chờ đến khi chà ở bên này của cô bắt đầu sửa chữa lại, tất cả chúng tôi cũng sẽ đến đây hỗ trợ.”
Các cô gái của phố Bình An ở phía sau cũng đi theo người phía trước nói chuyện, vừa mới nói vài câu, mấy người con trai của đội thi công phố Bình An liền tiến vào:
“Chuyện sửa chữa lại đương nhiên là giao cho chúng tôi rồi ,các người thì biết cái gì.”
“Đúng vậy chúng tôi mới là người chuyên nghiệp học kỹ thuật lâu như vậy cũng vừa lúc có tác dụng với cán bộ Thủy.”
“Cán bộ Thủy, cô xem này, công nhân thủy điện, thợ mộc, thợ hồ, thợ sơn, kiến trúc sư, tất cả đều là có sẵn, chuyện nhà ở cô không cần phải xen vào, cứ để chúng tôi giúp cô sửa chữa!”
“Đương nhiên, chuyện thiết kế như thế nào, hay là sửa chữa ra sao, cô cũng cần phải nói cho chúng tôi biết, cán bộ Thủy, chúng tôi đã chờ ngày giúp đỡ cô bao lâu rồi, cô không cần phải khách khí, cứ việc nói cho chúng tôi là được!”
Nhìn từng khuôn mặt tươi cười nhiệt tình, trong lòng Thủy Lang tràn ngập cảm động: “Cảm ơn mọi người, nếu có yêu cầu gì, tôi chắc chắn sẽ không khách khí.”
Già trẻ lớn bé ở nhà Tây đã sớm bị động tĩnh ở cửa hấp dẫn lại, nhìn nhóm người tranh nhau giúp đỡ Thuỷ Lang làm việc, tất cả đều bội phục mà nói không nên lời lời nói.